Giáo dục phải là quốc sách hàng đầu

Nền giáo dục Việt Nam đã, đang và sẽ đi về đâu nếu không thay đổi?
Đất nước Việt sẽ như thế nào nếu không xem và làm giáo dục như “quốc sách hàng đầu theo đúng nghĩa”.
Ngày xưa, ông cha đã có câu nói nổi tiếng được khắc trên tấm bia ở Văn Miếu Quốc Tử Giám
“… Các bậc hiền nhân tài giỏi là yếu tố cốt tử đối với một chỉnh thể. Khi yếu tố này dồi dào thì đất nước tăng tiến mạnh mẽ và phồn vinh. Khi yếu tố này kém thì quyền lực đất nước bị suy giảm. Những người tài giỏi là một sức mạnh đặc biệt quan trọng đối với đất nước”.
Đất nước Việt Nam bao đời nay luôn sản sinh ra những nhân tài đất Việt song hành theo theo thời gian và trải qua hơn 4.000 năm dựng nước và giữ nước, chống đuổi bao kẻ thù hăm he, xâm chiếm.
Thế nên, những người thầy, với tất cả lòng nhiệt huyết, với biết bao tâm tư nguyện vọng muốn đóng góp công sức nhỏ bé của mình vào công cuộc đào tạo thế hệ trẻ, sớm và vững bước thành người, theo đúng nghĩa một con người.

Có thể mở rộng tầm mắt để ngước nhìn lại những ánh hào quang, những tia sáng chói lọi trên trường Quốc tế, để minh chứng rằng, với nền giáo dục tốt sẽ mang lại thành công to lớn cho bất kỳ sự đổi mới và phát triển của Quốc gia nào.

Điển hình, chúng ta thí dụ như Quốc đảo nhỏ Singapore, dân số ít, nguồn tài nguyên bị hạn chế, nhưng với những đường lối, chủ trương, chính sách cực kỳ hợp lý, mấy chục năm qua nền kinh tế của Singapore phát triển mạnh mẽ và bền vững, là môi trường đáng sống mà khiến bao người trên thế giới phải mơ ước, như thể đó là thiên đường đáng sống và bảo tồn sự sống. Nền giáo dục đứng thứ 8 trên thế giới và đứng đầu tại châu Á, vượt qua cả những cường quốc về giáo dục và kinh tế như: Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan… (Theo Universitas21 Ranking Scores 2016).

Mà đâu có phức tạp, nhưng họ đi theo đúng phương châm vận dụng và thực hiện rất hiệu quả những chủ trương, đường lối của chính phủ, đó là:
1/ Ngành học đa dạng
2/ Phương pháp giáo dục độc đáo
3/ Học phí phù hợp
4/ Cơ hội thực tập và việc làm hấp dẫn.

Nghĩa là, thông qua những nghiên cứu khảo sát cụ thể về tâm lý, chỉ số IQ của con người, rồi văn hóa và xã hội của họ, để vạch ra và hiện rõ đường đi của nền giáo dục phải phù hợp với săc thái văn hóa và phong cách riêng đối với người dân Sin. Có những chính sách thu hút và giữ nhân tài qua quá trình đào tạo chuẩn. Cụ thể, mỗi người giáo viên đứng bục giảng, với mức lương chính phủ trả đủ khả năng nuôi sống cả gia đình ở trên mức sống trung bình của xã hội, cộng đồng. Đó là những việc mà không nhiều nước đáp ứng được.
Ngắm ngang ta mừng cho họ, nhưng ngoái lại nghiệm chính mình, thì ôi thôi! Quả thật quá buồn đến nao lòng.

Một thói quen ngụy biện hay ngộ nhận đỗ lỗi do chiến tranh mà hơn 43 năm qua, tình hình giáo dục ở ta đang ngày càng thể hiện sự sa sút và dần đi vào ngõ cụt. Hết học hỏi phương pháp của Pháp, rồi thì Phần Lan, hết Mỹ rồi đến Tàu…cuối cùng tạo ra một sự hỗn độn như mớ bòng bong, không biết sai ở đâu mà gỡ và nên gỡ cái gì trước, cái gì sau.
Minh chứng, thời ông Nguyễn Thiện Nhân còn làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục- Đào tạo, giai đoạn 2006-2010, với tư cách là “Tổng tư lệnh” ngành giáo dục, ông Nhân đã ghi nhiều dấu ấn, đặc biệt là 3 phong trào: Nói không với tiêu cực, nói không với chạy theo thành tích và nói không với đào tạo không đạt chuẩn. Tính hiệu quả chỉ dừng lại ở mức thường cũng như tấm màn che đậy cho bản chất thiếu sót căn nguyên, mà rõ ràng đâu khó để nhìn thấy, nhưng với lối tưởng bảo thủ, trì trệ không bao giờ người ta ngộ nhận.

