Đề văn hay dành cho các giáo viên ngữ văn

Đề văn hay không phải là đề văn dễ, càng không phải là đề văn khó. Nhiều giáo viên cứ đọc thấy 1 câu nói có vẻ hay và độc đáo thế là lấy làm đề văn. Giáo viên đó không biết câu ấy hay với thầy nhưng rất khó với trò. Mà học trò là người đi học nên thầy cô bắt làm câu nào thì đành phải làm thôi. Gặp câu hay, phù hợp thì may; nhưng gặp câu khó, câu tối mò, dở ẹc… vẫn cứ phải cắm cúi mà viết. Câu dở thì cố giải thích sao cho thấy hay; câu khó thì dù không hiểu cũng cố phân tích có vẻ sâu sắc…Hệ quả là rất nhiều bài viết gượng ép, ngô nghê, bình khen ba vạ, tán nhăng tán cuội…Lỗi ở học sinh chỉ 1 phần, lỗi tại người thầy ra đề là chính.

Dù học chuyên văn cũng thế thôi, lớp 11 mà yêu cầu các em bàn về “đặc trưng của thơ ca và sứ mệnh nghệ thuật của thi sĩ”qua lời Xuân Diệu và làm sáng tỏ bằng bài Tràng giang của Huy Cận như đề văn có bạn đưa lên (ảnh bên dưới) là quá sức. Chưa nói đến thời gian làm bài, chỉ nói về nội dung đã thấy quá khó. Thông điệp chính của Xuân Diệu ở đây là gì? Nói vắn tắt, theo Xuân Diệu đặc trưng thơ Huy Cận (ở Lửa thiêng) là nỗi buồn; sứ mệnh nhà thơ là nói hộ nỗi buồn của thế gian. Nhưng lại yêu cầu học sinh nêu suy nghĩ về đặc trưng của thơ ca và sứ mệnh nghệ thuật của thĩ sĩ nói chung. Học sinh sẽ mắc vào câu chữ của Xuân Diệu, làm thế nào hiểu được “Cái buồn của Huy Cận là “cái thương vô hạn biến thành cái tủi vô cùng”? là “cái hận sầu dài dặc lâu bền gieo họa trong lòng bọn thi sĩ”?…

Đó là lời Xuân Diệu viết tựa cho tập thơ Huy Cận năm 1940, rất cụ thể, phù hợp với Thơ mới, nhất là với Huy Cận ở tập “Lửa thiêng” 80 năm trước. Nhưng lấy làm nhận định phổ quát cho đặc trưng của thơ ca và sứ mệnh của thi sĩ liệu có ổn không? Chẳng lẽ đặc trưng của thơ ca chỉ là nỗi buồn? Và sứ mệnh nghệ thuật của thi sĩ chỉ là do “nhẹ lòng, nhẹ dạ” mà mang giùm nỗi buồn chung cho tất cả nhân gian? Liệu có mấy học sinh lớp 11 hiểu và phản biện được ý kiến này, nhất lại là của Xuân Diệu ?

Đề văn hay phải là đề văn đúng, phù hợp với trình độ của học sinh, gợi được cảm xúc và hứng thú của người viết; đừng yêu cầu học sinh bàn những lí luận cao siêu, xa vời. Rất mong các thầy cô giáo dạy văn nên thận trọng khi ra đề. Tốt nhất là khi ra đề phải tự hỏi: mình có viết được không và sẽ viết thế nào? Nếu thấy mình cũng còn hiểu lơ mơ, còn thiếu thuyết phục; mình cũng khó làm tốt,… thì cần nghĩ lại và mạnh dạn thay đề khác.
28-02
Đề văn nêu ở đây chỉ là 1 ví dụ cho nhiều đề kiểu này.

