Câu chuyện người sinh viên lạc hồn

Ở thành Prague có một sinh viên nghèo lại lâm vào bước quẫn bách quá không biết tìm đâu ra tiền. Qủy liền hiện đến đề nghị cho anh một món tiền kếch xù với điều kiện là nhường lại tất cả những gì anh đang có trong phòng. Tưởng điều kiện gì chứ cái đó thì khỏi suy nghĩ: vì tất cả cơ đồ của anh chỉ là một cái ghế bố đã thủng với một cái gương mẻ, vài đồ chơi rẻ tiền. Được, quỉ cứ việc mang đi và để tiền lại đó cho anh. Nhưng trước khi đưa đi quỉ bảo anh soi vào gương một cái, đang khi anh soi thì quỷ làm dấu, bóng anh biến đi và quỉ đem các đồ rong tuốt, để lại tiền cho sinh viên nọ sống cuộc đời đế vương, không thèm chú ý chi tới chuyện xảy ra nữa. Anh chỉ thấy hơi phiền một chút là lúc soi gương cạo mặt, không thấy mặt trong gương nữa. Tuy thế, đó là sự bất tiện nhỏ nhoi không đáng quan ngại, nhất là khi người ta có dư tiền để thuê người cạo mặt.

Nhưng một ngày kia vì có chuyện bất bình với em rể mà không sao giàn hòa được nên hẹn đánh nhau để phân phải trái (tiếng Tây là due: đánh nhau ai được thì kể là có lý). Bố vợ can ngăn hết lời vô ích nên chỉ xin anh đừng có giết em. Điều đó thì anh chịu liền, vì thực bụng chính anh cũng không muốn giết em rể, mà chỉ có ý làm sầy da một chút gọi là đắc thắng, bởi đắc thắng có nghĩa là đắc lý mà. Vì thế, anh lấy danh dự hứa với bố vợ sẽ không giết em.

Khi ngày quyết đấu tới anh lên xe để đến chỗ hẹn ở bên ngoài thành. Dọc đường xe gẫy bánh, anh phải xuống đi bộ một quãng xa, nên không tới đấu trường kịp giờ. Khi gần tới nơi, anh thấy một người cầm gươm đi lại để đón anh, mặt mày có vẻ giống anh như hệt và đang chùi sạch cái gươm còn nhỏ máu. Thấy thế, anh liền giật mình nhận ra đó chính là cái hồn của anh mà anh đã vô tình bán cho quỷ, và nay có tể là quỉ sai về giết hại em mình. Nghĩ thế anh liền chạy vội đến đấu trường thì quả đúng rồi, xác em rể đã nằm chết xõng xoài trên vũng máu tuồn ra lai láng. Anh buồn muốn ngất xỉu: không những vì thương em, nhưng vì còn thẹn thùng với bố vợ là thất hứa…Thật là mọi sự đã xảy ra ngoài ý muốn của anh, chỉ vì một cử chỉ coi như vô thưởng vô phạt: nhường tấm gương soi mặt cho quỉ, mà khiến nên nông nỗi đau thương. Đành rằng đời sống vật chất của anh có lên cao, nhưng nếu nghĩ đến cái xác vô tội của người em nằm trong vũng máu, nghĩ tới cặp mắt cha vợ đầy oán trách kinh hoàng cho anh là đứa hèn nhát nuốt lời thề…thì khó bình tâm ngồi hưởng thụ giầu sang kiếm được bằng giá máu của em…

Đó là đại lược cho câu chuyện tôi cho là phản chiếu khá trung thực trạng huống nước ta trong mấy chục năm qua hay được nghe nói tới dân tộc tính, hoặc hồn nước. Rồi nghe nhóm này hô hào phải phục sinh vưn hóa dân tộc, phải duy trì dân tộc tính, phải làm sống lại hồn nước; nhóm khác cười nhạo và nếu không nói toạc ra là nõ có hồn, nõ có dân tộc tính, thì cử chỉ hành vi họ còn nói lên điều đó rõ hơn. Vì thế chúng ta cần phải tìm hiểu xem có dân tộc tính chăng. Tôi thiết nghĩ cả hai đều trúng hết và tôi không nói mỉa mai, nhưng là nói thật và xin mượn câu chuyện lạc hồn để biểu thị sự thật đó. Đây là câu chuyện film nhan đề “Étudiant de Prague” ( The Student of Prague).

Mấy chục năm qua, cũng có đủ cả việc cướp nước, cướp hồn nước, bán nước và bán hồn nước. Và vì đó có một số người vào hùa với ngoại bang làm giầu trên xương máu đồng bào trước muôn vàn đau thương của dân tộc…và cũng từ đấy xảy ra việc nhều người xem vào những gương tiên tổ thì chẳng còn thấy bóng dáng mình đâu nữa. Thấy sao được vì đã bị ngoại bang dẫn đi rồi. Vả hồn có phải là vật cụ thể hiện ra thù lù trước mắt đâu, nhưng là cái gì u linh như ẩn như hiện có mà không, không mà có. Nếu tấm lòng yêu nước thương nòi đã phai nhạt thì xem vào tấm gương mẻ là cái nước chậm tiến lạc hậu này, thấy sao được hồn nữa, nên nói nước Việt không hồn dân tộc Lạc-Việt không có tính chất đặc trưng thì chỉ là nói lên một nhận định chân xác khách quan thôi. Phải là người có hồn nước mới thấy được hồn nước, còn không có hồn thì không sao thấy được. Mà biết bao người Việt ngày nay còn gọi được là có hồn nước! Nếu còn có hồn sao người Việt-cộng lại đi sát hại đồng bào cách hăng say thành khẩn như giết quân thù: “Thề phân thây uống máu quân thù”. Nếu có hồn, ai đủ can đảm hát như thế!