Để rồi người kế thừa đảm nhiệm, lại càng thể hiện sự yếu kém chuyên môn nhưng vẫn chễm chệ trên ngôi cao nhất ngành và có những phát biểu không tưởng, như câu gắn hình sau:

sdf.jpg

Sau câu phát biểu đó không lâu, cái giá ông phải trả cho suy nghỉ và lời phát biểu mà người dân cho là “ Ngu ngốc” , áp lực dưới lời môi chốt lưỡi của thiên hạ buộc ông phải rời ngai sớm.

“Để tạo ra một ngành giáo dục tiên tiến và mang tính hữu hiệu cao đòi hỏi chúng ta quan tâm về:
1/ Chủ trương, đường lối, chính sách hợp lý, hợp tình
2/ Đội ngũ nhà giáo chất lượng, chất lượng cao
3/ Phương tiện, thiết bị dạy học chất lượng, đầy đủ
4/ Đề cao tính nhân văn
5/ Tạo công ăn việc làm đầu ra ổn định, đúng ngành nghề và chất lượng.
Nhiều nước trên thế giới đã rất thành công với mô hình trên, vì họ đã hoàn thiện dần các công đoạn”.

Mà cũng không sai để nói rằng, chúng ta đang có cơ chế sai trong bầu bán; vị trí, chức vụ người đứng đầu nhiều ban, ngành nó xa vời, thậm chí trái ngược hoàn toàn với chuyên môn đảm trách. Ví như ông Phạm Vũ Luận, xuất thân là tiến sĩ Kinh tế tại Liên xô cũ, ông từng học Đại học Thương mại, rõ ràng qua câu phát biểu trên, không có gì quá bất ngờ với những người nghiên cứu về đường lối Xã hội chủ nghĩa, triết học Mác – Lê –nin.

Căn nguyên của vấn đề đó, đã tạo ra xã hội chúng ta hiện nay, xã hội mà ở đó người dân được chứng kiến muôn vàng chuyện lạ, bao la cái ngỡ ngàng.

Một xã hội mà ở đó, người chỉ biết mình, nhà chỉ biết nhà, thế hệ trẻ, thế hệ kế thừa sự nghiệp xây dựng tương lai đất nước. Họ chỉ biết hưởng thụ, ngủ mơ trên hào quang ảo tưởng, mà quên đi trách nhiệm của bản thân đối với quê hương, đất nước. Xã hội mà ở đó, con người dần càng vô cảm, vô tâm với nhau nhiều hơn. Một xã hội mà ở đó, nguồn tài nguyên bị nạo vét đến cạn kiệt, rừng trọc, biển mất; xã hội mà ở đó, môi trường ngày một ô nhiễm trầm trọng hơn, tỉ lệ ung thư tăng chóng mặt mấy năm trở lại đây; một xã hội mà ở đó, lương thực, thực phẩm, nhu yếu phẩm, thuốc men…đều bị nhiễm bẩn, ngày nào cũng trải phản ánh khắp các tờ báo; đặc biệt, một xã hội mà ở đó vấn nạn quan tham ô, tham nhũng, hối lộ rãi khắp từ địa phương đến trung ương, từ cấp thấp đến cấp cao, ở mọi bộ ngành, với biết bao biệt phủ nguy nga và tráng lệ mọc lên, nhưng chỉ với những đồng lương quan chức ít ỏi. Mà ở đó cuộc sống hàng triệu, triệu người dân còn đang đói khát, ngày ngày, giờ giờ còng cỏi mưu sinh với những thúng hàng bán rong trái cây, những mẻ cá thưa thớt, những tờ vé số… để mong sao kiếm chút cơm, chút cháo qua ngày với mục đích chỉ để tồn tại trên kiếp đời. Mà họ khổ thế, nhưng đâu dễ được yên thân, tự do bán buôn, tự do ngôn luận. Họ bị bịt kín như bưng cái miệng mà thiên phú sinh ra đúng phải được tự do.

Thế đó, hệ lụy tạo ra xã hội này, xã hội thấm đượm nỗi buồn ứa nước mắt hôm nay do từ đâu mà có? Do ai xây dựng nên? Câu hỏi này để người đời phải tự trả lời theo thời gian…
Pham Thi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s