Nhà giáo Đỗ Ngọc Thống/ Facebook

Chân dung giám đốc sở giáo dục bắt học sinh đội mưa đón lãnh tụ nước ngoài

Trần Quốc Tuấn- giám đốc sở giáo dục và đào tạo tỉnh Lạng Sơn. Đây là kẻ đã bắt học sinh nghỉ học, dầm mưa, chịu rét để đón trùm độc tài Bắc Hàn.

Bà con hãy cho y lên sóng nhé. Một tên giáo nô chỉ biết bưng bô, không biết yêu thương học trò, coi sức khỏe trẻ em là thứ có thể lợi dụng được.

Trần Phán: “Thằng đểu cáng!”

Hà Sơn Bình:  “Cũng là đầu sai thôi anh. Khi chính quyền còn can thiệp thô bạo vào mọi việc thì còn nhiều hành vi khốn nạn như thế nữa.”

Xuân Lý: “Hết cho phép học sinh được phép 3 lần, giờ lại bắt học sinh đi đón tên cướp đồ tể vào nhà.”

Nguyễn Thành: “Chỉ vì “thành tích” của chúng nó mà con dân khổ. ”

Nguyễn Quang: “Chửi thằng quan đầu tỉnh thì đúng hơn! Hắn ( giám đốc sở giáo dục) chỉ là tên thừa hành lệnh quan đầu tỉnh! ”

Ngọc Sôn:g “Đánh đổi sức khỏe của các cháu lấy cái bô có đáng không Tuấn ?”

Nguyễn Xuân Lộc: “Nó ngu bởi cả lũ chúng nó ngu”

Hoa Lư: “Nếu không thí chốt học sinh thì lão bị mất ghế hiệu trưởng!! ”

Bốn học sinh bị đuổi học vì ngủ gật.

Nhà giáo Đỗ Việt Khoa

Khuya ngày 22/02/2019 phụ huynh học sinh trường Trung học cơ sở Vân Tảo alo thầy Khoa nhờ giúp.
4 học sinh bị cô cho là ngủ gật và đuổi cả 4. Thằng con của phụ huynh này bị muỗi đốt cúi xuống gãi, cô cũng cho là ngủ gật và bị đuổi ra khỏi lớp đưa lên phòng hiệu trưởng, mời phụ huynh đến.

Buổi chiều cô vẫn không cho hs vào lớp mà bắt ngồi đất, bắt lên phòng hiệu trưởng và hiệu trưởng lại mời phụ huynh đón con về. Phụ huynh xin khất cô mà không được.

Một kiểu đuổi học, khủng bố học sinh xỉ nhục phụ huynh
Phụ huynh đang bức xúc đòi đưa đơn lên phòng giáo dục.
Trường Trung Học Phổ Thông Vân Tảo cũng vậy. Học sinh mắc lỗi nhỏ là chủ nhiệm mời phụ huynh. Tôi góp ý trước cuộc họp là không nên mời phụ huynh thì tên hiệu trưởng Lê Xuân Trung bảo là phải mời, mời thật nhiều.

Mình xưa đi học cũng hay ngủ gật nhưng chưa bị mời cha mẹ như thế này.

Theo Facebook của nhà giáo Đỗ Việt Khoa

Đạo đức con người phụ thuộc vào thể chế chính trị

Nhà giáo Đặng Đăng Phước

Hành vi đạo đức con người trong xã hội do giáo dục mà có, giáo dục lại do thể chế chánh trị tạo ra, do đó có thể khẳng định rằng: Thể chế chánh trị nào thì tạo ra con người đó!

