Sự thật về cái gọi là lấy phiếu tín nhiệm tại trường đại học Luật thành phố Hồ Chí Minh và “di sản” của bà Mai Hồng Qùy

Mai Bá Kiếm

Thời gian gần đây, Ulaw (Trường đại học Luật Thành Phố Hồ Chí Minh) đã trở thành “điểm nóng thông tin” trên cả báo chí chính thống và trên Facebook với một số Facebookers nổi tiếng của Việt Nam. Báo chí chính thống ban đầu cho biết những sự tình “rối ren” trong nội bộ Ulaw, vốn âm ỉ từ thời bà Mai Hồng Quỳ còn làm Hiệu trưởng. Nhưng rồi, một số Facebookers đăng bài “lái” công chúng về hướng, rằng là gần đây Ulaw rối bời không phải vì nguyên do nào khác, mà là cuộc chiến “giành ghế” giữa hai ông đương kim Hiệu phó, trong khi ghế Hiệu trưởng Ulaw đang trống.

Thế rồi, để minh chứng cho trend thông tin đó, một số bài viết trên Facebook đã tung ra kết quả của việc lấy phiếu tín nhiệm trong Ulaw, theo đó, “đại ca” Trần Hoàng Hải – đương kim Hiệu phó phụ trách Ulaw có kết quả lấy phiếu tín nhiệm “cao ngất ngưởng”, còn “nhị ca” Bùi Xuân Hải – Đương kim Hiệu phó kiêm Phó bí thư Đảng ủy phụ trách, lại có số phiếu tín nhiệm “thấp lè tè”.

Để giải thích cho bà con hiểu thêm về nội tình, tôi xin cung cấp một vài thông tin về việc tại sao Ulaw lại khuyết chức Hiệu trưởng và Bí thư đảng ủy và liên quan đến cái gọi là “kết quả lấy phiếu tín nhiệm” ở Ulaw vừa rồi.

Thứ nhất, về chuyện sao Ulaw khuyết cái ghế hiệu trưởng.

Năm 2006, bà Mai Hồng Quỳ giành được Quyền hiệu trưởng Ulaw với 3 quyết định của Bộ trưởng Bộ giáo dục đào tạo Nguyễn Minh Hiển, trước khi ông ta nghỉ hưu 3 ngày. Mặc dù, trước đó, kết quả lấy phiếu tín nhiệm toàn trường, bà Mai Hồng Quỳ- lúc đó đang là Hiệu phó, chỉ được 28% số phiếu bầu. Còn ông Nguyễn Thái Phúc, dù được 70% số phiếu bầu, vẫn thất bại cay đắng trước bà Mai Hồng Quỳ (Nghe đâu tốn khối tiền ông Tơn để mua được 3 quyết định đó).
Sau đó hai năm, bà Mai Hồng Quỳ đã “cắt được cu”, tức là lên Hiệu trưởng chính thức, không còn là Quyền hiệu trưởng nữa.

Bà Quỳ làm Hiệu trưởng kiêm Bí thư đảng ủy trưởng sau hai nhiệm kỳ, kể cả thời gian có “cu” (thời gian làm Quyền hiệu trưởng) là 12 năm.

Năm 2018, toàn Ulaw nằm rạp dưới tay bả, bà ta vừa là Hiệu trưởng kiêm Bí thư đảng ủy, quyền thế nghiêng trời. Chính vì thế, bà ta tính chỉ định em rể bả, Lê Trường Sơn làm Hiệu trưởng, còn bà ta sẽ làm Chủ tịch Hội đồng trường, hòng tiếp tục cai trị và vắt sữa Ulaw thêm độ 10 năm nữa.

Bà Mai Hồng Quỳ là người tham lam vô độ, toàn bộ ngân quỹ của Ulaw đều phục vụ cho gia đình bà ta. Hai chị em bả đều đi xe Audi cỡ 3 tỉ một chiếc, thu nhập ở đâu thì chắc mọi người đều rõ. Tuy nhiên, bà làm tiền tất cả những ai bà có thể đe dọa. Các học viên cao học, Nghiên cứu sinh dưới thời bả mà không nộp tiền cho bả thì chỉ có die (chết về sự nghiệp). Ngay cả các trợ lý khoa hay các giảng viên trẻ cũng được các tay chân của bả “gom hàng” mỗi độ sinh nhật, 8/3, 20/11, Tết nguyên đán. Như ở khoa Luật hành chính, có một giảng viên, đảng viên tên là Nguyễn Mạnh Hùng, sinh viên vốn gọi hắn là Hùng “công công”. Hắn rất đặc biệt, rất “yêu nam” cũng đôi khi “thích nữ”. Hắn rất đắc lực trong việc phát hiện những “con mồi” tiềm năng, để tìm ra những lỗi là của họ, khiến họ muốn yên thân, phải “nộp hàng” cho “Mama đại tổng quản Mai Hồng Quỳ” mới yên chuyện.

