Câu chuyện người sinh viên lạc hồn

Ở thành Prague có một sinh viên nghèo lại lâm vào bước quẫn bách quá không biết tìm đâu ra tiền. Qủy liền hiện đến đề nghị cho anh một món tiền kếch xù với điều kiện là nhường lại tất cả những gì anh đang có trong phòng. Tưởng điều kiện gì chứ cái đó thì khỏi suy nghĩ: vì tất cả cơ đồ của anh chỉ là một cái ghế bố đã thủng với một cái gương mẻ, vài đồ chơi rẻ tiền. Được, quỉ cứ việc mang đi và để tiền lại đó cho anh. Nhưng trước khi đưa đi quỉ bảo anh soi vào gương một cái, đang khi anh soi thì quỷ làm dấu, bóng anh biến đi và quỉ đem các đồ rong tuốt, để lại tiền cho sinh viên nọ sống cuộc đời đế vương, không thèm chú ý chi tới chuyện xảy ra nữa. Anh chỉ thấy hơi phiền một chút là lúc soi gương cạo mặt, không thấy mặt trong gương nữa. Tuy thế, đó là sự bất tiện nhỏ nhoi không đáng quan ngại, nhất là khi người ta có dư tiền để thuê người cạo mặt.

Nhưng một ngày kia vì có chuyện bất bình với em rể mà không sao giàn hòa được nên hẹn đánh nhau để phân phải trái (tiếng Tây là due: đánh nhau ai được thì kể là có lý). Bố vợ can ngăn hết lời vô ích nên chỉ xin anh đừng có giết em. Điều đó thì anh chịu liền, vì thực bụng chính anh cũng không muốn giết em rể, mà chỉ có ý làm sầy da một chút gọi là đắc thắng, bởi đắc thắng có nghĩa là đắc lý mà. Vì thế, anh lấy danh dự hứa với bố vợ sẽ không giết em.

Khi ngày quyết đấu tới anh lên xe để đến chỗ hẹn ở bên ngoài thành. Dọc đường xe gẫy bánh, anh phải xuống đi bộ một quãng xa, nên không tới đấu trường kịp giờ. Khi gần tới nơi, anh thấy một người cầm gươm đi lại để đón anh, mặt mày có vẻ giống anh như hệt và đang chùi sạch cái gươm còn nhỏ máu. Thấy thế, anh liền giật mình nhận ra đó chính là cái hồn của anh mà anh đã vô tình bán cho quỷ, và nay có tể là quỉ sai về giết hại em mình. Nghĩ thế anh liền chạy vội đến đấu trường thì quả đúng rồi, xác em rể đã nằm chết xõng xoài trên vũng máu tuồn ra lai láng. Anh buồn muốn ngất xỉu: không những vì thương em, nhưng vì còn thẹn thùng với bố vợ là thất hứa…Thật là mọi sự đã xảy ra ngoài ý muốn của anh, chỉ vì một cử chỉ coi như vô thưởng vô phạt: nhường tấm gương soi mặt cho quỉ, mà khiến nên nông nỗi đau thương. Đành rằng đời sống vật chất của anh có lên cao, nhưng nếu nghĩ đến cái xác vô tội của người em nằm trong vũng máu, nghĩ tới cặp mắt cha vợ đầy oán trách kinh hoàng cho anh là đứa hèn nhát nuốt lời thề…thì khó bình tâm ngồi hưởng thụ giầu sang kiếm được bằng giá máu của em…

Đó là đại lược cho câu chuyện tôi cho là phản chiếu khá trung thực trạng huống nước ta trong mấy chục năm qua hay được nghe nói tới dân tộc tính, hoặc hồn nước. Rồi nghe nhóm này hô hào phải phục sinh vưn hóa dân tộc, phải duy trì dân tộc tính, phải làm sống lại hồn nước; nhóm khác cười nhạo và nếu không nói toạc ra là nõ có hồn, nõ có dân tộc tính, thì cử chỉ hành vi họ còn nói lên điều đó rõ hơn. Vì thế chúng ta cần phải tìm hiểu xem có dân tộc tính chăng. Tôi thiết nghĩ cả hai đều trúng hết và tôi không nói mỉa mai, nhưng là nói thật và xin mượn câu chuyện lạc hồn để biểu thị sự thật đó. Đây là câu chuyện film nhan đề “Étudiant de Prague” ( The Student of Prague).

Mấy chục năm qua, cũng có đủ cả việc cướp nước, cướp hồn nước, bán nước và bán hồn nước. Và vì đó có một số người vào hùa với ngoại bang làm giầu trên xương máu đồng bào trước muôn vàn đau thương của dân tộc…và cũng từ đấy xảy ra việc nhều người xem vào những gương tiên tổ thì chẳng còn thấy bóng dáng mình đâu nữa. Thấy sao được vì đã bị ngoại bang dẫn đi rồi. Vả hồn có phải là vật cụ thể hiện ra thù lù trước mắt đâu, nhưng là cái gì u linh như ẩn như hiện có mà không, không mà có. Nếu tấm lòng yêu nước thương nòi đã phai nhạt thì xem vào tấm gương mẻ là cái nước chậm tiến lạc hậu này, thấy sao được hồn nữa, nên nói nước Việt không hồn dân tộc Lạc-Việt không có tính chất đặc trưng thì chỉ là nói lên một nhận định chân xác khách quan thôi. Phải là người có hồn nước mới thấy được hồn nước, còn không có hồn thì không sao thấy được. Mà biết bao người Việt ngày nay còn gọi được là có hồn nước! Nếu còn có hồn sao người Việt-cộng lại đi sát hại đồng bào cách hăng say thành khẩn như giết quân thù: “Thề phân thây uống máu quân thù”. Nếu có hồn, ai đủ can đảm hát như thế!

Cũng như còn được mấy tí hồn trong số những công chức làm việc giải đãi, trong những người được địa vị ưu đãi lại thẳng tay bóc lột người dân một cách tàn tệ dưới đủ mọi hình thức, tự hối lộ cho đến bắt trả dịch vụ một cách rất xa mức chịu đựng của dân…Đó cũng là một lối giết dần giết mòn. Nhưng giết dần dần hay giết ngay một cái, đều là việc bên ngoài ý muốn của hai bên. Đến nỗi nếu ai nói với họ như thế họ sẽ phát đóa cho là nói tầm bậy vô bằng. Qủa thực sinh viên thành Prague có giết em rể mình đâu, đó là cái hồn của y giết em đấy chứ, cái hồn mà y đã nhương đi rồi thì còn quyền điều khiển nữa đâu, soi vào gương còn chưa thấấy hồn huống chi điều động sao cho được. Cho nên đổ cho anh tội giết em là oan, hay có đúng thì chỉ đúng một phần nhỏ xíu, vì đó là hậu quả bất ngờ của một việc vô thưởng vô phạt, đúng hơn thưởng nhiều phạt ít, và đối với anh còn thật mãi, vì sau khi em rể bị giết anh vẫn còn giầu sang.