Có người nói “con người bên Mỹ cũng xả súng giết người, đó là hành vi độc ác”… rồi lấy việc đó đánh đồng “ở Mỹ hay VN cũng có người độc ác như nhau”, so sánh như vậy chỉ đúng một nửa bởi cứ theo thống kê, hàng năm Mỹ có bao nhiêu vụ xả súng, số người chết là bao nhiêu? Thực tế, một con số thiệt mạng rất nhỏ, không đáng kể so với 310 triệu dân Mỹ. Các vụ thảm sát vừa qua thường là do bọn IS hoặc những đứa theo đạo Hồi cực đoan nhập cư từ các quốc gia vào Mỹ gây ra, trong khi đó tỉ lệ dân sống bình an với hệ thống giao thông thuận tiện, môi trường trong lành, thực phẩm an toàn, đặc biệt chế độ an sinh xã hội, phúc lợi xã hội rất cao. Ngược lại, ở VN, nếu nhà nước cho dân sử dụng súng như nước Mỹ thì tôi e rằng hàng ngày có hàng chục vụ xả súng gây chết người! Điều tồi tệ nhất là tai nạn giao thông làm chết khoảng 22 người/ ngày do nguyên nhân chủ yếu là người dân coi thường luật lệ giao thông. Tỷ lệ bệnh ung thư chết khoảng 310 người/ngày, nguyên nhân chủ yếu là do thực phẩm bẩn và môi trường bị con người hám lợi mà đầu độc nhân dân mình! Hiện ở VN, có rất nhiều kẻ lấy lợi ích cá nhân làm mục tiêu cuộc sống mà bất chấp tất cả, hệ quả là người ta sẵn sàng đầu độc nhau, sẵn sàng thủ đoạn để hối lộ, tham nhũng … thậm chí giết người, cướp của, bán cả giang sơn tổ quốc, để dân lầm than, cơ cực, lay lắt đầu đường xó chợ!

Chỉ có đạo đức con người trong thể chế độc tài mới ích kỉ, vô cảm chỉ biết sống cho mình và gia đình mình mà quên đi lợi ích của tổ quốc, đồng bào là nguyên nhân của mọi tội ác!

Ngẫm cho cùng cũng do thể chế chánh trị tạo nên cả!

Giáo dục phải là quốc sách hàng đầu

Nền giáo dục Việt Nam đã, đang và sẽ đi về đâu nếu không thay đổi?
Đất nước Việt sẽ như thế nào nếu không xem và làm giáo dục như “quốc sách hàng đầu theo đúng nghĩa”.
Ngày xưa, ông cha đã có câu nói nổi tiếng được khắc trên tấm bia ở Văn Miếu Quốc Tử Giám
“… Các bậc hiền nhân tài giỏi là yếu tố cốt tử đối với một chỉnh thể. Khi yếu tố này dồi dào thì đất nước tăng tiến mạnh mẽ và phồn vinh. Khi yếu tố này kém thì quyền lực đất nước bị suy giảm. Những người tài giỏi là một sức mạnh đặc biệt quan trọng đối với đất nước”.
Đất nước Việt Nam bao đời nay luôn sản sinh ra những nhân tài đất Việt song hành theo theo thời gian và trải qua hơn 4.000 năm dựng nước và giữ nước, chống đuổi bao kẻ thù hăm he, xâm chiếm.
Thế nên, những người thầy, với tất cả lòng nhiệt huyết, với biết bao tâm tư nguyện vọng muốn đóng góp công sức nhỏ bé của mình vào công cuộc đào tạo thế hệ trẻ, sớm và vững bước thành người, theo đúng nghĩa một con người.

Có thể mở rộng tầm mắt để ngước nhìn lại những ánh hào quang, những tia sáng chói lọi trên trường Quốc tế, để minh chứng rằng, với nền giáo dục tốt sẽ mang lại thành công to lớn cho bất kỳ sự đổi mới và phát triển của Quốc gia nào.

Điển hình, chúng ta thí dụ như Quốc đảo nhỏ Singapore, dân số ít, nguồn tài nguyên bị hạn chế, nhưng với những đường lối, chủ trương, chính sách cực kỳ hợp lý, mấy chục năm qua nền kinh tế của Singapore phát triển mạnh mẽ và bền vững, là môi trường đáng sống mà khiến bao người trên thế giới phải mơ ước, như thể đó là thiên đường đáng sống và bảo tồn sự sống. Nền giáo dục đứng thứ 8 trên thế giới và đứng đầu tại châu Á, vượt qua cả những cường quốc về giáo dục và kinh tế như: Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan… (Theo Universitas21 Ranking Scores 2016).