Lại kể tiếp, hồi 2018 bà Quỳ tính là tính vậy, nhưng người tính không qua trời tính. và chính vậy nên Lê Trường Sơn đã không thể lên chức Hiệu trưởng, và đương nhiên, bả cũng bay luôn giấc mộng tiếp tục trị vì Ulaw.

Thế rồi, bả đã ngậm ngùi “chuyển giao” quyền lực cho ông Trần Hoàng Hải, mà dân Ulaw gọi tắt là Hải Trần, với điều kiện không được moi các sai phạm dưới thời bả ra. Nhưng do ông Hải Trần đã quá tuổi nên chỉ có thể giữ chức Hiệu phó phụ trách. Còn chức Bí thư đảng ủy, cũng chưa đươc tiếp quản, nên ông Bùi Xuân Hải, gọi tắt là Hải Bùi, trở thành Hiệu phó kiêm Phó bí thư phụ trách Đảng ủy.

Những cái chuyện đầu giây mối nhợ về nguồn gốc “loạn lạc” trong Ulaw, thì báo chí và bài viết trên Facebook trước của tôi đã nói hết rồi.

Thứ hai, về chuyện lấy phiếu tín nhiệm vừa rồi của Ulaw.

Trên wall của một số Facebookers đưa rõ hình chụp kết quả công bố của cuộc bỏ phiếu tín nhiệm. Theo quy định, việc bỏ phiếu này không công khai. Như vậy, chắc chắn đã có người cung cấp. Trên tờ báo Người tiêu dùng và trước đó trên trang Cungcau, có nêu rõ tên của người cung cấp cho bên ngoài thông tin này. Đó chính là giảng viên, Đảng viên Nguyễn Mạnh Hùng – cựu phó khoa Luật hành chính. Người mà tôi có kể tên khi nãy. Hùng “công công” yêu nam hơn là thích nữ và đang bị tố cáo đạo văn, lạm dụng tình dục… vốn là tay sai đắc lực cho Mai Hồng Quỳ trong việc trừng phạt, “tróc nã” tiền của giảng viên, nhân viên Ulaw. Với hành vi cung cấp thông tin này, chắc chắn đồng chí Nguyễn Mạnh Hùng này đã vi phạm, và sẽ phải trả giá.

Chuyện tiếp theo là bà Mai Hồng Quỳ đã thao túng Ulaw như thế nào và nó có liên quan đến kết quả bỏ phiếu tín nhiệm gần đây ra sao.

Có thể chuyên môn không giỏi, nhưng bà Mai Hồng Quỳ hiểu rõ hệ thống chính trị Việt Nam như thế nào, và làm sao để thao túng và cai trị Ulaw một cách hợp pháp.

Năm 2006, khi nắm Quyền hiệu trưởng, bà Quỳ đã tìm cách để buộc các cán bộ cũ đầy năng lực, để dọn đường đưa đám tay chân của bà ta lên thay. Đầu tiên là những nhân vật trọng yếu nhưng không thuộc phe cánh của bà ta như Tiến sĩ Lê Tiến Châu (hiện là Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Hậu Giang), Thạc sĩ Trần Văn Bảy (Hiện là Chủ tịch Ủy ban nhân dân Quận 9, Thành Phố Hồ Chí Minh)…
.
Bà Quỳ hiểu rằng một nguyên tắc then chốt trong chính trường là tìm cách đưa người của bả vào tất cả các vị trí quan trọng, cho họ những mối lợi để dễ bề thao túng.

Một ví dụ cụ thể, Ulaw hiện chỉ có 8 khoa nhưng có đến 21 phòng ban, trung tâm. Tất cả các trưởng, phó phòng và trung tâm đều là những “đệ tử” do bà Quỳ đưa lên. Các khoa cũng tương tự. Và đương nhiên, tất cả các quyết định của Hiệu trưởng đưa ra, nhóm này luôn luôn ủng hộ bà một cách tuyệt đối.
Theo thống kê nhân sự của Ulaw, đến thời điểm tháng 5/2019 cả trường có khoảng 379 người. Trong đó,

– Tổng số nhân sự giảng viên của 8 khoa là 258/379 (chiếm tỷ lệ 68,07%)

– Tổng số nhân sự chuyên viên của 21 phòng ban, trung tâm là 116/379 (chiếm tỷ lệ 30,61%)

Như vậy có thể thấy rằng tổng số nhân sự giảng viên của 8 khoa nhiều hơn gấp 2 lần so với nhân sự của các phòng, ban, trung tâm.