Giới trí thức của ta cũng thế, chẳng ai phải chịu hết trách nhiệm cho trạng huống nước nhà, bởi tất cả được đào tạo trong một nền văn hóa không phải của nước ta nữa thì làm chi còn hồn. Có chăng cũng chỉ là cái tình tự suông sẻ hời hợt, không đủ gây nên những công việc sâu xa quyết định.

Cho nên nói chung ra là chúng ta không còn hồn, và vấn đề không phải ở tại có bán hay không? Ai bán? Ai có lỗi? Thành thực mà nói chẳng ai có lỗi cả, ít ra tới độ đủ để bị kết án. Tai họa chúng ta là hồn không còn ở lại với chúng ta nữa, một mớ thì vọng ngoại, cho nên những người trong giới được ưu đãi bóc lột người dân thì tại cái học duy lý là cái học hoàn toàn mưu sinh trục lợi, không có một khoa nào dậy cho một chữ gì đủ khả năng làm họ nương tay: toàn là trí thức rất dễ dùng để làm hại nhau mà thôi.

Thấy vậy đâm ra phát cáu, một mớ đem gửi hồn sang Nga, để học cách cứu đồng bào với điều kiện xem đồng bào như quân thù…Còn một mớ hồn nữa không biết bám vào đâu thì lạc lõng như những cô hồn chờn vờn trong làn hơi cháo lú. Bởi vậy muốn nói nước có hồn hay không có hồn cũng đều đúng cả: đúng với tâm trạng của mỗi người nói. Khi tâm thức không còn gì phảng phât hồn nước mà cũng nói về hồn nước, nói về dân tộc tính, nói về nền quốc học thì sẽ chỉ là những lời thiếu chân thực. Vì thế chúng ta không cần tố cáo ai hết. Việc khởi đầu do lỗi lầm của một hai người trước đây. Nay có đào bới lên cũng là chuyện vô tích sự. Điều thiết yếu là cần phải xét có cần thiết nước, phải có hồn chăng và nếu cần thì nên làm thế nào để hú cho hồn trở lại với nước cùng non. Tức là, đem triết Việt trở lại làm nền chủ đạo cho văn hóa của dân tộc Việt.

Lương Kim Định- giáo sư triết khoa- trường đại học Văn khoa Sài Gòn.

Đi theo triết học Nga thì Việt Nam sẽ ngày càng phân chia giai cấp, càng ngày thấy càng ngày càng ô nhiễm môi trường…mà không biết tại sao. Đi theo triết học Tây Âu thì cũng không sao thống nhất được các lực lượng yêu nước thường xuyên tranh cãi nhau không biết ai đúng ai sai. Tất cả đã bán đi hồn nước cho ngoại bang. Vì vậy, sau bao thử nghiệm có thể khẳng định, chỉ có trở về với suối nguồn tươi trẻ là triết Việt thì mới có đường sống cho dân tộc Việt Nam.

Đi theo triết học Nga thì Việt Nam sẽ ngày càng phân chia giai cấp, càng ngày thấy càng ngày càng ô nhiễm môi trường…mà không biết tại sao. Đi theo triết học Tây Âu thì cũng không sao thống nhất được các lực lượng yêu nước thường xuyên tranh cãi nhau không biết ai đúng ai sai. Tất cả đã bán đi hồn nước cho ngoại bang. Vì vậy, sau bao thử nghiệm có thể khẳng định, chỉ có trở về với suối nguồn tươi trẻ là triết Việt thì mới có đường sống cho dân tộc Việt Nam.

Dân Việt thấy kinh tế-quân sự-kỹ thuật của Tây Phương huy hoàng, liền bán đi triết Việt để đổi lấy triết học của Tây, bao gồm triết học Aristote ( sau này là mẹ đẻ ra khoa danh lý, logique học…). Cộng sản muốn Việt Nam đi theo Nga. Giới đấu tranh dân chủ-nhân quyền học hành không đến nơi muốn Việt Nam đi theo Tây Âu. Hai loại này có vẻ chống đối nhau, thực ra là như nhau. Chỉ có sĩ phu Việt là muốn Việt đi về với truyền thống Việt, là lấy lại hồn Việt cho những thân xác dân ta. Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam ủng hộ, và thi hành giải pháp của giáo sư Lương Kim Định cùng các bậc sĩ phu, các bậc quốc dân nguyên lão nước Việt.

Nguồn gốc và ơn ích của gia đình Việt

Trẻ Việt học rất giỏi ai cũng hãnh diện. Người Mỹ rất ngạc nhiên không hiểu tại đâu. Đã có người đi điều tra tận mãi bên Đông Á, họ không thấy dấu gì chứng tỏ là người Á Đông có thiên phú trội hơn người Âu Tây nên hầu hết đi đến kết luận như sau: lý do căn để là bởi gia đình. Gia đình vững thì con em học giỏi. Điều ấy cũng xảy ra cho các gia đình Mỹ bậc trung lưu trở lên. Ngoài ra về tiền của, các gia đình trung lưu của người Đông phương cũng tiến mau hơn… ấy cũng nhờ gia đình. Nội một việc gia đình lỏng lẻo hay ăn cơm tiệm, con cái sớm ra ở riêng… đã tốn phí gấp bao. Chỉ kể sơ qua hai ơn ích nọ đủ chứng tỏ gia đình là một giá trị rất lớn cần phải hết sức đựơc duy trì.

Đến khi nghiên cứu về nguồn gốc văn hóa mới thấy giá trị còn cao hơn nhiều lắm. Các nhà xã hội học nhận thấy rằng ở đâu gia đình vững thì không có chế độ nô lệ. Cái đó dễ hiểu vì người trong gia đình có ai bị bắt làm nô lệ bao giờ. Vậy mà tinh thần gia tộc của ta đã được duy trì qua bao ngàn năm. Khởi đầu là Hồng Bàng thị. Chú ý chữ thị nói lên tinh thần gia tộc. Tinh thần đó đã vẫn giữ được khi từ bộ tộc bước lên đợt quốc gia, thành ra quốc gia cũng chỉ là bộ tộc mở rộng, cũng như bộ tộc cũng chỉ là mở rộng thị tộc, như thị tộc là nối tiếp gia tộc. Chính vì thế mà người trong nước xưng hô nhau bằng những danh xưng, thuộc gia đình như bà con, cô, bác, chú, thím, cha ông. Với bất cứ ai dù không trong gia tộc cũng xưng hô là ông bà, cô, thím, chị, em… Đó là hiện tượng rất lạ.

