Thấy gì từ việc 5 nữ sinh đánh 1 nữ sinh ở Hưng Yên?

Chuyện học sinh đánh nhau thời nào và ở đâu cũng có, nhưng 5 nữ sinh lao vào đánh đập dã man một cô bé cùng lớp được cho là yếu ớt, chậm chạm, có nhiều biểu hiện của một người chậm phát triển thì không thể tưởng tượng nổi!

Chuyện lại xảy ra ở một vùng quê vốn hiền hòa, chân chất mới đau lòng! Dù không muốn cũng phải nêu tên trường đó lên. Đó là Trường THCS Phù Ủng –Ân Thi – Hưng Yên.

Tôi không rõ nguyên nhân vụ đánh lộn tàn ác đó là gì, mà dù có nguyên nhân gì đi nữa thì đánh hội đồng, tụt quần lột áo một học sinh nữ chậm chạm (có thể di truyền từ người bố bị tâm thần), rất đáng thương như thế cũng là điều không thể chấp nhận nổi. Một con mèo ốm yếu hoặc bị dị tật ta còn xót thương, đằng này một con người…

Người hèn kẻ yếu luôn được nâng đỡ, bảo vệ, chở che! Đó là lẽ phải, là cái đạo ở đời này! Nó không phân biệt màu da, chủng tộc, tôn giáo và thể chế chính trị…, ở đâu con người cũng hành xử như thế. Vậy mà vài học sinh cá biệt ở THCS Phù Ủng lại đi ngược với cái đạo lý chung đó. Hay là các cháu lấy việc hành hạ một người tàn tật làm thú vui cho mình?

Giải thích điều đó thế nào bây giờ đây hả các thầy các cô và các bậc phụ huynh? Kiến thức nhiều mà làm gì hả các nhà giáo dục trong khi lòng nhân ái và yêu thương đồng loại đã chẳng còn?

Trong Ngày Valentin 14/2 vừa qua chúng ta nô nức tặng quà cho bạn gái-người yêu, thì ở những lớp học ở nửa bên kia quả đất, nơi khởi phát ra cái ngày này, họ không chỉ tặng quà cho tình nhân mà giáo viên còn hướng dẫn học sinh đem bó hoa ra nghĩa trang tặng Mẹ; bố mẹ bảo con gửi những món quà (dưới 5 đô la) để tặng thầy tặng cô; nhà trường gởi giấy để các bé đưa về cho phụ huynh, vận động các em đem đồ ăn tới làm từ thiện, với tiêu chí “Share the Love”- chia sẻ yêu thương- với những người nghèo hơn; thầy cô hướng dẫn học trò làm thiệp tặng cho bạn bè trong lớp… Tình yêu thương đồng loại cứ thế mà nhân lên, chẳng cần giáo huấn gì to tát!

Còn việc chính quyền can thiệp mạnh tay khi trẻ bị đối xử tệ bạc thì ai ở Mỹ chắc thừa biết luật nghiêm thế nào. Trên facebook anh Nguyễn Danh Lam kể chuyện trước đây người Việt hay cạo gió, giác hơi khi con bị cảm. Đến trường giáo viên người Mỹ thấy bầm tím liền báo cảnh sát và cảnh sát theo về tận nhà học sinh để điều tra xem có phải bị bố mẹ bạo hành hay không. Còn chuyện này nữa không biết thực hư ra sao, có cậu bé gốc Việt cứ thích mặc một bộ đồ đến lớp, giáo viên thấy vậy nghĩ học sinh của mình bị gia đình ngược đãi bèn báo police, police đến tận nhà mở tủ quần áo kiểm tra.

Họ dạy con trẻ tình yêu thương và chánh quyền bảo vệ con trẻ như thế đấy! Còn sự việc ở Phù Ủng – Hưng Yên, tôi thực chả biết nói gì hơn!
Nhà báo Ngô Thiệu Phong.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s