Tuy nhiên, chỉ thống kê nhân sự là trưởng, phó các đơn vị thì phản ánh điều ngược lại. Tổng số nhân sự là trưởng phó các đơn vị và các thành viên Ban giám hiệu là 53 người. Trong đó:

– Số lượng thành viên Ban giám hiệu: 3/53 (chiếm tỷ lệ 5,66%)
– Số lượng trưởng phó các đơn vị của 8 khoa chỉ có 19/53 (chiếm tỷ lệ 35,85%)
– Số lượng trưởng phó các đơn vị của 21 phòng ban, trung tâm lên tới 31/53 (chiếm tỷ lệ 58,49%). Số lượng này gấp 1,5 lần so với số lượng trưởng phó của 8 khoa.

Các phòng ban này luôn là con cưng của lãnh đạo Ulaw. Họ có nhiệm vụ ủng hộ các quyết sách của lãnh đạo, cũng chẳng cần phải làm gì nhiều, miễn là làm lãnh đạo cảm thấy hài lòng. Còn lợi lộc thì vô số kể. Chỉ tính một khoản chênh lệch trong học phí học lại của sinh viên 3 năm đã lên khoảng gần 14 tỉ. Số tiền này không đưa vào hạch toán mà trực tiếp chia nhau. Cái này bài cũ trên Facebook của tôi đã nói hết rồi, nên tôi không nói nhiều nữa.

Qua những con số biết nói đó, ta có thể thấy rằng, bà Mai Hồng Quỳ đã lập nên một bộ máy quyền lực phục vụ cho chính bà ta, lợi dụng việc thành lập rất nhiều phòng ban trung tâm để củng cố quyền lực, giành ưu thế trong các cuộc bỏ phiếu theo kiểu “lấy thịt đè người”, một bộ máy thiếu tính đại diện khi số lượng nhân sự đại diện cho số đông (giảng viên của 8 khoa) lại ít hơn rất nhiều so với số ít là các phòng, ban, trung tâm. Điều này thể hiện sự thiếu khách quan trong các cuộc bỏ phiếu các vấn đề quan trọng của nhà trường từ tài chính, nhân sự… bởi bà Quỳ chỉ cần thao túng trưởng phó của 21 phòng ban, trung tâm (đại diện cho thiểu số) là đã có thể “TỰ QUYẾT” những vấn đề quan trọng của nhà trường mà không cần quan tâm đến trưởng phó của 8 khoa (đại diện cho đa số).

Khi bà Quỳ phải rời chức vụ Hiệu trưởng Ulaw trong tiếc nuối như đã trình bày ban đầu. Ông Hải Trần nắm quyền Hiệu phó phụ trách. Toàn bộ “bộ sậu” các phòng ban, trung tâm đều là người cũ từ thời bà Quỳ. Nhóm này hiểu rõ rằng nếu ông Hải Trần còn giữ quyền lực thì nhóm này “vũ như cẫn”. Nhưng nếu ai có tinh thần đấu tranh, quyết lôi sai phạm ra xử lý thì nhóm này tiêu. Nên ta biết là nhóm này ủng hộ ai rồi. Nên kết quả KHÔNG có gì bất ngờ khi ông Trần Hoàng Hải đạt tỷ lệ phiếu tín nhiệm cao nhất, thứ 2 là ông Lê Trường Sơn và thấp nhất là ông Bùi Xuân Hải bởi các những người được tham gia lấy phiếu tín nhiệm chỉ là trưởng khoa và trưởng các phòng, ban, trung tâm (là ekip quyền lực vững chắc của bà Quỳ). Kết quả này chỉ thể hiện lợi ích của thiểu số chứ không thể hiện tiếng nói, ý chí, đánh giá của số đông.

64759828_1100210970170772_4016262040619319296_o

Giáo viên Mỹ có phải viết sáng kiến kinh nghiệm không?

Xin trích nguyên văn một comment của một nhà giáo Hoa Kì.
Mời các giáo viên vào đọc!