Tôi còn nhớ có cảm tưởng thú vị xưa khi đọc sách Tây họ bỡ ngỡ biết bao vì người văn mày bên ta cũng được gọi là ông là bà. Họ ngạc nhiên là vì bên Âu Tây ai cũng gọi nhau bằng you bằng vous, chúa cũng gọi là you mà con mèo cũng gọi là you. Vì xã hội họ không xây trên mẫu gia đình mà trên mẫu chủ nô. Ai có của thì là chủ, ai không có của chỉ là nô. Đó là nền móng xã hội La Hy. Người Tàu cũng chỉ có ngộ với nị, nên xã hội nhiều nô lệ hơn ta, và phá chế độ nô lệ muộn. Bên La Mã xưa có phép đầu phiếu “bách tiền” gọi là Centuric. Tiếng này gốc tiếng La tinh Centrum là trăm. Hễ ai có một trăm ngàn thì đựơc bỏ phiếu. Nhiều trăm ngàn thì bỏ nhiều phiếu. Không có tiền không được bỏ phiếu. Đó là tại xã hội xây trên tài sản chứ không trên tình gia đình, mà vì quy chế tài sản là tuyệt đối nên 2, 3 người có 7, 8 người không, thành ra đến 70%, 80% người trong xã hội là nô lệ, chỉ chừng 20% có tự do. Đời ấy người ta chỉ mới biết có công bằng trừu tượng khái quát mà chưa biết đến công bằng xã hội, tức là người nào trong nứơc cũng phải được tham dự tài sản trong nước. Công bằng xã hội mới được nói đến từ cuối thế kỷ 19.

Còn bên ta có ngay từ đầu với phép công điền công thổ, tức là ai ai hễ đến tuổi thì đều được làng cấp ruộng. Làng tôi mỗi đinh được 5 sào, nhưng có người giữ miếng đất hay vườn quá 5 sào mà không tiện chia cắt thì ngừơi đó phải theo “rong canh” những sào dư: mỗi sào là 5 thúng thóc. Người đến tuổi đinh được có phần điền mà không có ruộng thì được người khác theo rong canh cho 25 thùng thành thử không ai trong nước là vô sản hết. Ông Paul Mus có nói người Việt Nam nghèo thiệt, nhưng nghèo cả hàng tổng: lợi tức không có chênh lệch quá lớn về giàu nghèo như các xã hội tư bản. Đó là nhờ phép công điền. Phép công điền đã được nói bóng trong truyện Mẹ Âu đẻ cái bọc trăm trứng, bà sợ, vứt ra ngoài đồng thế mà rồi con nào cũng được phương trượng hết. Không ai phải làm nô lệ vì thiếu phần điền. Đến sau Việt Nho lược đồ hóa lý tưởng trên bằng phép tỉnh điền, nghĩa là chia một lô đất ra 9 lô theo như hình chữ Tỉnh 井  cho 8 gia đình 8 lô, còn lô giữa để nộp cho vua, trong đó có đào một cái giếng chung chữ Nho kêu là tỉnh nên gọi là tỉnh điền. Tỉnh điền hay bọc mẹ Âu  ném ra ngoài đồng đều chỉ phép công điền công thổ mà tôi gọi là bình sản: tài sản chia đều cho mỗi người dân.

Phép ấy tiên tổ ta đã có ngay từ Hồng Bàng thị. Chữ thị nói lên tinh thần gia tộc, mà về sau các bà còn mang trong tên. Lâu ngày người ta coi thường chữ ấy, nhưng ở thời khai nguyên thì chữ đó cao trọng lắm, nó chỉ tinh thần mẫu hệ, đặt vợ trứơc chồng. Nước được lập ra do 50 con theo mẹ lên núi, chứ không do 50 con theo cha xuống biển (đi đâu mà bặt tin tức vậy?) nghĩa bóng là văn hóa vẫn giữ được tình người, mà trong triết gọi là giữ được nguyên lý mẹ. Còn văn hóa Âu Tây thì không, nên mang tiếng là đực rựa: duy dương, duy lý mà hình thái cùng cực là cộng sản duy vật chống lại mọi thứ tình: tình nhà, tình nước, tình trời: gọi là tam vô: vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo, cho nên thuyết tam vô của công sản cũng nảy sinh từ Au Tây là chuyện đương nhiên. Và những người còn bênh vực Karl Marx, Hồ Chí Minh đổ tội cho Lenin, cho Đồng Duẩn là tỏ ra chưa nghiên cứu thấu triệt văn hóa Âu Tây. Cũng như nói đến Việt Nam có chế độ nô lệ thì chỉ là nói theo “đẳng tính” tức đảng dậy vậy thỉ phải nói vậy chứ có xét đến nguồn gốc trung thực đâu.

Đành rằng trong thực tế không giữ được đầy đủ như trong lý tưởng, nên có những hiện tượng nô lệ. Chú ý hiện tượng chứ không phải chế độ. Nếu chế độ thì là việc luật pháp, người nô lệ có tiền cũng không thoát ra khỏi chế độ nô lệ. Còn hiện tượng không có hàng rào luật lệ nào. Con sen nếu trúng lô độc đắc thì lập tức có thể trở nên bà chủ, bà giám đốc, không ai ngăn cản cả. Nếu là chế độ thì có tới 70%, 80% người dân nô lệ. Còn hiện tượng thì chỉ vài ba phần trăm, và cũng chỉ là con ăn đầy tớ. Đôi khi bị xử tệ như nô lệ thì cũng chỉ là chuyện làm ẩu của chủ nhà chứ không có luật pháp nào cho phép coi đầy tớ như sự vật. Tuy nhiên vì ảnh hưởng Hán Nho nên chế độ công điền có suy vi dần nhưng nói chung thì đến đầu thế kỷ thứ 20 quá bán ruộng đất ta vẫn còn là công điền. Đến khi Pháp cai trị thì ở miền Nam (Bạc Liêu thí dụ) công điền nhiều nơi trụt xuống còn vài ba phần trăm, vì có những đồn điền của tư nhân chiếm hàng nghìn mẫu. Đó là chế độ tư sản Tây Âu  nương thế bảo hộ xen vào phá vỡ chế độ bình sản của ta, đây là nói kiểu thông thường…

Còn nói theo kiểu triết lý chính trị thì đó chính là dân chủ. Nói theo chiều tiêu cực thì dân chủ là thoát khỏi nạn chuyên chế; còn tích cực là ăn nói. Được ăn là được tham dự tài sản trong nước gọi là bình sản. Được nói là được tự do phát biểu ý nghĩ của mình. Như vậy dân chủ chân thực phải có bình sản, và được tự do suy tư nói nghĩ. Thiếu hai cái đó thì chỉ là dân chủ giả hiệu. Xã hội Âu Tây có chế độ nô lệ, nên phải dầy công mới lập được chế độ dân chủ, lúc ban đầu cũng chỉ có dân chủ trên pháp lý, chưa có bình sản, nên tự do bị gọi là tự do chết đói. Cộng sản đã có ý sửa lại chỗ đó bằng tuyên bố dân là chủ tài sản quốc gia. Nhưng thực chất vẫn là tư bản, chỉ khác chủ tư bản xưa là cá nhân nay chủ là chính quyền, dân vẫn là vô sản, đã vậy tự do cũng mất luôn nên khốn khổ hơn vô sản xưa muôn vàn.

