Một nền giáo dục trắng

Màu trắng là màu có độ sáng cao nhưng có giá trị màu sắc bằng 0.

Trắng đại diện cho sự tinh nguyên, vẹn toàn, chưa nhuốm bẩn.

Trắng cũng thể hiện sự yêu thích những điều đơn giản, rõ ràng, chân thật và không thoả hiệp với những vết ố màu.

Chúng ta nhìn lại nền giáo dục với những con người qua vụ việc của một nhà giáo, một nhà giáo đầu tiên sau 15 năm công tác bị những cánh tay của đồng nghiệp giơ lên ủng hộ việc xoá bỏ tên của cô khỏi danh sách ngành giáo dục, chỉ với một lý do, cô đã đấu tranh cho những nhà giáo ươn hèn, vô liêm xỉ để chống lại những sai trái mà cô đã nhận ra về các hoạt động liên quan đến tài chính và sự công bình khi phân bổ nguồn nhân lực, phương cách điều hành trong quản lý giáo dục.

Nói đến bản chất sự việc, chính phủ khuyến khích người dân thực hiện quyền làm chủ, khuyến khích người dân phát hiện những hiện tượng mà bộ máy công quyền thực hiện chưa đúng, sai trái để cùng chính phủ phòng, chống, nhằm lập lại một xã hội văn minh, một xã hội đáng sống hơn và công bằng cho mọi người dân.

Chúng ta nhìn thấy gì qua việc ứng dụng lời kêu gọi từ chính phủ? Chúng ta cũng nhìn thấy gì từ những giáo viên- những đồng nghiệp của cô giáo Nhung – giáo viên âm nhạc trường Trung Học Cơ Sở Yên Sơn, Quốc Oai, Hà Nội? Chúng ta nhìn thấy gì từ một nền giáo dục giơ tay?

Tôi vẫn tin tưởng vào chân lý, rằng chỉ có sự thật mới tồn tại vĩnh cửu, còn những thứ giống như sự thật hoặc sự gian trá sẽ phải bị huỷ diệt và đưa ra công luận soi xét để phân xử.

Chúng ta có luật pháp, có những toà án, có những luật sư, cũng có những bộ ban ngành, chúng ta không thiếu bất kỳ cơ quan nào mà những quốc gia tiến bộ đang có. Có chăng, chúng ta chỉ thiếu cách mà các nhân tố trong đó thực hiện, tính nhân bản, tính trách nhiệm của những người thi hành đang khác nhau.

Chúng ta có những nhà giáo, nhà giáo với vai trò xây nền cho giáo dục, nhà giáo với vai trò là cầu nối của tri thức nhân loại, sự công bình và tình yêu con người. Nhà giáo-người mang đến cho thế giới những con người có ích cho cộng đồng, mang lại những đứa con có ích cho quê hương, mang lại những tri thức tương lai xây dựng đất nước, mang lại bầu trời trong xanh cho một dân tộc giống lòi. Nơi nào có nhà giáo chân chính đúng nghĩa, nơi ấy có bâù trời cao xanh không gợn sóng. Bầu trời của niềm tin, của hy vọng, của một ngày mai rực sáng trên nền trời nhân loại.

Nhưng đến hôm nay, nhìn vào một vài trường hợp, một vụ cá thể của cô giáo Nhung, chúng ta phải nghĩ, phải nghĩ lại, phải soi lại rất nhiều điều từ các nhà giáo.

Và phải hỏi lại, họ là ai? Họ đang có nhiệm vụ gì trong giáo dục? Họ có trách nhiệm gì với những đồng nghiệp? Họ đang sống vì điều gì? Họ có tính nhân bản để lan toả cho một cộng đồng, cho những thế hệ tương lai?

Một nhà giáo với 15 năm công tác. Con số 15 là đi nửa cuộc đời trong sự nghiệp. Một con số không nhỏ trong đời người. Nhất là, công việc ấy, với mức thu nhập eo hẹp, với một công việc mang lại niềm yêu cho đời, cho những đứa trẻ thơ dưới bàn tay của cô. Một giáo viên âm nhạc, đâu có thể nào mang đến những điều xấu xa cho bất kỳ ai?

Nhưng những cánh tay giơ lên với cô. Một sự biểu quyết của đám đông hỗn tạp, của đám đông vô trí. Họ đã ngang nhiên cướp đi của các em học sinh người thầy, họ ngang nhiên cướp đi của đồng nghiệp một niềm yêu thích công việc, họ ngang nhiên thể hiện chính kiến trong một việc không cần phải thể hiện. Bởi, họ chỉ là người cùng có nhiệm vụ giáo dục, không có nhiệm vụ đánh giá, phân định nhất là sự phân định về sự nghiệp của một người đồng nghiệp. Họ không hiểu nổi một sự giản đơn như vậy, thử hỏi họ giáo dục những đứa trẻ thế nào?

Một nền giáo dục trắng. Trắng theo nghĩa không có gì cả. Bởi những nhà giáo không có gì trong trí não, trong tư duy của nhân tính con người thì họ đang mang một trí tuệ trống rỗng. Họ không xứng đáng đứng trong ngành giáo dục.

Những nhà quản lý giáo dục, những người yêu chuộng công lý, những phụ huynh và cả những đứa trẻ, kể cả là học trò của cô Nhung hay không phải, cũng rất cần thể hiện sự bất bình, chúng ta cần chống lại cái sai trái để tìm lại sự công bình cho chính chúng ta trong tương lai.

Không một giáo viên nào như những trường hợp của cô giáo Nhung đáng bị đuổi khỏi ngành.

Nếu không làm được điều này, chúng ta sẽ có một xã hội hỏng dần,…

Tulip Đen.
Thạc sỹ toán học- Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam

Bài viết thuộc Chương trình bảo vệ quyền lợi giáo viên do Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam tổ chức. Xem chi tiết về chương trình này tại đây: https://goo.gl/AT6x11 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s