Đấu tranh đòi quyền lợi hợp pháp nhưng thiếu đoàn kết rất dễ bị dọa nạt, dụ dỗ!

Chắc anh chị em còn nhớ vụ việc tuyển dụng viên chức giáo viên các cấp tại huyện Easup, tỉnh Đăk Lăk bắt đầu nóng mạng xã hội khoảng vào đầu tháng 6/2019 khi phòng Nội vụ huyện này từ chối nhận giáo viên mầm non tốt nghiệp Hệ 9+3. Sau 3 bài phân tích của tôi họ đã áp dụng thông tư 3645/BGDĐT-GDCN của Bộ giáo dục và đào tạo tiếp nhận hồ sơ cho các giáo viên mầm non hệ 9+3 như nói trên.

Đọc tiếp “Đấu tranh đòi quyền lợi hợp pháp nhưng thiếu đoàn kết rất dễ bị dọa nạt, dụ dỗ!”

Chuyện chọn hiệu trưởng cho trường mầm non

Nhỏ bạn gọi điện thoại ra cafe giới thiệu cặp vợ chồng bạn nó .

Nhỏ bạn gọi điện thoại ra cafe giới thiệu cặp vợ chồng bạn nó .

2 Vợ chồng về hưu muốn mở trường mẫu giáo tư thục nhờ tui tư vấn về việc xin giấy phép và thuê giáo viên cộng trang trí phòng ốc như thế nào .

Tui nhiệt tình vì quen một số cô thầy ở Phòng GD nên nhận lời sẽ giới thiệu để họ chỉ cách làm đơn xin mở trường .

Sau buổi nói chuyện cặp vợ chồng mời tui làm chuyên môn cho trường , đang lưỡng lự vì lâu rồi không đi dạy , liệu mình có chịu nổi một loạt tiếng khóc của trẻ con nữa không .

Sáng nay nhỏ bạn gọi điện thoại :

– Lai tao nói chuyện này mày đừng giận nha . Cặp vc bạn tao đã tìm được một cô giáo và thuê bằng để mở trường rồi , cô đó sẽ làm chuyên môn cho trường luôn . Vc đó không biết tìm hiểu mày ra sao mà họ nói :

– Cô Lai làm phản động không phù hợp với nghề dạy trẻ ( mặc dù tao đã giải thích mày 22 năm trong nghề trong đó 10 năm làm hiệu trưởng )

Nói thật khi nghe qua tui cũng giận , nhưng chỉ một thoáng rồi thôi . Nghĩ đời còn dài mà , mở trường và quản lý giáo viên lẫn học sinh không phải là chuyện dể . Rồi sẽ có lúc họ sẽ biết chuyện gì cũng có thể xảy ra và chuyện gì cũng liên quan đến chính trị cả .

Tui nói với nhỏ bạn :

– Uh không sao đâu , chúc anh chị ấy suôn sẽ trong công việc hộ tao nha .

Vậy cho nên khi nhìn vào dân Hongkong đừng ai so sánh với VIỆT NAM vì nó rất khập khiểng . Chính tư duy an phận của họ nên đất nước này còn lâu mới thoát cảnh nô lệ và lưu vong ngay chính quê hương của mình.

Cô giáo Nguyễn Thị Thái Lai- Nha Trang

Ngành giáo dục cần lên tiếng khi chính quyền Hà Nội bỏ tù oan người bảo mẫu Nguyễn Bích Quy

Người đưa đón trẻ trường Gateway: Đã quay lại kiểm tra, không còn thấy ai trên xe. Sau này mở ra thì thấy xác cháu bé tên Long đang nằm trong đó. Ngày 27 tháng 08 nă m 2019, chính quyền Hà Nội đã bỏ tù người bảo mẫu ấy. 

Đọc tiếp “Ngành giáo dục cần lên tiếng khi chính quyền Hà Nội bỏ tù oan người bảo mẫu Nguyễn Bích Quy”

Cuộc thi viết truyện ngắn Thời sinh viên của tôi, niên học 2019-2020

Postgraduate-Research.jpg

Chào đón năm học mới 2019-2020, Nghiệp đoàn sinh viên Việt Nam tổ chức cuộc thi sáng tác truyện ngắn và thơ với chủ đề “Thời sinh viên của tôi”. Đây là niên học thứ 4 liên tiếp Nghiệp đoàn tổ chức cuộc thi trên.

Đọc tiếp “Cuộc thi viết truyện ngắn Thời sinh viên của tôi, niên học 2019-2020”

Chữ “nhân dân” có nghĩa là gì?