Xét theo mấy điều trên ta thấy gia đình là thể chế gây ơn ích hết sức sâu xa. Ơn ích ngay đời ta: con em học hành giỏi, bố mẹ làm ăn chóng nên cơ nghiệp. Còn đời xưa là chế độ dân chủ chân chính có bình sản, có tự do, làm nên một xã hội có tình có nghĩa, một quê hương tổ quốc thẳm sâu. Thật không ngờ nơi ta ra chào đời, sống bên cạnh những ngừơi thân yêu trong quãng đời tươi đẹp nhất lại chất chứa nhiều minh triết xuyên qua bao đời cho đến nay ta vẫn còn được hưởng.

Giáo sư triết khoa Lương Kim Định- đại học Văn khoa Sài Gòn

( xem kỹ hơn trong Chương 3, sách Hưng Việt, An Việt Houston xuất bản)

Ngày này năm xưa: Sai phạm trong kỳ thi trung học phổ thông quốc gia tại Sơn La

➡ 05 CÁ NHÂN LIÊN QUAN:

1. Ông TRẦN XUÂN YẾN, Phó Giám đốc Sở Giáo dục đào tạo tỉnh Sơn La

2. Bà NGUYỄN THỊ HỒNG NGA, Chuyên viên phòng Khảo thí và Quản lý chất lượng, Sở giáo dục-đào tạo Sơn La.

3. Bà CẦM THỊ BUN SỌN, Phó Trưởng phòng Chính trị Tư tưởng.

4. Ông ĐẶNG HỮU THUỶ, Phó Hiệu trưởng trường trung học phổ thông Tô Hiệu.

5. Ông LÒ VĂN HUYNH, Phó Trưởng phòng Kiểm tra quản lý chất lượng giáo dục, Sở Giáo dục-đào tạo tỉnh Sơn La.

➡ SAI PHẠM:

⛔ Sao dữ liệu ảnh bài thi trắc nghiệm đã quét ra đĩa CD không đúng thẩm quyền và tự ý đem ra khỏi khu vực bảo quản bài thi, chưa biết đem đi đâu và ai cho phép.

⛔ Tổ chức quản lý khu vực chấm thi trắc nghiệm lỏng lẻo, không đúng quy định, các thùng đựng Phiếu trả lời trắc nghiệm niêm phong không đúng quy định.

⛔ Quy trình nghiệp vụ chấm thi trắc nghiệm không đúng quy định.

⛔ Máy tính dùng chấm thi không được niêm phong.

⛔ Một số phiếu trả lời trắc nghiệm của các thí sinh có dấu hiệu bị sửa chữa.

⛔ Không đảm bảo quy định giao bài thi giữa các Điểm thu với Hội đồng.

➡ PHƯƠNG ÁN XỬ LÝ

⛔ Môn NGỮ VĂN :

– Sử dụng kết quả chấm thẩm định 110 bài này thay thế kết quả được công bố. Và xét công nhận tốt nghiệp trung học phổ thông và xét tuyển sinh đại học, cao đẳng, trung cấp năm 2018 theo quy chế.

⛔ Các BÀI THI TRẮC NGHIỆM:

– TẠM THỜI vẫn công nhận kết quả thi các môn trắc nghiệm của các thí sinh đã được công bố ngày 11/7/2018. Và sử dụng để xét công nhận tốt nghiệp trung học phổ thông và xét tuyển sinh đại học, cao đẳng sư phạm, trung cấp sư phạm.

– Cơ quan chức năng tiếp tục điều tra các bài thi có dấu hiệu sai phạm sửa bài thi trắc nghiệm của một số thí sinh.

– Khi có kết quả điều tra, Kết quả đó sẽ là kết quả thi chính thức của các thí sinh trong Kỳ thi trung học phổ thông quốc gia năm 2018.

– Kỳ thi trung học phổ thông quốc gia năm 2019 đã công bố điểm nhưng vụ án gian lận thi cử năm 2018 vẫn chưa đưa ra xét xử!!

Võ Tấn Trường-sinh viên đại học Luật thành phố Hồ Chí Minh gửi bài đến Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam

Khi nào ngành giáo dục mò tới đũng quần học sinh?

… Cách đây vài năm, khi viết status về việc ngành giáo dục ở địa phương nọ buộc học sinh phải mua đồng phục do trường bắt buộc , kể cả giày thể dục , thắt lưng … tôi có đặt câu hỏi đại để : Có khi nào đến lúc nào đó, Ngành Giáo dục trơ trẽn thầu luôn đồ lót của học sinh không ?

… Và nay, đã có câu trả lời : Phòng Giáo dục – Đào tạo Huyện Cần Đước , tỉnh Long An – thực hiện chỉ đạo của Sở Giáo dục – Đào tạo Long An -đã ra công văn buộc Hiệu trưởng các Trường Trung học cơ sở dưới quyền phải buộc nữ sinh phải mua áo lót của một Công ty chỉ định . Áo lót này núp bóng dưới danh nghĩa ” áo lá kháng khuẩn ” chắc để giúp cho ngành Giáo dục có cơ hội giải trình về việc ” chăm lo sức khỏe ” học sinh chăng ?

… Với cái đà Ngành Giáo dục đeo mặt mo không biết xấu hổ này … chắc sẽ dấn thêm 1 bước bắt học sinh mua ” quần lót kháng viêm phụ khoa ” luôn quá ! Hoặc nảy ra thầu luôn những phụ kiện ” có cánh ” dành cho những giờ học trong trường, ngoài cái ” ngày và đêm ” đại trà ngoài siêu thị ?

Móa !!! Riết Giáo dục như một cái Chợ Tổng hợp … Ăn đủ thứ những gì có thể ăn được ! Dù biết nó bẩn thỉu đến độ nào !

Võ Khánh Tuyên

Học tập về nghệ thuật tự do ở chương trình trung học ở Hồng Kông

 

Học tập về nghệ thuật tự do là kiểm tra liên ngành của các môn học liên quan đến nhân văn, nghệ thuật và khoa học. Là một học sinh của học tập về nghệ thuật tự do, bạn sẽ theo đuổi kiến thức trong các lĩnh vực khác nhau, thường học cách tổng hợp những gì bạn học thành một tổng thể mạch lạc phục vụ các mục tiêu cuộc sống của bạn.

