Nịnh trong giáo dục

Nịnh là một từ dùng để chỉ các lời nói,hành động biểu lộ sự khen gợi một cách thái quá, lố bịch với người được nịnh và người nghe.

 

Nịnh có tốt không? Có nên dùng không? Tại sao lại dự thảo văn bản cấm nịnh?

 

Nịnh về mặt nào đó có thể thấy cũng cần thiết cũng tốt cho người được nghe trong trường hợp người đó đang bị mất phương hướng về tinh thần hoặc đang có những mặc cảm về kết quả dự tính có thể mang lại những thất bại hơn là thành công. Nịnh trong trường hợp này là nói quá lên những điều mà thực tế có thể diễn ra nhằm tạo thêm động lực cho người được ninh, vì vậy, nó mang ý nghĩa động viên khích lệ và với ý tốt, không vụ lợi, chỉ mục đích nghĩ cho người được nịnh vì họ đang trong lúc quẫn bách mà chưa nghĩ ra điều gì sáng tỏ hơn.

 

Nhưng đa phần nịnh của người Việt mang ý nghĩa của việc xu nịnh, tức nịnh thái quá sự thật rất nhiều nhằm mang lại lợi ích cho cá nhân người nịnh. Nịnh trong trường hợp này là sai trái, cần phải xác định để loại trừ, nên mới có hẳn văn bản dự thảo cấm nịnh.

 

Bản chất của người Việt có một chút xấu phổ biến, đó là hay ganh đua tị hiềm, thường ghét người khác hơn mình, nếu có kẻ hơn mình lại nghĩ cách hạ họ xuống ngang tầm hoặc thấp hơn mình. Ví như có học sinh thường ngày không chịu học, đến một ngày đẹp trời nổi hứng học chăm chỉ, khi đó thay vì khen ngợi bạn, thì các bạn cùng lớp lại dè bỉu trêu chọc rằng hôm nay trời mọc đằng Tây hay hôm nay có khi sắp bão,… Hoặc có bạn nữ thường ngày không trang điểm, ăn mặc không hợp thời trang, đến khi có sự thay đổi, thì thay bằng việc khen rằng bạn mặc đẹp hơn, quyến rũ hơn thì các bạn lại hùa nhau trêu rằng hôm nay có anh nào đưa đón mà diện vậy, chắc nhà mới kiếm được tiền ở đâu nên mới có đồ mới,…Hay với giáo viên cũng không kém phần. Khi giáo viên nào có phương pháp giảng dạy mới với bộ môn, thay vì học hỏi và động viên cùng hưởng ứng sự mới mẻ, thì họ tố nhau rằng thích khác người, tự dưng bày trò làm bận thêm, có khi nói thẳng luôn rằng làm như vậy chỉ lợi cho học sinh còn mình vất vả hơn mà có được gì đâu, hâm,…

 

Nịnh của người Việt đã đến mức báo động. Báo động bởi nó đã làm sai lệch đi nhiều kết quả thực tế, nó làm biến dạng về mặt bản chất sự việc, lời nói nhằm đạt được lợi ích cho người nịnh. Và đôi khi nó đã gián tiếp gây hại cho người khác có liên quan trong việc nịnh đó.

 

Giáo dục Việt Nam đang có nhiều chính sách bất cập, hiện tượng giáo viên biên chế , hợp đồng với công việc mức lương ưu ái khác nhau, giáo viên với mức lương hạn eo hẹp, không có thêm các nguồn thu nhập ngoài nào khác chỉ trông chờ vào lương tiết dạy nên sẽ luôn trong tình trạng thiếu thốn và đa phần giáo viên cũng là người không đủ năng lực trình độ trong việc xây tạo các nguồn thu khác ngoài lương,…nên việc ganh đua trong các trường học hiện nay rất căng thẳng. Họ ganh đua, bon chen nhau vì miếng cơm manh áo cho mình và gia đình, họ cố kiếm sống cho bằng bạn bằng bè, họ tự phải đẩy đua nhau để được nhận mức lương cao hơn đồng nghiệp. Một ngành giáo dục đào tạo con người, nhưng lại đưa ra mức trả lương không dựa vào niềm tin con người, không dựa vào trách nhiệm với công việc mà đem giáo dục ra đua tranh như thương trường, như các ngành kinh tế, thì thử hỏi chữ trách nhiệm sẽ còn không?

 

Giáo dục không thể tính theo giờ, ngày hay tháng. Giáo dục tính theo năm, có khi còn lâu hơn thế. Có những học sinh ngồi trên ghế nhà trường luôn quậy phá, lười học, tạo nên bảng thành tích thi đua của các thầy cô ở mức thấp nhất, nhưng lại là những đứa trẻ ra đời nhớ đến lời dạy thầy cô tâm huyết mà luôn làm theo, luôn sống có trách nhiệm với bản thân và mọi người, có nhiều đóng góp cho cộng đồng xã hội. Trong khi nhiều học sinh giỏi, ngoan ngoãn, không gây bất kỳ vướng mắc nào cho giáo viên thì chúng quên thầy cô và lời dạy của thầy cô ngay khi ra trường, chúng mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác, làm dân thì gian, làm quan thì tham, vậy thầy cô đã từng dạy chúng coi như thất bại chứ đâu coi là giỏi hay thành công?

 

Nịnh trong giáo dục thể hiện rất rõ khi sự ganh đua ở mức cao để đạt những nguyện vọng của bản thân trong quá trình học tập công tác. Học sinh nịnh thầy cô để được cho điểm cao, để được xem nhẹ hơn việc bê trễ nề nếp, được nâng đỡ khi xem xét thi đua. Giáo viên thì nịnh sếp để được cất nhắc lên vị trí cao hơn, để được giảng dạy ở lớp có học sinh giỏi hơn, học sinh ngoan hơn giúp bảng thành tích nhiều hơn, để được phân chia quyền lợi nhiều hơn và dễ dãi hơn khi xin nghỉ làm,… Giáo viên nịnh nhau để tạo phe bè cùng bảo vệ nhau nhằm cùng hưởng lợi, cùng ủng hộ nhau trong các việc làm lén lút sai trái.

 

Môi trường giáo dục cũng muôn vàn kiểu nịnh. Bản chất cuối cùng đều nhằm mục đích làm ít hưởng nhiều không phải sáng tạo được phép ngu nhưng vẫn khen ngợi. Đó là cái nịnh nguy hiểm, nó sẽ giết chết mọi đứa trẻ đang được tạo ra từ ngành. Những đứa trẻ cũng thích xu nịnh để làm ít, học ít nhưng được khen nhiều.

 

Nịnh chính là huỷ hoại sự thật, trách nhiệm, niềm tin và sự công bình.

 

Tulip Đen.

Thạc sỹ toán học, Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s