“Sáng Kiến Kinh Nghiệm nghĩa là gì thế nhỉ? Ở Mỹ không ai cần phải có sáng kiến kinh nghiệm. Sáng kiến kinh nghiệm để làm gì? Chức năng của một nhà giáo là dạy, khai sáng, chuyển tải những hiểu biế đầy tình yêu thương của nhà giáo đến các học sinh của mình. Khi các học sinh của mình tiếp nhận trọn vẹn tất cả những hiểu biết của nhà giáo và trở thành những công dân tốt, thành đạt trong xã hội. Lúc đó nhà giáo mới nhận biết rằng mình đã thành đạt trong sứ mạng dạy dỗ các học sinh của mình. Sự thành nhân và thành đạt của các học sinh chính là phần thưởng lớn lao và cao quý nhất cho những nhà giáo có tâm huyết và có tầm nhìn xa, là gia bảo làm cho những nhà giáo tự hào và hãnh diện về khả năng của chính bản thân mình . Ở Hoa kỳ, Bộ giáo dục Mỹ cũng không yêu cầu giáo viên phải có sáng kiến kinh nghiệm bởi vì nó không có nghĩa gì cả. Tại sao em không viết những ý tưởng này thành ra một luận án để gởi đi tham dự giải Nobel Hòa Bình. Em có muốn cùng chị đồng tác giả của tác phẩm này không? Chị sẽ viết bằng Anh ngữ.

Tôn Nữ Thóc Nâu gửi Lã Minh Luận– chủ tịch Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam.

Lời tố cáo và kêu cứu của một giáo viên trường tiểu học Phạm Hùng, xã Bình Hưng, huyện Bình Chánh, thành phố Hồ Chí Minh

Trần Thị Phương Lan

Bọn cướp mang tên Ban Giám hiệu trường Tiểu học Phạm Hùng vẫn đang hoành hành.

11-6-2019

Mời độc giả đọc lại các bài đã đăng:  Bọn hút máu giáo viên trong ngành Giáo dục —  Bọn cướp tồn tại trong ngành giáo dục – Công lý ở đâu? — Ban giám hiệu Trường Tiểu học Phạm Hùng bóc lột sức lao động của giáo viên — Xã hội tất loạn khi bọn cướp nhân danh Ban Giám hiệu tại trường chúng tôi không bị xử lý.

Thứ hai ngày 10/6/2019, tôi được cô khối trưởng khối 2 cho biết, tôi bị trừ tiền tăng thu nhập quí II/2019. Lý do là thứ Ba ngày 28/5/2019, họp Hội đồng Sư phạm, hiệu trưởng Võ An Định thông báo danh sách đánh giá giáo viên cuối năm học 2018-2019, trong số các giáo viên ở trường, tôi là giáo viên bình thường duy nhất bị đánh giá chỉ “Hoàn thành nhiệm vụ”, trong khi tất cả các giáo viên còn lại đều “Hoàn thành Xuất sắc” hoặc “Hoàn thành tốt”.

Theo Nghị Quyết 03/2018/NQ-HĐND, ký ngày 16/3/2018, của Chủ tịch Nguyễn Thị Quyết Tâm đã ký, trong điều 3, có ghi:

1.- Thu nhập tăng thêm theo quy định của Nghị quyết này được chi trả căn cứ hiệu quả công việc của cán bộ, công chức, viên chức tại từng cơ quan, đơn vị do Thủ trưởng đơn vị chịu trách nhiệm đánh giá theo quy định tại Nghị định số 56/2015/NĐ-CP ngày 09 tháng 6 năm 2015 của Chính phủ và Nghị định số 88/2017/NĐ-CP ngày 27 tháng 7 năm 2017 của Chính phủ. Mỗi đơn vị xây dựng quy chế chi tiêu nội bộ đảm bảo dân chủ, minh bạch.

2- Trong Nghị định 56/2015/NĐ-CP ở khoản 2, Điều 3, qui định về “Nguyên tắc đánh giá và phân loại cán bộ, công chức, viên chức” như sau:

Việc đánh giá phải căn cứ vào chức trách, nhiệm vụ được giao và kết quả thực hiện nhiệm vụ. Việc đánh giá cần làm rõ ưu điểm, khuyết điểm, tồn tại, hạn chế về phẩm chất, năng lực, trình độ của cán bộ, công chức, viên chức.

Có thể tự tin khẳng định rằng, tôi làm tốt tất cả công tác của một giáo viên chủ nhiệm lớp 2 như những giáo viên khác.