Đọc tiếp “Học tập về nghệ thuật tự do ở chương trình trung học ở Hồng Kông”

Giáo viên hợp đồng dài hạn có được gọi là viên chức nhà nước?

Như tôi đã chia sẻ Thông tư số 03/2019 – TT- BNV hướng dẫn xét tuyển đặc cách cho công chức, viên chức có thời gian công tác từ 5 năm trở lên.

Công văn hướng dẫn 1024 – SNV CCVC của Sở nội vụ Daklak đã triển khai thông tư 03/2019 TT BNV bắt đầu từ 01/7/2019 thực hiện.

Vừa qua, một số giáo viên diện hợp đồng dài hạn trên 5 năm đến hỏi ông Nguyễn Thanh Tuấn – TP nội vụ huyện Easup, Daklak xác định xem các giáo viên này có thuộc đối tượng viên chức được xét tuyển theo Thông tư 03/2019 thì ông trả lời rằng các giáo viên này thuộc diện “hợp đồng lao động, chưa phải là viên chức nên không thuộc diện xét tuyển theo thông tư 03/2019 BNV”(?), tuy nhiên:

Theo Luật viên chức số 58/2010/QH12 của Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam qui định: “Viên chức là công dân Việt Nam được tuyển dụng theo vị trí việc làm, làm việc tại đơn vị sự nghiệp công lập theo chế độ hợp đồng làm việc, hưởng lương từ quỹ lương của đơn vị sự nghiệp công lập theo quy định của pháp luật”.

Như vậy, những GV công tác tại các trường học đều được xác định là VIÊN CHỨC. không biết ông TP. Nội vụ Easup căn cứ văn bản nào mà gọi các cô giáo này là “hợp đồng lao động”? Các cô còn cho biết thêm, ông Tuấn còn dặn “không được chia sẻ thông tư 03/2019 TT BNV” . Chẳng hay ông Tuấn lấy tư cách gì mà ngăn cản công dân thông tin văn bản chính sách của nhà nước?

Cần nhắc lại nội dung của thông tư 03/2019 TT BNV về đối tượng tuyển thẳng:

Thứ nhất, viên chức trong các đơn vị sự nghiệp công lập, đã có thời gian làm viên chức từ đủ 05 năm (60 tháng) trở lên, tính từ thời điểm được tuyển dụng viên chức (không kể thời gian tập sự);

Thứ hai , người hưởng lương trong lực lượng vũ trang (quân đội, công an) và người làm công tác cơ yếu, đã có thời gian công tác từ đủ 05 năm trong lực lượng vũ trang hoặc làm công tác cơ yếu, tính từ thời điểm có quyết định tuyển dụng chính thức.

Nhà giáo Đặng Đăng Phước-trung cấp sửa phạm mầm non Đăk Lăk

Tâm thư của quyền chủ tịch Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam

Nghiệp đoàn Giáo chức Việt Nam

info@nghiepdoangiaochuc.org

Ngày 12 tháng 7 năm 2019

Tâm thư

Tôi, Dương Thị Phương Hằng quyền chủ tịch Nghiệp đoàn Giáo chức Việt Nam trân trọng kính mời toàn thể các anh chị em giáo chức và những ai hằng quan tâm tới nền giáo dục nước nhà, hiện nay đang sinh sống khắp nơi trên mọi miền đất nước, trong quốc nội cũng như ở hải ngoại, đang làm việc hay đã nghĩ hưu, tích cực tham gia cùng tôi vào Nghiêp đoàn Giáo chức Việt Nam.

Đây là một tổ chức độc lập của hệ thống Nghiệp đoàn còn có thể gọi là Công đoàn nhằm mục đích bảo vệ quyền lợi cho những giáo chức, những người phải bán hơi thở để truyền tải những hiểu biết nhằm trau dồi và trang bị cho những thế hệ con cháu của chúng ta đầy đủ những kỹ năng và kiến thức để chúng nó có thể tiếp thu và phát huy  những tư duy độc lập. Mục tiêu của giáo dục là để phát triển và phát huy toàn diện con người và xã hội trên mọi lãnh vực. Sự hiểu biết tổng quát và toàn diện là cần thiết.

Nghiệp đoàn Giáo chức cần sự hổ trợ và tiếp tay của quý anh chị em và các bạn. Mỗi thành viên tham gia có thể đóng quỹ niên liễm tượng trưng. Sau đó chúng ta có thể bầu ra một hội đồng quản trị để làm việc và phát triên Nghiệp đoàn trên tinh thần của Hiệp ước CPTPP. Mọi chi tiết xin liên lạc về info@nghiepdoangiaochuc.org hoặc toan.cau.thoi.bao.2018@gmail.com

Trân trọng kính chào

Dương Thị Phương Hằng

Quyền Chủ tịch

Nếu thi tuyển công chức cần lựa chọn nội dung, hình thức như thế nào?

Bắt đầu từ 01/7/2019, có công văn chỉ đạo thực hiện Thông tư 03/2019 BNV của Bộ Nội Vụ theo đó có 2 đối tượng được tuyển thẳng đó là:

Thứ nhất, viên chức trong các đơn vị sự nghiệp công lập, đã có thời gian làm viên chức từ đủ 05 năm (60 tháng) trở lên, tính từ thời điểm được tuyển dụng viên chức (không kể thời gian tập sự);

Thứ hai , người hưởng lương trong lực lượng vũ trang (quân đội, công an) và người làm công tác cơ yếu, đã có thời gian công tác từ đủ 05 năm trong lực lượng vũ trang hoặc làm công tác cơ yếu, tính từ thời điểm có quyết định tuyển dụng chính thức.

Tuy nhiên, UBND huyện Easup vẫn thông báo tuyển dụng viên chức của huyện Easup tỉnh Daklak với hình thức “thi tuyển” ngạch giáo viên mầm non năm 2019, không biết huyện này có áp dụng qui định mới đối với các giáo viên hợp đồng làm việc có thời gian thâm niên 5 năm trở lên theo Thông tư 03/2019 của Bộ Nội vụ?

Thử tìm hiểu các văn bản tổ chức thi tuyển công chức, viên chức mấy năm gần đây về nội dung và hình thức thi tuyển được biết cơ quan tuyển dụng làm như sau:

Về hình thức: Soạn đề gồm 100 câu trắc nghiệm, tổ chức thi tập trung

Về nội dung: Gồm 100 câu hỏi trong đó có khoảng 60 câu kiến thức được lấy trong Luật giáo dục và các văn bản quy chế, qui định của ngành dự thi. Riêng ngạch viên chức giáo viên có 40 câu tình huống. Tất cả đều đánh trắc nghiệm 1 trong 4 phương án trả lời (a,b,c,d)

Ngoài ra không thấy có sát hạch kỹ năng thực hành…

Nếu cơ quan tuyển dụng tổ chức thi tuyển theo cách đó sẽ không đánh giá hết khả năng của người lao động.

