Em bé mồ côi

Hạ qua, thu đến, đông lại về

Em bé nghèo, côi cút nấp xó chợ

Chiếc áo rách mỏng tanh, bàn tay lạnh

Thu mình oằn oại giữa đêm khuya

Mọi thực cảnh, hiện ra trước mắt

Tự hỏi mình: “ Sao hạnh phúc vội qua?”

Đến nay, không nhà, không cha mẹ

Mồ côi tội nghiệp, lang thang đường

Đêm khuya lạnh lẽo, tuyết bỗng rơi

Chớp chớp mắt, hòa vào giấc ngủ

Đắm chìm say, trong một giấc mơ đẹp

Tết đến rồi, bên bếp lửa hồng than.

Nguyễn Cô-li, cô giáo người Sơn La.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s