Danh dự người thầy không bằng cái quần bỏ quên?

 

Chắc là không có ông thầy báo chí nào giải thích được chuyện một clip về vụ bỏ quên cái quần ở trường học đã trở thành tin bài hot của hầu hết các tờ báo lớn và đốt cháy mạng xã hội Việt Nam. Điều tôi thắc mắc là tại sao học sinh nữ đó lại bỏ quên cái quần trong trường? Đây đâu phải là đồng phục thể thao, võ thuật hay văn nghệ gì đâu để có lý do xuất hiện trong nhà trường? Kính mời các cao nhân giải thích?

 


Nhưng xem clip mới thấy sự việc rất đáng quan tâm, còn sỉ nhục nào nặng hơn cho người thầy, cho nghề dạy học không khi phụ huynh nói thẳng tuột:Chưa chắc gì bộ đồ trên người của thầy có giá trị hơn cái quần của con tôi đâu…


Chúng ta đã xuống đáy hố chưa? Tôi không biết nhưng với tư cách là người có thời gian dạy học và chưa bao giờ từ bỏ mối quan tâm về sự nghiệp giáo dục, tôi thật sự đau thắt lòng.


Sự việc khá kỳ quái.


Khi tan học buổi sáng, con của vị phụ huynh này đã bỏ quên chiếc quần soóc màu đen trong hộc bàn. Đến đầu giờ chiều, học sinh lớp khác đến dọn vệ sinh lớp và nhặt được cái quần này sau đó bỏ lên bàn của giáo viên.


Thầy K. vào lớp thấy chiếc quần soóc màu đen của nữ trên bàn của mình nên la rầy học sinh trong lớp và bảo học sinh mang bỏ vào thùng rác.


Quá bức xúc chuỵên thầy giáo bỏ quần con mình vào thúng rác, vị phụ huynh này đã đến tận trường quay clip chất vấn thầy, và nói nhiều lời khó nghe xúc phạm tới thầy giáo. Quá đáng hơn vị phụ huynh này còn cho rằng có thể bộ quần áo mà thầy giáo đang mặc trên người không giá trị bằng cái quần soóc của con gái vị phụ huynh này. 


“Thầy đừng nói cái quần đó là cũ. Tôi nói thiệt, nếu thầy nói cái quần đó là cái đồ gớm, ghê, phải vứt bỏ, chưa chắc gì bộ đồ thầy mặc trên người có giá trị hơn cái quần của con tôi đâu nha. Phải chi đó là miếng băng vệ sinh thì thầy đi vứt bỏ…” lời của vị phụ huynh này nói.


Vị phụ huynh này còn yêu cầu thầy giáo phải tìm chiếc quần, nếu không phải đền tiền chiếc quần cho con vị ấy, “Bây giờ tui không cần biết, từ đây cho tới ngày mai thầy kiếm cái quần đó trả lại cho con tui. Không thầy phải đền tiền cho con tui”, bà A. nói.


Ngồi chịu trận thầy K. chỉ biết trả lời: “Em nói thật với chị, nếu như đó là cái áo khoác, cái cặp hay bất cứ cái gì thì em sẽ giữ lại cho học sinh liền. Nhưng mà em nhìn thấy đó là cái quần đen để trên bàn giáo viên thì thực sự là em không chấp nhận”. 


Trao đổi với phóng viên, thầy giáo K. cho biết: “Sau khi chị A. đăng clip nói chuyện với tôi, tôi nhận được rất nhiều cuộc điện thoại của người thân cũng như các em học sinh hỏi thăm và chia sẻ. Tôi rất bất ngờ và buồn khi chị A. làm như vậy với mình. Tôi công tác ngành giáo dục 8 năm nay chưa bao giờ rơi vào tình trạng như vậy và cũng chưa bao giờ gặp phụ huynh nào như vậy”.


(hết trích dẫn)
Tôi thật sự thương cảm người thầy và tôn trọng sự kiên nhẫn, chịu đựng của ông.
Riết rồi trường học như một sân khấu tấu hài mà người xem không cầm được những giọt nước mắt huống hồ nạn nhân trực tiếp.

 

Theo Hoàng Linh/facebook

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s