Nhân phẩm một người phụ nữ Việt chỉ bằng một ngày công lao động: ” Hoặc thần kinh, hoặc khốn nạn!”

Yên Khuê

Những điều không bình thường như quấy rối tình dục, lạm dụng trẻ em, an toàn vệ sinh thực phẩm … bỗng nhiên lại được các quan tỉnh, quan huyện, cán bộ công quyền biến thành chuyện bình thường làm cho người ta phải rùng mình. Không biết họ ngây ngô để có thể tự tin vào những phát ngôn của mình hay họ đang tìm cách trấn an dư luận một cách ngu xuẩn.

Nhân phẩm phụ nữ có giá 200 ngàn đồng

Ngày 18/3, Công an quận Thanh Xuân (Hà Nội) cho biết vừa ra quyết định xử phạt người đàn ông 47 tuổi (quê Hải Phòng) 200.000 đồng theo Khoản 1, Điều 5 Nghị định 167 trong vụ cưỡng hôn một phụ nữ 20 tuổi trong thang máy một toà chung cư cao cấp ở đường Lê Văn Lương (quận Thanh Xuân, Hà Nội) lúc 22h15 ngày 4/3.

200 ngàn đồng sẽ được nộp vô ngân sách nhà nước, nhưng bài học cho ông “dê xồm” này quá rẻ. 200 ngàn đồng chỉ bằng có 3,4 tô phở ăn sáng.

Chưa bao giờ nhân phẩm của phụ nữ lại rẻ đến như vậy!

Có thể sẽ có người thắc mắc tại sao lại để cho ông ta hôn mà không tát cho một cái, cào cho sứt mặt hay thậm chí đạp vô chỗ kín một cái cho chừa tật hôn bừa. Nhưng một cô gái trẻ như vậy, chỉ biết hoảng loạn khi bị người khác dở trò quấy rối tình dục mà mất luôn khả năng phản kháng, tự vệ trước một người đàn có lẽ thừa tiền nhưng thiếu đạo đức.

Dù đã nhận lời công khai xin lỗi theo yêu cầu của nạn nhân trước sự chứng kiến của cư dân, Ban quản lý tòa nhà, Tổ dân phố, Công an quận, phường…, nhưng trong hai lần tổ chức gặp mặt ông ta đều vắng mặt.

Điều cô cần là một lời xin lỗi từ phía kẻ quấy rối tình dục thì công an quận Thanh Xuân – Hà Nội đã không thể làm được. Và cả phía công an lẫn thủ phạm đều cho rằng chỉ cần 200 ngàn đồng mọi chuyện sẽ xong xuôi.

Có lẽ vì họ cho rằng, hôn một cái, sờ một chút thì có mất mát gì đâu.

Sờ mông, sờ đùi bày tỏ tình cảm yêu thương

Thầy giáo D.T.M (SN 1981) – giáo viên chủ nhiệm lớp 5A, Trường Tiểu học Tiên Sơn, Việt Yên (Bắc Giang) – bị tố sau khi uống rượu đã sờ mó một loạt các em học sinh tiểu học tại trườngtrong đó có một em xác nhận thầy sờ vào vùng nhạy cảm.

Kết quả điều tra 14 em học sinh nữ 9,10 tuổi; các em cho biết thầy D.T.M “chỉ véo tai, véo mũi, dí vai, sờ mông, sờ đùi một số học sinh nữ của lớp 5A.” Nên vì thế theo ông phó chủ tịch huyệnNguyễn Đại Lượng vì“thầy M không có hành động nào khác nên cơ quan chức năng chưa đủ căn cứ chứng minh ông M. có hành vi dâm ô (đối với người dưới 16 tuổi).”

Ông Lượng cho rằng ông M. đã có hành vi xâm phạm thân thể trẻ em và rằng “Dù là bày tỏ tình cảm yêu thương hay đùa vui thì hành vi đó cũng không phù hợp với vai trò người giáo viên đứng lớp”.Trong khí đó Phó trưởng công an huyện Nguyễn Việt Nguyễn tuyên bố việc xác định sờ mông đùi có phải là vùng nhạy cảm hay không là “không phải chức năng của công an”.

Họ đã coi nhẹ nhân phẩm của trẻ em nữ, những người yếu thế và dễ tổn thương vì không đủ khả năng tự vệ cũng như chưa đủ nhận thức thật sự để phân biệt hành động sờ mó mông đùi không là “cách thể hiện tình cảm yêu thương hay vui đùa” ở một xã hội văn minh. Ông M. sau đó bị đình chỉ công tác 15 ngày, báo chí cũng loan tin các em bị thầy sờ mó cũng đã ổn định tâm lý và đi học trở lại.