Hầu hết các thầy giáo, cô giáo không hiểu ý nghĩa của hai chữ “nhân dân”. Sinh viên ngành văn học, ngành Hán-Nôm còn không biết thì các ngành khác không thể biết được. Không biết thì sẽ sử dụng bừa bãi, và dẫn đến những hiểm họa mà chúng tôi sẽ phân tích cụ thể trong bài viết sau đây.

“Nhân”là vị trí của con người trong vũ trụ, “Dân” là vị trí con người trong xã hội.

Trước hết, cần tra từ nguyên của “nhân dân” 仁 民

Chữ nhân- nghĩa là người có nhiều cách viết. 人cũng là nhân mà 仁 cũng là nhân. Tại sao tổ tiên người Việt viết nhân dân là 仁 民 chứ không viết là 人 民 cho nhanh, tiết kiệm mực?

“Nhân” trong “nhân dân” viết gồm 2 bộ: bộ 人 là người ( nhơn) đứng bên trái và hai nét gạch ngang chồng lên nhau ở bên phải. Hai nét gạch ngang đó, một nét tượng trưng cho Trời, một nét tượng trưng cho Đất. Nhân như vậy là con người ở trong Trời Đất, có quan hệ với Trời và với Đất. Tức là một tài trong tam tài.

Với nghĩa nguyên bản của chữ “nhân dân”, mọi người đều là con của Trời, đứng trên Đất. Trước khi định ăn trộm một món hàng, tôi cũng thấy xấu hổ, vì tôi là con của Trời, nên tôi sẽ không ăn trộm nữa. Nhưng khi nghĩa từ “nhân dân” đã mất, thì tôi cô độc trong vũ trụ, ăn trộm ăn cắp chẳng xấu hổ với ai cả. Ví dụ, một số quan chức Trung Quốc cướp đất của dân nghèo không còn xấu hổ, vì với họ đã không còn có ông Trời.

Thuyết duy vật cố tình dùng hiểu sai nghĩa của từ nhân dân, chỉ dùng chữ 人 không có hai nét Trời Đất đứng bên, nghĩa là con người cô độc, không cần biết gì đến Trời Đất, Thượng Đế, chỉ biết có mình. Bằng cách phá hoại ngôn ngữ, họ phá hoại luôn cả đời sống. Khi con người không nhận thức được mối liên hệ của mình với vũ trụ, con người dễ dàng buông bỏ nhân phẩm, và văn hóa cả xã hội sẽ bại hoại. Đó là mục tiêu của những kẻ chế ra thuyết duy vật.

Ngày nay, kể cả nhiều cô giáo dạy văn ở Việt Nam, Trung Quốc cũng dùng bừa bãi chữ “nhân dân”, tưởng nó là đám đông tập hợp lại trong một nước. Cũng không thể trách các cô được, vì những kẻ phá hoại ngôn ngữ dân tộc thì quá tinh vi và không lộ mặt, lúc học trong trường Sư phạm thì các cô giáo không được học hành đến nơi.

Kể cả cán bộ của thuyết duy vật cũng không hiểu ý nghĩa của từ “Nhân dân”. Ai thừa nhận từ “nhân dân” thì tức là đã thừa nhận triết lý tam tài rất cân đối của Việt tộc, tức là đã thừa nhận cờ vàng ba sọc đỏ, mỗi sọc tượng trưng cho một tài. Nếu chấp nhận sử dụng chữ “nhân dân” thì đồng nghĩa với việc người đó chấp nhận thuyết tam tài của dân tộc, và do đó chấp nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ. Cũng buồn cười, nhiều người vừa rao truyền thuyết vô thần, vừa tung hô thuyết tam tài, đầy mâu thuẫn mà không biết ngôn từ của mình mâu thuẫn với chủ thuyết của mình. Người ta nói ngu si cộng nhiệt tình bằng phá hoại là như vậy.

Chúng tôi thấy nhiều biên tập viên của các trang như “Nhật ký yêu nước”, thậm chí của các đảng chính trị như “Việt Tân” cho đến nay vẫn còn nói với dân rằng ba sọc đỏ là ba miền Bắc-Trung-Nam. Thật nếu họ không cố ý thì họ không biết. Không biết bởi vì không đọc sử dân tộc, không học chữ Nho, nên giải nghĩa lá cờ một cách dốt nát.