Ưu điểm: Tôi luôn học hỏi, nâng cao trình độ và luôn được học trò yêu quí. (Một phụ huynh kể với tôi về con của mình, rằng: “Ngày nào nó về cũng kể chuyện cô nói cái gì, làm gì. Nó nghe lời cô lắm!” Còn gì vui bằng khi được nghe phụ huynh kể như vậy).

Khuyết điểm: Đã không mạnh dạn vạch mặt bọn cướp sớm hơn để giáo viên chúng tôi đỡ khổ bởi bọn cướp này (lợi ích nhóm).

Phẩm chất: Tôi không vi phạm đạo đức nhà giáo. Tôi không ăn cướp tiền của giáo viên, của phụ huynh và của học sinh như Ban Giám hiệu.

Năng lực chuyên môn: Tôi thường dạy giáo án điện tử để lên tiết cho học sinh có nhiều kiến thức phong phú và bắt kịp với sự phát triển của thế giới.

Còn về trình độ tôi vượt hơn những giáo viên khác, bởi tôi đã học qua 5 trường Đại học và có 4 bằng cử nhân: 1. Cử nhân Sư phạm ngành giáo viên tiểu học, hệ chính qui của Đại học Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh, 2. Cử nhân Tiếng Anh của Đại học Hà Nội, 3. Cử nhân Kinh Tế ngành Kế toán của Đại học Kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh, 4. Cử nhân luật của Trường Đại học Luật Thành phố Hồ Chí Minh và 5. Hoàn thành chương trình cử nhân ngành Ngôn ngữ học, trường Đại học Khoa học, Xã hội và Nhân văn.

Hạn chế của tôi chính là từ phía nhà trường tạo ra. Họ không thông báo cho tôi biết những việc cần biết ở trường. Do trường chỉ thông báo qua Zalo của trường, nhưng Ban giám hiệu tìm cách không cho tôi vào Zalo của trường để xem thông báo. Tôi bị chặn, không thể vào được để biết thông báo. Giáo viên nào kết bạn, kéo tôi vào nhóm, đều bị Ban giám hiệu tìm cách trù dập.

Tôi hỏi cô công đoàn Kim Hương, thầy Khương dạy vi tính, cô Hạnh trưởng khối 2, cô Tuyết dạy lớp 2, cô Hằng lớp 2/6… mọi người giả vờ nói không biết kết bạn làm sao để không cho tôi vào nhóm để biết thông báo của trường. Tôi phải thường xuyên hỏi cô Nương dạy lớp 5 về thông báo của trường, hoặc cô Hoa dạy Mĩ thuật. Vì cô Hoa thấy tôi hỏi hoài, nên cô Hoa đã kết bạn với tôi và cho tôi vào nhóm, nhưng sau đó cô Hoa bị phó hiệu trưởng Võ Hồng Thu gọi vào phòng hiệu phó khiển trách.

Thứ hai ngày 8/4/2019, cô Hoa hớt hải chạy vào lớp tôi, xin tôi thoát ra khỏi nhóm, vì bị Phó hiệu trưởng Võ Hồng Thu đang điều tra xem, ai đã cho tôi vào nhóm. Cô Hoa nói với vẻ mặt sợ hãi, tay cô run run: “Chị ơi! Hai hôm nay em không ngủ được rồi! Em sợ quá! Em đi dạy có tiền mua sữa cho con và tiền học cho 2 nhóc thôi! Nó tìm cách hại em hoài! Chị làm ơn thoát ra khỏi nhóm đi, bà Thu đang tìm ai đã add chị vào nhóm đó! Năm ngoái em bị bà Thu đánh giá là giáo viên ‘Hoàn thành nhiệm vụ’, chỉ vì hộp bút màu”.

Tôi đã tự thoát ra khỏi nhóm Zalo và yêu cầu hiệu trưởng add tôi vào Zalo, vì tôi không muốn giáo viên nào bị trù dập với lý do cho tôi vào nhóm Zalo của trường để biết thông tin (như họp hội đồng sư phạm, tổ chức họp gấp,… vì sau này họ không đưa thông báo giấy qua từng lớp nữa mà chỉ thông báo qua Zalo). Hiệu trưởng không chịu add, kết quả là tôi không biết thông tin những gì đang diễn ra ở trường.