Mà đâu có phức tạp, nhưng họ đi theo đúng phương châm vận dụng và thực hiện rất hiệu quả những chủ trương, đường lối của chính phủ, đó là:
1/ Ngành học đa dạng
2/ Phương pháp giáo dục độc đáo
3/ Học phí phù hợp
4/ Cơ hội thực tập và việc làm hấp dẫn.

Nghĩa là, thông qua những nghiên cứu khảo sát cụ thể về tâm lý, chỉ số IQ của con người, rồi văn hóa và xã hội của họ, để vạch ra và hiện rõ đường đi của nền giáo dục phải phù hợp với săc thái văn hóa và phong cách riêng đối với người dân Sin. Có những chính sách thu hút và giữ nhân tài qua quá trình đào tạo chuẩn. Cụ thể, mỗi người giáo viên đứng bục giảng, với mức lương chính phủ trả đủ khả năng nuôi sống cả gia đình ở trên mức sống trung bình của xã hội, cộng đồng. Đó là những việc mà không nhiều nước đáp ứng được.
Ngắm ngang ta mừng cho họ, nhưng ngoái lại nghiệm chính mình, thì ôi thôi! Quả thật quá buồn đến nao lòng.

Một thói quen ngụy biện hay ngộ nhận đỗ lỗi do chiến tranh mà hơn 43 năm qua, tình hình giáo dục ở ta đang ngày càng thể hiện sự sa sút và dần đi vào ngõ cụt. Hết học hỏi phương pháp của Pháp, rồi thì Phần Lan, hết Mỹ rồi đến Tàu…cuối cùng tạo ra một sự hỗn độn như mớ bòng bong, không biết sai ở đâu mà gỡ và nên gỡ cái gì trước, cái gì sau.
Minh chứng, thời ông Nguyễn Thiện Nhân còn làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục- Đào tạo, giai đoạn 2006-2010, với tư cách là “Tổng tư lệnh” ngành giáo dục, ông Nhân đã ghi nhiều dấu ấn, đặc biệt là 3 phong trào: Nói không với tiêu cực, nói không với chạy theo thành tích và nói không với đào tạo không đạt chuẩn. Tính hiệu quả chỉ dừng lại ở mức thường cũng như tấm màn che đậy cho bản chất thiếu sót căn nguyên, mà rõ ràng đâu khó để nhìn thấy, nhưng với lối tưởng bảo thủ, trì trệ không bao giờ người ta ngộ nhận.

Để rồi người kế thừa đảm nhiệm, lại càng thể hiện sự yếu kém chuyên môn nhưng vẫn chễm chệ trên ngôi cao nhất ngành và có những phát biểu không tưởng, như câu gắn hình sau:

sdf.jpg

Sau câu phát biểu đó không lâu, cái giá ông phải trả cho suy nghỉ và lời phát biểu mà người dân cho là “ Ngu ngốc” , áp lực dưới lời môi chốt lưỡi của thiên hạ buộc ông phải rời ngai sớm.

“Để tạo ra một ngành giáo dục tiên tiến và mang tính hữu hiệu cao đòi hỏi chúng ta quan tâm về:
1/ Chủ trương, đường lối, chính sách hợp lý, hợp tình
2/ Đội ngũ nhà giáo chất lượng, chất lượng cao
3/ Phương tiện, thiết bị dạy học chất lượng, đầy đủ
4/ Đề cao tính nhân văn
5/ Tạo công ăn việc làm đầu ra ổn định, đúng ngành nghề và chất lượng.
Nhiều nước trên thế giới đã rất thành công với mô hình trên, vì họ đã hoàn thiện dần các công đoạn”.

