Trò đùa của học sinh mang dáng dấp của tội phạm

Học trò có rất nhiều kiểu đùa cợt và chớt nhả với bạn bè, có khi xuất hiện cả những trò đùa muốn dở khóc, dở cười, muốn hận đời. Một số người khi bước qua tuổi học sinh, khi đi họp lớp cũ, gặp bạn bè ôn lại kỉ niệm họ đều nhắc về những trò nghịch ngợm thời còn đi học.

Nhưng đó là những thế hệ trước, thế hệ mà sự hiểu biết về mọi tri thức chỉ gói gọn trong những tài liệu sách giáo khoa hay các bài giảng của thầy cô, những lời răn dạy từ gia đình. Ở thời đại nay khi người ta cách nhau cả nửa vòng Trái Đất mà vẫn có thể nhìn thấy nhau, vẫn có thể tâm sự cùng nhau, vẫn có thể học hỏi lẫn nhau thì chúng đã quá lạc hậu. Bởi đến hôm nay, đứa trẻ 17 tuổi của chúng ta vẫn với trò lấy trộm bút của nhau, lấy trộm cặp sách của nhau, trộm giầy dép của nhau, nhốt bạn trong nhà vệ sinh hay dấu cả những chiếc điện thoại có giá trị,…ngay giữa đất thủ đô-đại diện cho văn minh của một đất nước, bên cạnh những toà nhà ngày càng cao nhưng trí tuệ chưa cải biến.

Hàng ngày tôi chứng kiến một vài trường hợp học sinh thể hiện cách trêu đùa này với bạn cùng lớp. Chúng nhơn nhơ thực hiện, rủ cả bạn ủng hộ để che đậy cho chúng, rồi chúng cười đùa rất vui vẻ, rất khoái trá, mặc cho bạn bị trêu đến tức tối giận dữ hay muốn khóc đến nơi.

Chúng ta có cần quan tâm đến những trò đùa này hay không?

Tôi đặc biệt quan tâm. Với tôi, đó chính là sơ khởi của việc đồng loã trộm cắp, bạo lực học đường và giả dối khi có cơ hội.

Mọi cuộc va chạm đều bắt nguồn từ một vài hành động hay một vài câu nói thiếu ý nhị, thiếu nghiêm túc, và thể hiện sự cớt nhả trong một hành động, lời nói ở thời điểm nào đó đã xảy ra từ trước. Những ngọn lửa tức giận, hận thù, như được nuôi dưỡng cho lớn dần để một ngày ngọn lửa ấy có thể cuộn trào đi tất cả.

Một trận đánh nhau, một lời mạt sát, một câu thách đố, một sự phá bỏ,… Tất cả chúng đều có nguyên nhân. Và trên hết, chúng đều đến một cách lặng lẽ, âm ỉ do chính người trong cuộc vô tình tạo ra.

Tôi luôn cảnh báo học sinh của tôi về những vấn nạn này. Nói với chúng, và gọi tên hành động của chúng, như một tiếng nói để thức tỉnh và định dạng hành vi của chúng trong khi chúng hành động với một tư duy chưa định hình.

Hành động đó cần phải dạy dỗ chúng. Cần xoá bỏ và tẩy chay hoàn toàn những trò đùa của những đứa trẻ ấy. Kể cả việc đùa cợt tưởng chừng như rất vô hại từ phía người lớn.

Chúng ta cần nghiêm túc khi tiếp cận, quan sát và giáo dục trẻ.

Cô giáo Đỗ Thư

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s