Theo tôi, nếu có thi tuyển, chẳng hạn với ngạch giáo viên thì nên làm:

1/ thi lý thuyết tập trung:

1.1 thi trắc nghiệm 30′ về các tình huống sư phạm khoảng 10 đến 15 câu (2 đ)

1.2 Thi thực hành: Người dự tuyển bốc thăm một bài soạn giảng, thực hiện tại phòng thi với thời lượng 180′ (18đ)

2/ Những ai đạt điểm qui định ở bài soạn giảng sẽ được công bố chuẩn bị giảng tiết đó, giám khảo chấm thực hành gồm 3 GV cùng bộ môn người dự tuyển (2 GV cùng trường + 1 GV trường bạn)

Sau khi dạy xong, các Giám khảo nhận xét, GV dự thi phản biện rồi thống nhất ghi biên bản về Ưu điểm và hạn chế của tiết dạy….

Sau đó từng giám khảo đánh giá độc lập, thư ký tổng hợp điểm

Điểm tổng hợp lý thuyết Hệ số 1 + thực hành Hệ số 2

Rõ ràng, nếu sát hạch như cách tôi phác thảo sẽ chọn được giáo viên có chuyên môn tốt, còn như cách lâu nay các địa phương áp dụng chỉ chọn được thợ dạy biết ăn theo nói leo chứ thực tài không hề có. Ngoài ra, nạn chạy điểm, copy bài của nhau là không thể tránh khỏi được!

12/7/2019

Đặng Phước

Thư ngỏ: Giáo dục là gì? Sứ mạng của những giáo chức ( educators ) là làm những gì?

Hôm nay tôi, Dương Thị Phương Hằng trân trọng kính chào quý anh chị em trong Nghiệp đoàn Báo chí, Nghiệp đoàn Sinh viên, và Nghiệp đoàn Giáo chức đã đón nhận tôi về làm quyền chủ tịch của Nghiệp đoàn Giáo chức, tạm tời thay thế chủ tịch Lã Minh Luận vì công việc riêng không thể tiếp tục lãnh đạo Nghiệp đoàn Giáo chức trong giai đoạn này.

Tôi trân trọng cám ơn quý anh chị em đã tin tưởng tôi. Đây là một sứ mạng rất to lớn và đầy khó khăn của nền giáo dục nước nhà đã bị băng hoại một cách trầm trọng khi những giá trị nhân bản, dân tộc và khai phóng hoàn toàn biến chất và xuống cấp. Tại sao?

Là một nhà giáo đã từng dạy học tại các trường tiểu học và đại học ở Mỹ khi đang học ban Cao học tại Hoa kỳ từ những năm 80 của thập niên trước, tôi luôn tiếp tục học hỏi và tự giáo dục mình để không bị lạc hậu trước sự phát triển không ngừng của xã hội Mỹ. Khoa học công nghệ và Tin học ở Mỹ đã làm cho mọi con người trên thế giới nhích lại gần nhau hơn và tạo nên một mặt bằng phẳng tắp cho mọi con người trên thê  giới có thể tiếp cận cùng một lúc tất cả những thông tin chính xác hay không chính xác. Từ nền giáo dục tiên tiến đó sự hiểu biết được phát huy và lan toả theo cấp số nhân vượt ra ngoài biên cương của mọi lãnh thổ. Đối với tôi  hiểu biết chính thực là sức mạnh vạn năng và chỉ có sự hiểu biết mới làm thay đổi được một xã hội khi mỗi con người có thể tự trang bị cho mình một tư duy độc lập. Như vậy Giáo dục là gì? Giáo dục có ý nghĩa gì trong sự hình thành con người và xã hội trong một quốc gia?

Giáo dục đã được nhân loại biết tới như một nền tảng vững chắc nhất trong quá trình thiết lập và xây dựng những định chế của xã hội nhằm giúp nhân loại ngày càng tiến bộ và văn minh hơn. Khởi đi từ những thời kỳ hoang sơ, đồ đồng đồ đá cho tới thời kỳ công nghê thông tin của ngày hôm nay, giáo dục vẫn giữ một vai trò then chốt trên và trong mọi lãnh vực. Trên thế giới, nhất là ở Hoa kỳ giáo dục là quốc sách hàng đầu của quốc gia.

Chúng ta cũng có thể định nghĩa giáo dục là “một quá trình thu nhận kiến thức thông qua nghiên cứu hoặc truyền đạt kiến thức bằng cách hướng dẫn học tập hoặc bằng các tiến trình hoc hỏi thực tế khác”. Như vậy giáo dục là một quá trình tiệm tiến mang lại những thay đổi tích cực trong cuộc sống và hành vi của con người có nghĩ là giáo dục mang đến một sự thay đổi tự nhiên và lâu dài trong tư tưởng giúp con người biểt tư duy, biết lý luận và có khả năng phát huy sự hiểu biết nhằm đạt được mục tiêu cá nhân. Giáo dục tạo điều kiện cho chúng ta biết điều tra những cân nhắc và suy nghĩ của riêng mình. Giáo dục có nhiều hình dạng khác nhau. Giáo dục giúp chúng ta điều chính và khuyến khích chúng ta phân biệt giữa đúng và sai bởi vì không có giáo dục, chúng ta khó có thể làm được những gì chúng ta cần hoặc chúng ta khó có thể đạt được mục tiêu của chúng ta đề ra.

Tóm lại, giáo dục là một quá trình tạo điều kiện học tập, hoặc thu nhận kiến thức, kỹ năng, giá trị, niềm tin và thói quen. Phương pháp giáo dục bao gồm kể chuyện, thảo luận, giảng dạy, đào tạo và hướng dẫn nghiên cứu. Giáo dục thường xuyên diễn ra dưới sự hướng dẫn của các nhà giáo dục, Tuy nhiên người học cũng có thể tự giáo dục. Có 3 loại giáo dục: chính quy ( formal ) – không chính quy ( informal ) – phi chính thức hoặc tự giáo dục ( self learning )  Giáo dục có thể không chính quy hoặc diễn ra theo các môi trường không chính thức kể cả bất cứ kinh nghiệm nào có khả năng ảnh hưởng đến cách suy nghĩ, cách cảm nhận hoặc hành động đều được coi là giáo dục. Phương pháp giáo dục được gọi là sư phạm.

Giáo dục chính quy thường được chia chính thức thành các giai đoạn từ trường mầm non mẫu giáo, tiểu học, trung học và sau đó là cao đẳng, đại học, hoặc trường dạy nghề. Quyền học tập đã được một số chính phủ và Liên Hợp Quốc công nhận. Ở hầu hết các khu vực, giáo dục là bắt buộc đến một độ tuổi nhất định.

