Nhà, hoa Tuy-líp đen

Đôi lời giới thiệu: Đây là bài viết đầu tiên của tôi gửi tới nghiệp đoàn. Bài viết này xuất phát từ một bài giảng trong giờ sinh hoạt lớp của tôi với học sinh. Một trò tôi nói, em chỉ dọn dẹp vệ sinh nếu em ở nhà. Vì vậy, tôi đã giải đáp với chúng về từ “nhà” với những điều tôi ghi lại dưới đây. Tôi rất mong nhận được thêm những ý kiến đóng góp cho nhận thức còn hạn hẹp của bản thân từ các đồng nghiệp, các anh chị và các bạn trong nghiệp đoàn. Trân trọng cảm ơn!

NHÀ

Nhà là gì?

Một câu hỏi lứa tuổi nào cũng có thể trả lời, nhưng sẽ trả lời cũng rất khác nhau. Sự khác nhau ấy chính là do nhận thức, sự trưởng thành về tuổi tác, sự va chạm với cuộc đời, sự ngộ ra của nhiều điều trong hoạn nạn hay khi hạnh phúc.

Nhà với những đứa trẻ, chỉ đơn giản là nơi có mẹ có ba.
Nhà với người không nhà là tình thương của những người chẳng thân quen bên cạnh.
Nhà của những người bình thường chỉ là nơi để ở, nơi có một gia đình xum vầy.
Nhà với những bậc trí giả, những người trăn trở với đời thì đó là Tổ Quốc.

Nhà, tiếng ngắn gọn nhưng hàm chứa biết bao ý nghĩa xa xôi. Khi chúng ta lớn lên, nhà là ba mẹ, là luỹ tre, là khóm dừa, là thanh củi mục, là bà ngồi bên nồi bánh trưng chiều cuối năm, là hình ảnh biết bao em thơ tung tăng cắp sách. Khi lớn hơn lên, lứa tuổi 18 bắt đầu yêu và biết yêu, người ta coi nhà là nơi có tình yêu của họ, nơi lứa đôi hạnh phúc, nơi tiếng ầu ơ trẻ thơ vang lên giữa buổi trưa hè hay mỗi đêm đông lạnh về.

Tình yêu, cao cả nhất là tình yêu quê hương đất nước. Thứ tình yêu Tổ Quốc ấy, đó chính là yêu nhà.

Khi ta xa quê, hay khi ta sống ngay trên mảnh đất quê hương mình, ta hiểu được ý nghĩa lớn lao của từ nhà, thì mỗi người trên quê hương ấy chính là anh em, là cha mẹ, là người thân của chúng ta. Họ là người ta cần sớt chia ngọt bùi và từ chối mang theo đắng cay đến với họ. Nhà theo nghĩa đó, cũng chính là quê hương xứ sở nuôi dưỡng ta, đùm bọc ta lên người, là bầu không khí ta đang thở, là con sông ta ngắm nhìn và cho ta nước uống, là biển bao la cho muối mặn cá tươi, là trời xanh bao la với những cánh chim tung lượn. Nhà là sự bình yên, nhà là nơi mà mỗi con người dù sang hay hèn, dù giàu hay nghèo, dù nông thôn hay thành thị, dù vùng núi hay hải đảo,… đều là anh em; đều có quyền lợi, nghĩa vụ, trách nhiệm và tình yêu thương sớt chia như nhau.

Nhà của chúng ta, nơi bình yên và thịnh vượng, nơi mỗi con tim hướng về, nơi tình yêu vượt lên lòng tham và hận thù, nơi con tim cùng nhịp đập, nơi dòng suối róc rách hiền hoà, nơi dòng sông nước trong xanh mát, nơi biển lặng đầy cá tôm và những chiếc thuyền xa khơi trong nắng sớm đầy khí thế,…

Nhà là nơi ai cũng cần làm sạch, giữ gìn, trân quý và bảo vệ. Ai cũng cần vui vén và yêu thương.

Bởi, đơn giản chúng ta là anh em một nhà. Nhà là nơi bình yên để ta có thể trở về.

Nhà là bất kỳ nơi đâu ta đặt chân đến.

 

 

Tác giả: Tulip Đen. (Tên tiếng Anh: Black Tulip)

 

 

Giới thiệu ý nghĩa bút danh:

“Hoa tulip đen” là một trong những cuốn tiểu thuyết tuyệt vời của nhà văn Alexandre Dumas (Pháp) kể về câu chuyện tình yêu kỳ lạ trong chốn ngục tù của đôi trai gái với niềm vui trong việc tạo nên một giống hoa mới, hoa Tulip đen. Hoa tulip đen chính là biểu tượng của tình yêu với cái đẹp, sự chung thuỷ trong tình yêu lứa đôi và đam mê sáng tạo những điều mới mẻ cũng đầy sự yêu thương ngay trong chốn ngục tù của thể xác. Nhà tù chỉ giam giữ được thân xác không thể giam giữ được trí tuệ, tinh thần và tình yêu bất diệt của mỗi con người với những điều ấp ủ trong lòng. Đối với những bậc trí giả, sống cuộc đời nhân sinh đầy ý nghĩa thì không có nhà tù nào có thể giam giữ họ. Tư tưởng và tình yêu nhân loại của họ sẽ sống mãi muôn đời sau.

Alexandre Dumas có nhiều cuốn sách giàu giá trị nhân văn được dịch sang tiếng Việt. Trong số các tác phẩm nổi tiếng của ông, tôi đã đọc một vài tác phẩm khi còn đang là sinh viên ngành Sư phạm như Hoa tulip đen, Trà hoa nữ, Bá tước Monte Cristo, Ba chàng lính ngự lâm, Nhà thờ Đức bà Paris. Sau khi đọc tôi đều nhận thấy một mô típ rất hay của ông khi viết, đó là những đố kị đời thường, những ganh đua tị hiềm xuất hiện trong cuộc đời mà gây ra những sóng gió cho các nhân vật, để rồi cuối cùng các nhân vật chính bị vô tù, có khi là một ngục tù thật sự về thể xác, cũng có khi là ngục tù của chính lương tri tạo ra. Nhưng trước khi kết thúc mỗi tác phẩm, ông đều đưa ra đường đi của các nhân vật với những nối thoát rất ngoạn mục và thú vị cho những hoàn cảnh trớ trêu bị xô đẩy. Tôi luôn tìm thấy những hạnh phúc sau những khổ đau. Và ở các tác phẩm của ông luôn tràn trề tiếng yêu, yêu chân thành, tha thiết và cuồng nhiệt, yêu bằng cả cuộc đời, yêu trong sáng như những giấc mơ mà có thật.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s