Những điều cần làm sau kiểm tra

Hiện nay, giáo dục Việt Nam thường xuyên dùng phương pháp kiểm tra để đánh giá học sinh, giáo viên và các hoạt động trong các nhà trường. Chúng ta có thể thấy nhan nhản các bài kiểm tra từ đầu năm đến cuối năm, từ kiểm tra việc học thuộc và hiểu môn học của học sinh đến kiểm tra việc soạn bài, việc giảng dạy của giáo viên (thông qua dự giờ đánh giá hay thi giáo viên dạy giỏi), hoặc kiểm tra hiệu trưởng các trường về các chính sách công, về các hoạt động chỉ đạo, kiểm tra cho điểm để đánh giá thứ hạng giữa các trường với nhau,… Có quá nhiều nội dung kiểm tra trong một hệ thống giáo dục hiện hành nhưng hiệu quả thu được sau kiểm tra còn rất hạn chế.

Vậy mục đích của kiểm tra là gì?

Hiện nay, việc kiểm tra của chúng ta đang đi lệch bản chất của chữ kiểm tra. Và các giáo viên, những thành viên khác trong ngành giáo dục cũng đang cố tình hoặc vô tình làm sai đi ý nghĩa của việc kiểm tra. Họ đã biến việc kiểm tra thành cơ hội để lũng đoạn, để doạ dẫm nhau , để nịnh nọt nhau, để nâng đỡ nhau, để phong bì phong bao trong đó, để xoá bỏ đi sự công bình trong mỗi nội dung kiểm tra,… Và xoá bỏ hẳn giá trị đích thực của việc kiểm tra.

Kiểm tra, với bản chất là minh định lại giá trị của mỗi hoạt động, mỗi công việc đã được thực hiện trước đó. Nội dung kiểm tra phải đảm bảo tính đa dạng, tính sáng tạo trong thực hành, tính tự do (tức dùng các dạng câu hỏi mở) trong mỗi câu trả lời, đồng thời phải xoá bỏ tính chất “thuộc bài” tức những tri thức mang tính ghi nhớ, những nội dung có thể tra cứu dễ dàng mà không đòi hỏi sự vận dụng của tư duy. Kiểm tra là phải đánh giá gần đúng nhất những mặt đã đạt được, những sở trường hay những sở đoản đang tồn tại trong đối tượng đem kiểm tra. Và người kiểm tra phải công bố một cách công khai minh bạch, công tâm về các số liệu được ghi lại một cách khách quan từ kết quả có được sau mỗi bài kiểm tra ấy cho đối tượng được kiểm tra, đồng thời cũng tuỳ từng mục đích kiểm tra có thể phải công bố trên diện rộng hơn.

Qua việc kiểm tra, các nhà nghiên cứu về mặt chính sách, các chuyên gia về bộ môn và những người trực tiếp thực hiện công việc cùng nhau bàn thảo để đưa ra các giải pháp phối hợp nhằm giải quyết những tồn tại, những bất ổn, những điều không còn phù hợp, những nguyên nhân của sự trì trệ nhằm tìm cách cải tạo, thay đổi về mặt nội dung, phương pháp thực thi công việc, thay đổi chính sách để đạt được mục đích mang lại giá trị cao nhất cho nội dung; phát huy sở trường và tăng cường tính sáng tạo những điều mới mẻ hơn, phù hợp hơn, có giá trị thực tiễn và giá trị phát triển hơn trong tương lai.

Không thể dùng kết quả của kiểm tra các đối tượng để khen thưởng hay kỷ luật đối với học sinh hay giáo viên. Mà phải dùng kết quả kiểm tra để xây dựng niềm tin, kế hoạch cho những hoạch định mới nhằm phát triển những điều tốt đẹp giúp định hướng chuẩn mực hơn cho học sinh lẫn giáo viên thuận lợi trong hoạt động dạy và học.

Tulip Đen.

Tác giả là thạc sĩ toán học, hiện đang giảng dạy trung học ở Hà Nội và là thành viên của Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s