Hạn chế của tôi đến giờ vẫn chưa được khắc phục vì những thông báo của trường, tôi không biết, hoặc tôi được biết khi đã quá trễ. Chẳng hạn như, vừa rồi có bão, tôi không hề biết trường thông báo khẩn cho học sinh nghỉ học. Nhà trường cũng không thông báo qua email cho tôi lịch trực hè của trường, nên tôi không biết. Có giáo viên nào đi dạy bị nhà trường bưng bít thông tin như tôi không?

Thứ hai ngày 10/6/2019, tôi mới biết lịch trực hè qua email cá nhân từ khối trưởng, mà chị Hạnh cho biết là họ thông báo qua Zalo. Tôi chỉ biết mình phải trực hai ngày: Sáng 24/6/2019 (từ 7 giờ 30 đến 11 giờ 30), chiều 16/7/2019 (từ 13 giờ 30 đến 16 giờ 30). Nghe qua điện thoại, chị Hạnh nói tôi trực 3 ngày, nhưng ngày đó đã qua rồi nên chị không thông báo. Chị Hạnh nói, hiệu trưởng hỏi em sao em không trực hè ngày 2/6/2019? Ngày 10/6/2019, tôi mới biết lịch trực hè thì làm sao biết mình phải trực vào ngày 2/6/2019. Đây chính là lý do họ tạo ra để buộc tội tôi không chấp hành quy định của nhà trường.

Một số phụ huynh báo cho tôi biết, hiệu trưởng kêu họ làm lớn chuyện (tức là kiện tôi) nhằm hãm hại tôi. Thật đáng xấu hổ! Có hiệu trưởng trường nào lại xúi phụ huynh đi kiện giáo viên chỉ vì bất đồng với giáo viên đó? Chỉ có Ban Giám hiệu trường Tiểu học Phạm Hùng, xã Bình Hưng, huyện Bình Chánh, mới đủ độ trơ trẽn để làm chuyện đó!

Năm học 2018-2019, tôi bị hai phụ huynh thắc mắc và hiệu trưởng lập bản tường trình:

Vụ thứ nhất: Phụ huynh thắc mắc sao cô giáo nhiều bắng cấp quá! Đơn giản tôi chỉ quảng cáo thương hiệu của tôi cho phụ huynh để họ yên tâm giao con cho tôi, không cần cho con họ đi học thêm vì kiến thức tôi dạy cho các cháu đủ rồi! Không cho con đi học thêm, tiết kiệm chi phí cho phụ huynh. Do học sinh này mới chuyển vào lớp tôi, nên phụ huynh không rõ ý định của tôi. Sau đó, phụ huynh đó xin cho con chuyển sang học buổi chiều.

Vụ thứ hai: Phụ huynh thắc mắc tay bé bị đỏ. Thật sự tôi và cả lớp chẳng ai nhớ sao tay bé đó bị đỏ. Tôi thật sự không biết, nhưng hiệu trưởng vu khống cho tôi là không viết bản tường trình. Sau đó, tôi có viết bản tường trình là tôi không biết sao tay bé đó đỏ. Tôi đã đi nhờ tất cả phụ huynh lớp tôi ký tên vào là không hề kiện tôi, tuy còn thiếu một số phụ huynh chưa ký tên.

Có thể nói, hầu hết các phụ huynh và các học sinh trong lớp tôi đều yêu thương, quý trọng tôi. Học sinh thương tôi chính là động lực giúp tôi tiếp tục công việc nghề giáo, mặc dù hàng ngày tôi phải một mình đương đầu với Ban Giám hiệu luôn rình rập, hãm hại tôi.

***

Đầu năm học 2018-2019, hiệu trưởng nói tại buổi họp Hội đồng sư phạm: “Giáo viên nào bị phụ huynh lên phòng hiệu trưởng thắc mắc chuyện gì xem như không xét thi đua, không cần biết ai đúng, ai sai. Xem như năm đó năm xui tháng hạn đi!” (Rồi hiệu trường cười nham nhở). Liệu một người hiệu trưởng như vậy, có xứng đáng là người dẫn đầu gần cả trăm giáo viên và vài ngàn học sinh tiểu học không?

Trong khi tại Nghị định 56/2015/NĐ-CP ở khoản 3, Điều 3 qui định về “nguyên tắc đánh giá và phân loại cán bộ, công chức, viên chức”, như sau: “3. Bảo đảm khách quan, công bằng, chính xác và không nể nang, trù dập, thiên vị, hình thức”. Qua những gì kể trên, quý độc giả có thấy Ban Giám hiệu trường Tiểu học Phạm Hùng có bảo đảm khách quan, công bằng, chính xác không? Tôi nhận ra rằng, Ban Giám hiệu thường xuyên trù dập những giáo viên nào họ ghét, chẳng hạn như tôi hay cô Hoa dạy Mĩ thuật.

