Lại chuyện đề văn

Tình cờ tôi đọc được trên facebook của 1 bạn nào đó đưa lên ảnh 1 bài văn bị điểm không (0). Giáo viên ra đề như sau: “Em hãy viết lại bài thơ Qua đèo Ngang”

Học sinh này làm bài bằng cách viết 1 bài thơ khác dựa trên vần bài thơ nguyên gốc của Bà huyện Thanh Quan. Bài làm của em Học sinh như sau: (xem ảnh bên dưới)
Qua đèo Ngang
Nhảy qua đèo ngang bỗng mất đà
Đập đầu vào đá máu tuôn ra
Lom khom dưới núi tìm y tá
Y tá theo trai không có nhà
Thiếu máu đau đầu em sắp chết
Nhìn qua nhìn lại chẳng thấy ai
Khắc lên bia mộ dòng thông báo
“Nhảy qua đèo ngang nhớ lấy đà”

Tôi đọc lời phê thấy viết:“10 điểm sáng tạo! Gọi phụ huynh gặp tôi 9h sáng Thứ 2”
Chưa bàn đến chất lượng nội dung và hình thức bài thơ của Học sinh; tôi chỉ bàn về đề văn và lời phê của Giáo viên.
1) Nếu mục đích và yêu cầu của Giáo viên là chép lại nguyên văn bài thơ Qua đèo Ngang của Bà huyện Thanh Quan để kiểm tra xem Học sinh có thuộc thơ không (mà chắc mục đích là thế) thì đề văn phải chỉnh lại cho chuẩn xác như sau: “Em hãy chép lại bài thơ Qua đèo Ngang của Bà huyện Thanh Quan”; không phải là “viết lại bài thơ…”.
2) Khái niệm “viết lại” trong đề “em hãy viết lại bài thơ…” của Giáo viên hoàn toàn có thể làm cho Học sinh hiểu viết lại là viết một cách khác đi, giống như kể lại một cách sáng tạo câu chuyện cổ tích vậy.


3) Lời phê của Giáo viên viết:“10 điểm sáng tạo!” có thể hiểu như thế nào? Đó sẽ là 1 lời khuyến khích, động viên nếu chỉ mình câu ấy. Nhưng ngay sau đó lại là câu lệnh “Gọi phụ huynh gặp tôi 9h sáng T2” và ô điểm bên cạnh ghi con số 0 to đùng gạch đít thì câu “10 điểm sáng tạo!” chỉ là sự chế giễu.

Đọc đề văn trên lại nhớ giai thoại từ hồi tôi còn ở xứ Thanh. Có Giáo viên ra đề: Hãy viết bài văn phát biểu cảm nghĩ về chị Sứ. Một Học sinh làm bài như sau: “Chị Sứ là chị Sứ nào? / Cớ sao lại được vận vào văn chương?/ Em đi tìm khắp bốn phương/ Hay là chị Sứ ở phường Lò Chum?”. Mấy câu thơ muốn nhắc nhở người ra đề: phải ghi rõ chị Sứ trong tác phẩm Hòn Đất của nhà văn Anh Đức thì đề mới chuẩn xác.

Gặp những bài làm “đầy sáng tạo” như trên, Giáo viên khoan hãy cho Học sinh điểm 0. Cần bình tĩnh và xem xét thật kĩ, trước hết là xem mình có gì sai không, rồi sau đó hãy tìm một giải pháp phù hợp. Tiên trách kỉ, hậu trách nhân.

11- 03-2019

Nhà giáo Đỗ Ngọc Thống/ Facebook

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s