Cũng như còn được mấy tí hồn trong số những công chức làm việc giải đãi, trong những người được địa vị ưu đãi lại thẳng tay bóc lột người dân một cách tàn tệ dưới đủ mọi hình thức, tự hối lộ cho đến bắt trả dịch vụ một cách rất xa mức chịu đựng của dân…Đó cũng là một lối giết dần giết mòn. Nhưng giết dần dần hay giết ngay một cái, đều là việc bên ngoài ý muốn của hai bên. Đến nỗi nếu ai nói với họ như thế họ sẽ phát đóa cho là nói tầm bậy vô bằng. Qủa thực sinh viên thành Prague có giết em rể mình đâu, đó là cái hồn của y giết em đấy chứ, cái hồn mà y đã nhương đi rồi thì còn quyền điều khiển nữa đâu, soi vào gương còn chưa thấấy hồn huống chi điều động sao cho được. Cho nên đổ cho anh tội giết em là oan, hay có đúng thì chỉ đúng một phần nhỏ xíu, vì đó là hậu quả bất ngờ của một việc vô thưởng vô phạt, đúng hơn thưởng nhiều phạt ít, và đối với anh còn thật mãi, vì sau khi em rể bị giết anh vẫn còn giầu sang.

Giới trí thức của ta cũng thế, chẳng ai phải chịu hết trách nhiệm cho trạng huống nước nhà, bởi tất cả được đào tạo trong một nền văn hóa không phải của nước ta nữa thì làm chi còn hồn. Có chăng cũng chỉ là cái tình tự suông sẻ hời hợt, không đủ gây nên những công việc sâu xa quyết định.

Cho nên nói chung ra là chúng ta không còn hồn, và vấn đề không phải ở tại có bán hay không? Ai bán? Ai có lỗi? Thành thực mà nói chẳng ai có lỗi cả, ít ra tới độ đủ để bị kết án. Tai họa chúng ta là hồn không còn ở lại với chúng ta nữa, một mớ thì vọng ngoại, cho nên những người trong giới được ưu đãi bóc lột người dân thì tại cái học duy lý là cái học hoàn toàn mưu sinh trục lợi, không có một khoa nào dậy cho một chữ gì đủ khả năng làm họ nương tay: toàn là trí thức rất dễ dùng để làm hại nhau mà thôi.

Thấy vậy đâm ra phát cáu, một mớ đem gửi hồn sang Nga, để học cách cứu đồng bào với điều kiện xem đồng bào như quân thù…Còn một mớ hồn nữa không biết bám vào đâu thì lạc lõng như những cô hồn chờn vờn trong làn hơi cháo lú. Bởi vậy muốn nói nước có hồn hay không có hồn cũng đều đúng cả: đúng với tâm trạng của mỗi người nói. Khi tâm thức không còn gì phảng phât hồn nước mà cũng nói về hồn nước, nói về dân tộc tính, nói về nền quốc học thì sẽ chỉ là những lời thiếu chân thực. Vì thế chúng ta không cần tố cáo ai hết. Việc khởi đầu do lỗi lầm của một hai người trước đây. Nay có đào bới lên cũng là chuyện vô tích sự. Điều thiết yếu là cần phải xét có cần thiết nước, phải có hồn chăng và nếu cần thì nên làm thế nào để hú cho hồn trở lại với nước cùng non. Tức là, đem triết Việt trở lại làm nền chủ đạo cho văn hóa của dân tộc Việt.

Lương Kim Định- giáo sư triết khoa- trường đại học Văn khoa Sài Gòn.

Đi theo triết học Nga thì Việt Nam sẽ ngày càng phân chia giai cấp, càng ngày thấy càng ngày càng ô nhiễm môi trường…mà không biết tại sao. Đi theo triết học Tây Âu thì cũng không sao thống nhất được các lực lượng yêu nước thường xuyên tranh cãi nhau không biết ai đúng ai sai. Tất cả đã bán đi hồn nước cho ngoại bang. Vì vậy, sau bao thử nghiệm có thể khẳng định, chỉ có trở về với suối nguồn tươi trẻ là triết Việt thì mới có đường sống cho dân tộc Việt Nam.

Đi theo triết học Nga thì Việt Nam sẽ ngày càng phân chia giai cấp, càng ngày thấy càng ngày càng ô nhiễm môi trường…mà không biết tại sao. Đi theo triết học Tây Âu thì cũng không sao thống nhất được các lực lượng yêu nước thường xuyên tranh cãi nhau không biết ai đúng ai sai. Tất cả đã bán đi hồn nước cho ngoại bang. Vì vậy, sau bao thử nghiệm có thể khẳng định, chỉ có trở về với suối nguồn tươi trẻ là triết Việt thì mới có đường sống cho dân tộc Việt Nam.

Dân Việt thấy kinh tế-quân sự-kỹ thuật của Tây Phương huy hoàng, liền bán đi triết Việt để đổi lấy triết học của Tây, bao gồm triết học Aristote ( sau này là mẹ đẻ ra khoa danh lý, logique học…). Cộng sản muốn Việt Nam đi theo Nga. Giới đấu tranh dân chủ-nhân quyền học hành không đến nơi muốn Việt Nam đi theo Tây Âu. Hai loại này có vẻ chống đối nhau, thực ra là như nhau. Chỉ có sĩ phu Việt là muốn Việt đi về với truyền thống Việt, là lấy lại hồn Việt cho những thân xác dân ta. Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam ủng hộ, và thi hành giải pháp của giáo sư Lương Kim Định cùng các bậc sĩ phu, các bậc quốc dân nguyên lão nước Việt.

Advertisements

1 Comment

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s