Thế nhưng, trong một số trường hợp, họ lại quá thiên vị. Chẳng hạn như trường hợp thầy Tạo dạy Âm nhạc, đã bỏ lớp tôi cả tháng không dạy mà không có lý do (nếu trường có văn nghệ thì thầy Tạo được bỏ dạy và đi luyện cho các bé, các cô giáo hát hò, mặc kệ cho giáo viên chủ nhiệm dạy thay tiết đó!). Thầy Tạo vào lớp tôi chỉ mở ti vi cho học sinh xem truyện cổ tích hầu hết các tiết âm nhạc, mặc dù tôi biết trong âm nhạc có tích hợp Truyện kể. Nhưng thầy mở ti vi cho các em học sinh xem, rồi thầy vào Zalo nhắn tin tán dóc. Thế mà thầy Tạo là giáo viên “Hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc” đấy!

Trong khi cô Cầm lớp 2/4 luôn là người tiên phong trong các phong trào văn nghệ (có thể nói, nếu không có cô Cầm thì thầy Tạo khó có thể giúp trường đọat giải), thể thao của trường, của phòng giáo dục, cô Cầm lên tiết thao giảng chuyên môn cho cả trường rất hay. Vậy mà cô Cầm chỉ được đánh giá “Hoàn thành tốt nhiệm vụ”. Sở dĩ cô Cầm bị đì chỉ vì cô có tham dự buổi họp kín có tôi trong đó, buổi họp cướp tiền giáo viên cả trường. Vụ Ban Giám hiệu cướp tiền của giáo viên: 10 triệu chuyển tiền vào ATM mỗi giáo viên, bắt giáo viên nộp lại kế toán 4 triệu tiền mặt.

Ở điểm a, khoản 1 của Điều 7 qui định: “Thông báo kết quả và lưu giữ tài liệu đánh giá, phân loại cán bộ, công chức, viên chức”, như sau:

1. Thông báo kết quả đánh giá, phân loại cán bộ, công chức, viên chức.

a) Kết quả đánh giá, phân loại cán bộ, công chức, viên chức phải được thông báo bằng văn bản cho cán bộ, công chức, viên chức sau 05 (năm) ngày làm việc, kể từ ngày có kết luận của người hoặc cấp có thẩm quyền đánh giá.

Hôm thứ hai 28/5/2019, sau buổi họp hội đồng sư phạm, tôi xin hiệu trưởng cho tôi chụp lại kết quả đánh giá chung của cả trường mà cô Lợi vừa đọc. Hiệu trưởng không cho, hiệu trưởng thách tôi: “Muốn viết gì thì viết”. Vì tôi đã viết 4 bài báo vạch trần bộ mặt ăn cướp của hiệu trưởng và Ban Giám hiệu, nên Hiệu trưởng thách tôi viết báo tiếp.

Phải chăng vị hiệu trưởng này được ai đó “bảo kê”, nên ông ta bất chấp luật pháp, không sợ dự luận, lẽ phải, sự thật, nên dù đã làm sai, lại còn thách thức dư luận? Hay chính Đảng, Nhà nước và Bộ Giáo dục – Đào tạo đã làm ngơ cho Ban Giám hiệu trường này, nên họ vẫn còn lộng hành như vậy?

Đến nay đã hơn nửa tháng trôi qua, nhưng tôi vẫn chưa nhận được thông báo bằng văn bản cho cán bộ công nhân viên, dù theo quy định phải thông báo sau 5 ngày làm việc kể từ ngày có kết luận (Thứ Hai, ngày 28/5/2019).

Theo Nghị định số 56/2015/NĐ-CP, qui định tại điều 13, về “Tiêu chí phân loại đánh giá cán bộ ở mức hoàn thành nhiệm vụ nhưng còn hạn chế về năng lực”, như sau:

Cán bộ đạt được tất cả các tiêu chí sau đây thì phân loại đánh giá ở mức hoàn thành nhiệm vụ nhưng còn hạn chế về năng lực:

1. Các tiêu chí quy định tại Khoản 1, 2, 3 và 4 Điều 11 Nghị định này;

2. Lãnh đạo, chỉ đạo, điều hành các cơ quan, tổ chức, đơn vị hoặc ngành, lĩnh vực được giao phụ trách hoàn thành các nhiệm vụ được giao;