Như chúng ta đã biết, giáo dục đã bắt đầu hiện hữu từ thời tiền sử, khi những người trưởng thành đào tạo những trẻ dưới tuổi thành niên hay thành niên về kiến thức và kỹ năng cần thiết trong xã hội của họ. Trong các xã hội trước khi biết chữ, điều này đã đạt được bằng miệng và thông qua bắt chước. Kể chuyện thông qua kiến thức, giá trị và kỹ năng từ thế hệ này sang thế hệ tiếp theo.. Khi các nền văn hóa bắt đầu mở rộng kiến thức của họ vượt ra ngoài các kỹ năng có thể dễ dàng học được thông qua bắt chước, giáo dục chính quy đã phát triển. Từ những sự kiện hình thành những mô hình giáo dục trên, chúng ta nhận thấy vai trò của những giáo chức rất quan trọng bởi vì không chỉ là vai trò mà còn là một sứ mạng của những người đi truyền đạt kiến thức để trang bị cho những thế hệ kế thừa nhằm khai phóng để xây dựng đất nước và bảo tồn nòi giống của một dân tộc.

Chiết theo lịch sử phát triển xã hội chúng ta được biết rằng từ những năm 424 trước CN Plato đã thành lập Học viện đầu tiên tại Athens, và đó là tổ chức giáo dục đại học đầu tiên ở châu Âu. Thành phố Alexandria ở Ai Cập, được thành lập năm 330 trước Công nguyên, đã trở thành quốc gia kế thừa nền giáo dục của Athens và trở thành cái nôi trí tuệ của Hy Lạp cổ đại. Vào thế kỷ thứ 3 trước Công nguyên, các nền văn minh châu Âu đã chịu ảnh hưởng rất lớn nền giáo dục của Ai Cập cổ đại sau sự sụp đổ của Rome vào năm 476 sau CN. Ở Trung hoa, Khổng Tử (551 trước CN), thuộc nước Lỗ, là nhà triết học cổ đại có ảnh hưởng nhất trên nhiều lãnh vực của đất nước Trung hoa, và giáo dục có triển vọng tiếp tục ảnh hưởng đến các xã hội của Trung hoavà các nước láng giềng như Hàn Quốc, Nhật Bản và Việt Nam. Người Aztec cũng có một lý thuyết phát triển tốt về giáo dục đó là “nghệ thuật nâng cao hoặc giáo dục một người” hoặc “nghệ thuật củng cố hoặc nuôi dưỡng người đàn ông.”  Đây là một khái niệm rộng rãi của giáo dục, quy định rằng giáo dục bắt đầu từ trong gia đình, được hỗ trợ bởi việc học chính thức và được củng cố bởi cuộc sống cộng đồng. Các nhà sử học trích dẫn rằng giáo dục chính quy là bắt buộc đối với mọi người bất kể tầng lớp xã hội và giới tính. Các khái niệm về truyền thông khẳng định rằng kinh nghiệm và di sản trí tuệ của quá khứ chỉ có nhằm  mục đích phát triển cá nhân và sự hội nhập của cá nhân vào cộng đồng.

Sau sự sụp đổ của Rome, Giáo hội Công giáo trở thành một tổ chức bảo trợ duy nhất cho học bổng biết chữ ( xoá nạn mù chữ ) ở Tây Âu. Nhà thờ công giáo đã thành lập các trường học của nhà thờ vào đầu thời trung cổ như một trung tâm giáo dục tiên tiến. Trong số nhiều trường đại học hiện đại của châu Âu trong thời trung cổ, Nhà thờ Chartres vận hành Trường Nhà thờ Chartres nổi tiếng và có ảnh hưởng rất lớn. Các trường đại học thời trung cổ của Western Christendom được tích hợp tốt trên khắp Tây Âu, được tự do tìm hiểu và sản xuất rất nhiều học giả giỏi và các nhà triết học tự nhiên, bao gồm Thomas Aquinas của Đại học Naples, Robert Grosseteste của Đại học Oxford, một người đã tìm thấy sớm một phương pháp thí nghiệm khoa học có hệ thống, và Saint Albert Đại đế, người tiên phong Nghiên cứu lĩnh vực sinh học. Được thành lập vào năm 1088, Đại học Bologne được coi là trường đại học đầu tiên và lâu đời nhất. Ở những nơi khác trong thời Trung cổ, khoa học và toán học Hồi giáo phát triển rực rỡ dưới thời của triều đại caliphate Hồi giáo được thành lập trên khắp Trung Đông, kéo dài từ bán đảo Iberia ở phía tây đến Ấn Độ ở phía đông và đến triều đại Almoravid và Đế chế Mali ở phía nam.

Thời kỳ Phục hưng ở châu Âu mở ra một kỷ nguyên mới về sự tìm hiểu khoa học và trí tuệ và sự đánh giá cao của các nền văn minh Hy Lạp và La Mã cổ đại. Khoảng năm 1450, Johannes Gutenberg đã phát triển một ấn phẩm in ấn, cho phép các tác phẩm văn học lan truyền nhanh hơn. Các ý tưởng giáo dục về triết học, tôn giáo, nghệ thuật và khoa học lan rộng trên toàn cầu. Các nhà truyền giáo và học giả cũng mang lại những ý tưởng mới từ các nền văn minh khác – như với các sứ mệnh của Dòng Tên Trung hoa , người đóng vai trò quan trọng trong việc truyền tải kiến thức, khoa học và văn hóa giữa Trung hoa và Châu Âu, dịch các tác phẩm từ Châu Âu như  Định đề Euclid cho các học giả Trung hoa và suy nghĩ của Khổng Tử cho khán giả Châu Âu. Từ những khai sáng chúng ta đã thấy sự xuất hiện của một triển vọng giáo dục thế tục hơn ở Châu Âu.

Ở hầu hết các quốc gia hiện nay, giáo dục toàn thời gian là bắt buộc đối với tất cả trẻ em đến một độ tuổi nhất định. Do đó, sự phổ biến của giáo dục bắt buộc, kết hợp với tăng trưởng dân số, UNESCO đã tính toán rằng trong 30 năm tới số người sẽ nhận được nền giáo dục chính thức sẽ nhiều hơn trong lịch sử nhân loại kể từ thuở xa xưa cho đến ngày hôm  nay.