Mà cũng không sai để nói rằng, chúng ta đang có cơ chế sai trong bầu bán; vị trí, chức vụ người đứng đầu nhiều ban, ngành nó xa vời, thậm chí trái ngược hoàn toàn với chuyên môn đảm trách. Ví như ông Phạm Vũ Luận, xuất thân là tiến sĩ Kinh tế tại Liên xô cũ, ông từng học Đại học Thương mại, rõ ràng qua câu phát biểu trên, không có gì quá bất ngờ với những người nghiên cứu về đường lối Xã hội chủ nghĩa, triết học Mác – Lê –nin.

Căn nguyên của vấn đề đó, đã tạo ra xã hội chúng ta hiện nay, xã hội mà ở đó người dân được chứng kiến muôn vàng chuyện lạ, bao la cái ngỡ ngàng.

Một xã hội mà ở đó, người chỉ biết mình, nhà chỉ biết nhà, thế hệ trẻ, thế hệ kế thừa sự nghiệp xây dựng tương lai đất nước. Họ chỉ biết hưởng thụ, ngủ mơ trên hào quang ảo tưởng, mà quên đi trách nhiệm của bản thân đối với quê hương, đất nước. Xã hội mà ở đó, con người dần càng vô cảm, vô tâm với nhau nhiều hơn. Một xã hội mà ở đó, nguồn tài nguyên bị nạo vét đến cạn kiệt, rừng trọc, biển mất; xã hội mà ở đó, môi trường ngày một ô nhiễm trầm trọng hơn, tỉ lệ ung thư tăng chóng mặt mấy năm trở lại đây; một xã hội mà ở đó, lương thực, thực phẩm, nhu yếu phẩm, thuốc men…đều bị nhiễm bẩn, ngày nào cũng trải phản ánh khắp các tờ báo; đặc biệt, một xã hội mà ở đó vấn nạn quan tham ô, tham nhũng, hối lộ rãi khắp từ địa phương đến trung ương, từ cấp thấp đến cấp cao, ở mọi bộ ngành, với biết bao biệt phủ nguy nga và tráng lệ mọc lên, nhưng chỉ với những đồng lương quan chức ít ỏi. Mà ở đó cuộc sống hàng triệu, triệu người dân còn đang đói khát, ngày ngày, giờ giờ còng cỏi mưu sinh với những thúng hàng bán rong trái cây, những mẻ cá thưa thớt, những tờ vé số… để mong sao kiếm chút cơm, chút cháo qua ngày với mục đích chỉ để tồn tại trên kiếp đời. Mà họ khổ thế, nhưng đâu dễ được yên thân, tự do bán buôn, tự do ngôn luận. Họ bị bịt kín như bưng cái miệng mà thiên phú sinh ra đúng phải được tự do.

Thế đó, hệ lụy tạo ra xã hội này, xã hội thấm đượm nỗi buồn ứa nước mắt hôm nay do từ đâu mà có? Do ai xây dựng nên? Câu hỏi này để người đời phải tự trả lời theo thời gian…
Pham Thi

Giáo dục học sinh qua đối thoại

Đối với học sinh Trung học phổ thông, giáo viên sẽ tiếp cận phổ biến với những đứa trẻ đã bước qua lứa tuổi dậy thì và đã bắt đầu có những nhận thức quan trọng trong mối quan hệ về giới, về cái đẹp và về giá trị sống tương lai.

Với những học sinh biết phép tắc lễ nghĩa để cư xử với thầy cô chúng ta không cần bàn đến, vì sẽ là thừa thãi. Chúng ta nói đến những đứa trẻ to về hình thể nhưng thiếu sự chín chắn trong việc phát ngôn, nhận thức.

Với giáo viên nam hay nữ, chúng ta dù xấu hay đẹp đều nhận được sự quan tâm đôi khi trở lên thái quá từ phía học sinh. Chúng sẽ quan sát các thầy cô từ cách ăn mặc, lời nói ngoài sách vở, đến cả mái đầu với kiểu tóc mới hay đến nét chữ viết trên bảng,… Sự quan tâm của chúng nhiều khi rất nhỏ nhặt nhưng chúng ta cũng nên quan sát và lắng nghe để có biện pháp giáo dục phù hợp.