Một kết cục toàn hảo!?

Sờ mông đùi người khác, kể cả trẻ nhỏ hay người lớn cũng không phạm luật vì chẳng phải dâm ô. Con nít có bị sờ tý nó cũng quên ngay, mất mát gì mà phải làm lớn chuyện!

Hành vi dâm ô trẻ em là “phạm tội ít nghiêm trọng”

Một bé gái 9 tuổi bị một người đàn ông lừa vô ruộng chuối để xâm hại làm rách màng trinh, và rách tầng sinh môn, ngoài ra bé còn bị rạn xương tay, gãy răng hàm dưới nhưng kẻ thủ ác vân được tại ngoại vì theo ông Thiếu tá Tống Quang Hiếu, Đội trưởng Đội cảnh sát hình sự (Công an huyện Chương Mỹ), nghi phạm Nguyễn Trọng Trình được tại ngoại vì “phạm tội ít nghiêm trọng”.

Thủ phạm bị kết tội dâm ô theo luật dành cho các hành vi dâm ô với người dưới 16 tuổi mà không phải với trẻ dưới 10 tuổi.

Nếu đây là hành vi hiếp dâm thì kẻ thủ ác đã phạm tội hiếp dâm trẻ dưới 10 tuổi. Theo điều 142 của Bộ Luật Hình Sự 2015 thì theo khoản 3 mục c, tội “thực hiện các hành vi có thể phải lãnh án từ 20 năm tới chung thân hay tử hình. Hoặc nếu chiếu theo khoản 1 cũng của điều luật 142 này khi tìm cách thực hiện các hành vi tình dục khác với trẻ dưới 13 tuổi cũng sẽ được xem là tội hiếp dâm và có thể bị kết án từ 7 đến 15 năm tù.

Cơ quan chức năng lại vụ này cho vào mục dâm ô đối với người dưới 16 tuổi vì “không nhằm mục đích giao cấu hoặc không nhằm thực hiện các hành vi quan hệ tình dục khác” để thủ phạm có thể chỉ bị phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm.

Theo công an huyện Chương Mỹ thì qua lời khai chỉ có thể khép tội thủ phạm vào tội dâm ô. Vậy còn các hành vi quan hệ tình dục khác thì sao? Các hành vi quan hệ tình dục bằng tay, miệng, hay thậm chí đồ chơi thì không được xem là “các hành vi quan hệ tình dục khác” để có thể dễ dàng lẩn từ tội danh hiếp dâm sang tội dâm ô?

Và rõ ràng theo công an dâm ô là tội “ít nghiêm trọng” vì họ đã cho thủ phạm được tại ngoại!?

Phụ nữ – trẻ em Việt Nam: hàng thứ cấp!

Những tội không thể tha thứ về mặt đạo đức đã được quan chức và công an Việt Nam coi nhẹ như không. Họ không nghĩ đến tâm lý và sự phát triển bình thường của trẻ sau này cũng như những tổn thất tâm lý và thể chất mà người phụ nữ sẽ gặp phải khi kết hôn.

Ở nước ngoài, người ta tuyệt nhiên không chạm vô thân thể của người khác khi không được phép. Đàn ông trưởng thành càng tránh sờ mó, đụng chạm vào trẻ em vì không khéo sẽ bị kết tội lạm dụng trẻ em.

Họ cũng không dám tự ý đụng chạm, có những hành vi khiêu khích bằng lời nói hay cử chỉ với người khác để có thể bị quy kết là quấy rối tình dục. Thậm chí ở ngoài đường nếu huýt sáo, phát ra các âm thanh trêu ghẹo phụ nữ cũng có thể bị xem là phạm luật và sẽ bị phạt tiền.

Còn ở Việt Nam, sờ mó mông đùi có gì là quá, cưỡng hôn cũng không to tát gì vì có bị phạt 200 ngàn, xâm phạm trẻ dưới 10 tuổi cũng chỉ là tội ít nghiêm trọng vì chỉ cần trám vô 10 triệu. Cả Uỷ ban Bảo vệ Bà mẹ và Trẻ em, Hội phụ nữ, Bộ Giáo dục vô tích sự vẫn câm như hến trong khi vẫn ngốn tiền thuế dân mà không biết xấu hổ.

Trẻ và phụ nữ phải tự giáo dục về giới tính, phải tự tìm hiểu các biện pháp tự vệ hay học võ để phòng thân, tự trang bị các vật dụng chống bị tấn công trong người như bình xịt hơi cay mini bởi họ đang sống trong một thời đại rực rỡ đồng bộ đến như thế!

Quả thật chỉ có thể nói “ hoặc là thần kinh, hoặc khốn nạn”.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s