3. Các cơ quan, tổ chức, đơn vị được giao phụ trách hoàn thành từ 70% đến dưới 100% nhiệm vụ theo chương trình, kế hoạch công tác năm; hoàn thành nhiệm vụ đột xuất;

4. Lãnh đạo, chỉ đạo cải cách hành chính, cải cách chế độ công vụ công chức đạt kết quả.

Và điều 11 về “Tiêu chí phân loại đánh giá cán bộ ở mức hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ”, như sau:

Cán bộ đạt được tất cả các tiêu chí sau đây thì phân loại đánh giá ở mức hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ:

1. Luôn gương mẫu chấp hành tốt đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và pháp luật của Nhà nước;

2. Có phẩm chất chính trị, đạo đức tốt; có lối sống, tác phong, lề lối làm việc chuẩn mực, lành mạnh;

3. Duy trì kỷ luật, kỷ cương trong cơ quan, tổ chức, đơn vị; không để xảy ra các vụ, việc vi phạm kỷ luật, vi phạm pháp luật phải xử lý trong phạm vi quản lý;

4. Tận tụy, có tinh thần trách nhiệm trong công tác; dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm trong tổ chức thực hiện nhiệm vụ được giao.

Chiếu theo Khoản 1 và 2, Điều 11 ở trên, xin được nhận xét về bản thân như sau: Tôi luôn gương mẫu chấp hành tốt đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và pháp luật Nhà nước. Trong nhiều năm đi dạy, tôi chưa từng bị kỷ luật, mà chỉ bị trù dập vì dám lên tiếng tố cáo những cái sai của trường.

Chiếu theo Khoản 3, Điều 11, nêu trên: Tôi tố cáo bọn cướp thì phải được tuyên dương chứ?

Còn Khoản 4, Điều 11, thì: Tôi luôn tận tụy, có tinh thần trách nhiệm trong công tác. Có những lúc bị bệnh tôi cũng cố gắng đi dạy, ngoại trừ một lần tôi bị xe tông, may mắn thoát chết, phải vào bệnh viện chụp X quang ngày thứ tư 26/12/2018. Hằng ngày tôi phải thức dậy lúc 4 giờ sáng để chuẩn bị đi làm vì nhà xa trong lúc những người khác đang ngon giấc. Vậy tôi có phải giáo viên tận tụy với học sinh không? Ngoài ra, khi dạy học, tôi luôn cố gắng kèm các em học sinh yếu để các em đạt chuẩn lên lớp, tôi không hề chạy theo thành tích vớ vẩn mà nhà trường đặt ra.

***

Có lần, Hiệu trưởng nói trong buổi họp: “Lớp nào thu tiền ti vi chưa đủ thì bị trừ điểm thi đua”. Lớp tôi lúc đó mới có 6 em đóng. Tôi năn nỉ các em về nói cha mẹ đóng dùm cô. Phụ huynh đã giúp tôi để có kết quả là 35 học sinh em trong lớp đều đóng đủ tiền ti vi. Vậy tại sao, tôi vẫn chỉ là “hoàn thành nhiệm vụ”? (Trong số đó, có hai trường hợp đặc biệt là: Em Hồ Ngọc do gia đình không cho đi học nữa và em Ánh Quỳnh bảo lưu hồ sơ, tôi nghe thông tin là cha em vay tiền xã hội đen không trả nổi, dẫn con bỏ trốn).

Tại Quyết định số 4631/QĐ-UBND, tại khoản 1, Điều 9, quy định về “Chi thu nhập tăng thêm”, như sau: “Chỉ chi thu nhập tăng thêm đối với trường hợp trong quý cán bộ, công chức, viên chức hoàn thành tốt nhiệm vụ trở lên”.

Rõ ràng là Ban Giám hiệu đánh giá cả năm tôi chỉ “Hoàn thành nhiệm vụ” để họ cướp trắng tiền tăng thu nhập của tôi.

Ngoài ra, tôi còn nhận được thông tin, năm 2019-2020, Ban Giám hiệu sẽ không cho tôi làm giáo viên chủ nhiệm nữa, để bớt tiền lương của tôi, hoặc cho ra ngoài không cho dạy nữa.

Rất cần lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Bộ Giáo dục – Đào tạo và công luận lên tiếng, giúp ngăn chặn bọn cướp trong trường Tiểu học Phạm Hùng đang tìm cách hãm hại tôi.

(Nguồn từ baotiengdan.com)