Mọi biện pháp giáo dục đều theo các bước:

Bước 1: Quan sát lắng nghe học trò
Bước 2: Cười tươi hoặc nghiêm sắc mặt (tuỳ tình huống cụ thể), chỉ ra điều chưa đúng, sau đó nêu cách sửa lại cho đúng.
Bước 3: Nhắc chung cả lớp về hành vi hay cách nói năng hợp lý trong tình huống cụ thể đó.
Bước 4: Kết thúc bằng cách thể hiện sự tha thứ với lỗi lầm của chúng và hãy nói cho chúng hiểu bạn không giận chúng, bạn muốn chúng hiểu biết hơn để có cách cư xử cho phù hợp, để trở thành người văn minh hơn trong mắt người khác.

Tình huống 1:

Khi bạn bước vào lớp, học sinh ngồi dưới lớp không đứng dậy chào.

Cách ứng xử:

Bạn hãy nhìn xuống lớp, tươi cười và hỏi chúng: Hôm nay các em mệt sao, thầy/cô không thấy các em chào? Thầy/cô muốn cả lớp mình đỡ mệt mỏi hơn, các em cùng đứng dậy với thầy/cô nào. Chúng ta cùng chào nhau. Thầy/cô đứng chờ các em.

Nếu học trò nhiều lần không chủ động chào, bạn có thể giải thích với chúng về tác dụng của việc đứng lên chào thầy/cô. Thứ nhất: Việc chào thể hiện sự tôn trọng, chào đón với thầy cô. Thứ hai: Việc chào để thay đổi tư thế tác phong chuyển đổi từ việc đang vui chơi sang việc sẵn sàng cho giờ học. Thứ 3: Việc chào nhau thể hiện sự giao lưu bước đầu giữa thầy/cô và học trò, giúp cho tiết học hiệu quả hơn.

Tình huống 2: Học trò nói với bạn câu khen ngợi nhưng rất suồng sã như chà chà trông thầy/cô hôm nay đẹp thế, trông thầy/cô ngon ghê,…

Cách ứng xử: Đây là thói quen học trò sử dụng ngôn ngữ với bạn bè để nói với thầy/cô. Thái độ này thể hiện chúng rất thân thiện với bạn, chúng đã coi bạn như bạn bè chúng hoặc chúng đang chế giễu bạn, vì vậy xét về mặt nào đó sẽ không ổn nếu thầy/cô không phản ứng lại. Trong trường hợp này, bạn nên tươi cười cảm ơn (nếu bạn đã dạy chúng lâu đủ biết chúng chỉ trêu đùa bạn), hoặc nghiêm sắc mặt thể hiện không đồng tình (nếu bạn cảm nhận chúng đang chế giễu bạn), sau đó hãy giải thích cho chúng biết cảm xúc thật của bạn khi bạn nghe được câu nói đó, như thầy/cô cảm thấy không thoải mái và thấy buồn khi em khen với cách dùng từ, ngữ điệu như vậy. Thầy/cô thích em nói tôn trọng như hôm nay em thấy thầy/cô rất đẹp ạ. Các em chú ý khi biểu hiện tình cảm của các em, lời khen ngợi là tốt nếu được thể hiện đúng cả về nội dung, ngữ điệu và đúng đối tượng.

Trong mọi tình huống bạn gặp với học trò, hãy hiểu đơn giản hơn những gì bạn biết, vì thực tình chúng cũng hiểu rất đơn giản. Vì vậy, không có trò đùa hay lời nói nào của chúng có ác ý với bạn, có chăng chính bạn đang làm nó trở nên thái quá do những hiểu biết trước đó của bạn.