Để kết luận, tôi đang tự hỏi đât nước Việt Nam của chúng ta sẽ đi về đâu khi đang đứng trước một nền giáo dục băng hoại và xuống cấp với muôn vàn tệ trạng của mua quan bán chức, mua bán bằng cấp, mua bán thang điểm, thầy cô giáo ấu dâm học sinh của mình, thầy cô giáo bạo hành học sinh của mình, thầy cô giáo không đủ năng lực về sư phạm và kiến thức nên đã bóc lột sức khoẻ của học sinh bằng cách mở thêm lớp học ngoài giờ và  bắt ép học sinh phải học thêm  để có thêm thu nhập. Giáo dục không phải là một cái chợ nhà lồng. Sứ mạng của giáo dục rất thiêng liêng và cao cả. Đó là đào tạo nên những rường cột của quốc gia, những người lãnh đạo tốt cho xã hội, những tài nguyên chất xám vô giá của một dân tộc. Những giáo chức Việt Nam ở trong nước có còn lương tâm và lương tri của Việt tộc hay không? Có còn nhận thức được sứ mạng của mình là phải làm gì ngay trong lúc này hay không? Cuối cùng nền giáo dục của chúng ta phải dựa trên chủ thuyết nào? Chủ thuyết Mác Lê Mao Hồ hay chủ thuyết Việt đạo Viêm Việt?

Mọi ý kiến đóng góp xin gởi về Nghiệp đoàn Giáo chức email:

tonnuthocnau@gmail.com

info@nghiepdoangiaochuc.org

Cưỡng ép học chữ Nho, liệu học sinh sẽ quá tải?

 

Ông Đỗ Minh Tuấn, nhà lý luận phê bình, đạo diễn phim, họa sĩ của hãng phim truyện Việt Nam căm giận việc đa số đại biểu quốc hội bỏ phiếu bắt trẻ em Việt Nam học tiếng Trung thay vì học tiếng Anh như chương trình mang tính mẫu số chung văn hoá mặc định của mọi nền Giáo dục trên thế giới thời nay. Ngoài bài viết của ông, chúng ta cùng xem xét nhiều luồng quan điểm giải thích việc học hay không học tiếng Trung trong nhà trường.

Lý do để không công nhận tiếng Anh là ngôn ngữ thứ 2 của Việt Nam: Một tỉ lệ rất nhỏ dân chúng và công chức Việt Nam sử dụng thành thạo tiếng Anh. Lý do để công nhận tiếng Anh là ngôn ngữ thứ 2 của Việt Nam: Tuy không có tiếng Anh, chúng ta có một lòng nồng nàn yêu nước và (chủ yếu là) căm thù Trung Quốc. Tiếng Anh giúp dân Việt thoát Trung, ý của phiên dịch viên Anh- Việt Nguyễn Vũ Hiệp ở Hà Nội.

Ông Đinh Công Khải, một người dân nói: “Chúng (Quốc hội Việt Nam) có bấm nút thì toàn thể cha mẹ phụ huynh hãy cấm con học tiếng Tàu, để xem chúng có biết nhục không?” Bỏ là phải vì lối dạy cũng như lý do bảo trợ chữ Nho đều mất gốc. Đạo diễn Đỗ Minh Tuấn, cảm thấy sự ngột ngạt của Đông phương, liền muốn theo Tây phương. Đi theo giáo dục Tây Âu cũng không hoàn toàn ổn. Trẻ Tây chưa mở mắt đã dậy suy luận ngay là sai lầm. Sự sai lầm đó ngày nay hiện đang được khoa phân tâm vạch trần. Những bậc trưởng thượng của người châu Âu bây giờ than là giới trẻ mất gốc, mất kỷ niệm dân tộc, bì phu thiển cận, hời hợt bởi “ dễ học thì cũng dễ quên”: “easy come, easy go”. Ngược hẳn với Đông phương đặt ngôn từ xuống hàng ba, sau thành công và thành nhân, chậm mà chắc. Học giả Tây nổi tiếng là ông Granet, trong cuốn Pensée chinoise, cũng phải thừa nhận rằng chữ Nho sống mạnh và đầy uy lực đầy cảm xúc. Chính vì vậy Nho là thứ chữ của Minh triết, của tiềm thức hơn bất cứ cổ ngữ nào trong nhân loại, nên bất cứ cổ ngữ nào cũng đều đã trở thành tử ngữ, chỉ riêng chữ Nho là trở thành linh ngữ linh tự. Vì thế giới đại trí thức Việt Nam vẫn đang coi chữ Nho là một đặc ân mà ít dân tộc nào có được. Cuốn Vocation Sociale Gurvitch chỉ ra rằng, văn hóa của Tây chỉ có sinh ngữ và tử ngữ, nền giáo dục Tây Âu đặt trọn vẹn trên lý trí và ý chí mà thôi, thiếu hẳn một dụng cụ đào sâu vào cõi vô thức, mới chỉ có thành công chứ chưa có thành nhân. Thực ra, Bộ giáo dục cũng chưa có nhận thức đầy đủ về việc học chữ Hán theo âm người Hoa Bắc Kinh hay học chữ Hán theo âm Hán-Việt mà ông cha ta đã chuyển đổi. Dù dạy cái gì thì cũng kể như là nhồi nhét, kể như là thất bại. Vì sao vậy?

Trước hết, cần nhìn nhận rằng, nền giáo dục Việt Nam hiện nay không bản chất, không đích cùng: une éducation sans substance, san but ( Ecce homo trang 95), đẩy học sinh đến cỗ vong thân. Vì trẻ mới lớn lên chưa ai dạy cho chúng biết ra đường phải tránh xe thế nào, thế nào là lịch sự khi giao tiếp, đối xử, khi vào gõ cửa, khi ra giã từ, lời ăn tiếng nói ra sao…Những điều đó không được chương trình giáo dục nào săn sóc đến cả, nhưng nếu muốn biết con ruồi đẻ như thế nào, lông mọc làm sao, con cóc đẻ bao nhiêu trứng, con nòng nọc có mấy chân, chân có bao nhiêu lông, mỗi cái lông dài bằng nào, sống trong những điều kiện nào…thì các em lớp nhất trở xuống đã thuộc lòng rồi. Cụ thể mà lại. Đừng bảo rằng trục vật vong thân nhé, đâu có vong thân, chương trình cũng lo về con người lắm chứ, nghe đây nè, da con người có bao nhiêu tầng, mỗi tầng có bao nhiêu lỗ chân lông, các tế bào triển nở ra sao, tổ hợp thành mô, mô thành cơ thể: này là cơ thể hấp thụ, này là bộ phận bài tiết, bắp thịt, thần kinh, tiêu hóa, tuần hoàn…Học về con người kỹ như thế mà đứa nào dám bảo vong thân!

Cố triết gia Lương Kim Định gọi đấy là một Linh Tự – Thứ Chữ chứa đựng năng lực, tinh thần Việt Tộc, đã giúp người Việt tồn tại qua hằng thế kỷ tương tranh, va chạm với những nền văn hóa, văn minh khác (Trung Hoa, Ấn Độ, Tây Phương..). Cho nên, khuyến khích học chữ Nho là đúng, riêng ép buộc học chữ Nho là sai.