Giao tiếp với trẻ là môi trường tốt để bạn giáo dục chúng. Mọi lời nói, cử chỉ, hành động của chúng đều cần chúng ta quan tâm và chỉ bảo để chúng trưởng thành. Sự trưởng thành của chúng sau mỗi lần bạn giáo dục sẽ được thể hiện qua ánh mắt chúng nhìn bạn, ánh mắt trìu mến thiết tha coi bạn như người bạn thân, như người chị người anh, như người mẹ người cha của chúng. Đó chính là biểu hiện rằng bạn đã thực sự thành công trong việc giáo dục chúng.

Thành công trong giáo dục không chỉ là việc bạn tạo ra được những học trò có điểm số cao, mà còn là việc bạn đã tạo ra được những đứa trẻ biết lẽ phải.

Viết bởi Tuy-lip đen.
Tác giả là thạc sỹ toán học, hiện đang giảng dạy trong một trường trung học phổ thông ở Hà Nội

Em bé mồ côi

Hạ qua, thu đến, đông lại về

Em bé nghèo, côi cút nấp xó chợ

Chiếc áo rách mỏng tanh, bàn tay lạnh

Thu mình oằn oại giữa đêm khuya

Mọi thực cảnh, hiện ra trước mắt

Tự hỏi mình: “ Sao hạnh phúc vội qua?”

Đến nay, không nhà, không cha mẹ

Mồ côi tội nghiệp, lang thang đường

Đêm khuya lạnh lẽo, tuyết bỗng rơi

Chớp chớp mắt, hòa vào giấc ngủ

Đắm chìm say, trong một giấc mơ đẹp

Tết đến rồi, bên bếp lửa hồng than.

Nguyễn Cô-li, cô giáo người Sơn La.

Trang sử mở đường vùng khó khăn

 

Giọt nắng ngày đầu, đậu trên trang vở
Lời thầy cô thầm, trong tiếng lá thu rơi
Lớp học trò du dương, lắng nghe giảng
Xao xuyến lòng, bồi hồi cả con tim
Từng bài học, phấn bụi được vẽ lên
Kiến thức ẩn chứa, vô vàn như vũ trụ
Trên tâm huyết yêu nghề, không quản nhọc
Viên mãn tâm hồn, tỏa trạng nguyên
Từng ý hay, cô có căn dặn:
– “ Gắng học cho tốt, để thành người”
Mai sau, sánh ngang cả cường quốc
Tự hào dương cờ nước Việt Nam.

Nguyễn Côli

Ba tôi thầy giáo của vùng cao

Con cần có Ba cạnh bên
Con cần có Mẹ, ầu ơ mỗi ngày
Là gia đình nhỏ ấm êm
Hạnh phúc giản dị
Hòa vang tiếng cười
Hôm nay là sinh nhật Ba
Chào đón cái tuổi của tròn năm mươi
Tóc trắng làm che nửa đầu
Bao nhiêu ưu phiền lo lắng tương lai.

Ba là thầy giáo của vùng cao
Quanh co, đường dốc, núi hiểm trở
Khi trời mưa, bùn lầy, đá lăn lốc
Ba cũng không chút quản ngại ngần
Đem con chữ đến với dân
Xóa đi nạn mù chữ
Mừng ngày sinh nhật Ba
Người trụ cột gia đình
Con muốn Ba sống mãi
Ươm mầm giống tương lai.

 

Nguyễn Côli

Làm cách nào để giải độc lịch sử chiến tranh?

Trên vietnamnet.vn, Giáo Sư Sử học Phạm Hồng Tung, Trường Đại Học Khoa học Xã hội và Nhân văn, cho biết Việt Nam lâu nay đã “gạt quá khứ” sang một bên nên sách giáo khoa Lịch sử gói gọn 4 câu, 11 dòng ở lớp 12, báo chí lại ít nhắc đến Chiến tranh biên giới Việt – Trung.  Đọc tiếp “Làm cách nào để giải độc lịch sử chiến tranh?”