Hiện nay, nhiều nhà báo, nhiều giáo sư- tiến sĩ sử dụng chữ “nhân dân” mà không biết mình đang dùng chữ gì. Chúng tôi mong bài viết này đến được với họ để sử dụng ngôn từ đúng lúc, đúng nơi. Trên thế giới, có những từ không được phép sử dụng bừa bãi. Chẳng hạn từ “Amen” trong tiếng Do Thái trở thành lời xác nhận nghĩa là có thật như thế, nặng hơn chữ “thề”trong tiếng Việt, thề bừa bãi để có việc làm hay nói chơi thôi cũng có nguy cơ mất mạng, nếu chẳng may không giữ được lời thề. Chữ “nhân dân” cũng giống như vậy, người không chuyên về ngôn ngữ dân tộc thì không nên dùng, và không dùng từ này cho công sở.

Đề nghị trong các bài báo, sách vở, thay chữ “nhân dân” bằng chữ “người dân” hoặc “dân nước”. Khởi thủy là lời, kết thúc cũng là lời. Những người muốn lái đất nước đi theo lối vô thần, tôi nghĩ, không có tư cách dùng hai chữ “nhân dân”.

Viết bởi Tôn Phi

Sài Gòn, ngày 20 tháng 08 năm 2019.

Liên lạc tác giả: tonphi40@gmail.com

Nguồn: Tôn Phi- Trung tâm Văn bút Sài Gòn

Chữ “nhân dân” có nghĩa là gì?

Lời kêu gọi chống Trung Quốc xâm lược, khởi kiện Trung Quốc gây hấn, xâm chiếm biển đảo của Việt Nam trên biển Đông

Photo: ông Lê Hiếu Đằng

Thôn tính, biến Việt Nam thành chư hầu, khu tự trị… là chủ trương hàng ngàn năm của bành trướng Đại Hán.

Hiện nay Trung Quốc thực hiện ý đồ đó với Việt Nam thông qua chiêu bài ru ngủ: BỐN TỐT, MƯỜI SÁU CHỮ VÀNG, VÌ ĐẠI CỤC.

Họa mất nước và nô lệ Trung Quốc Đại Hán, man rợ, độc ác đã là hiện thực từng ngày, từng giờ. Mất đất, mất biển, mất đảo, tài nguyên bị cướp đoạt, môi trường sống bị đầu độc, đưa người Trung Quốc xâm nhập và cư trú bất hợp pháp khắp cả nước không còn là cá biệt. Thủ đoạn xâm lăng Việt Nam của bành trướng đại Hán có khi đưa hàng chục vạn quân tràn sang, có khi chọn chỗ hiễm yếu kiểu tằm ăn dâu như biên giới, Hoàng Sa, Trường Sa hay bãi Tư Chính hiện nay.

Trong tình hình đó, các quan chức cao cấp Việt Nam liên tục sang làm việc với Trung Quốc nhưng không hề có một lời tuyên bố phản đối nào cụ thể. Thậm chí Phó Tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam còn ca ngợi sự hợp tác nhân dân, quân đội hai nước. Người dân lên tiếng phê phán, phản đối lại bị bắt bớ, hành hung, bỏ tù với tội danh gây rối, phản động, chống phá tình hữu nghị, đảng, nhà nước… Chúng tôi hoan nghênh chính phủ Việt Nam vừa qua đã lên án Trung Quốc xâm phạm vào quyền chủ quyền của Việt Nam khi Trung Quốc đưa tàu Hải Dương vào EEZ và thềm lục địa trong khu vực Bãi Tư Chính. Lịch sử dân tộc đã nhiều lần chỉ ra rằng, mỗi khi người dân chán ghét, không quan tâm đến vận nước (nước là của vua, của đảng), thì đất nước suy yếu, sụp đổ, rơi vào tay ngoại bang. Và lịch sử Việt Nam cũng khẳng định rằng dù tổ quốc nguy khốn đến đâu, nếu được nhân dân ủng hộ thì khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng. Để bảo vệ tổ quốc, chống Trung Quốc cướp nước, trước hết là huy động sức mạnh của toàn dân tộc (ở trong và ngoài nước) và sự hỗ trợ của các quốc gia yêu chuộng công lý, hòa bình trên thế giới. Chúng tôi gồm những tổ chức, cá nhân người Việt trong và ngoài nước lên tiếng kêu gọi toàn thể người Việt hãy hành động cho một Việt Nam, độc lập, tự do, dân chủ, toàn vẹn lãnh thổ, phát triển lành mạnh, văn minh, tiến bộ. Việc làm ngay: Khởi kiện hành động xâm chiếm, gây hấn của Trung Quốc đối với chủ quyền biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông, trước mắt là vi phạm quyền chủ quyền của Việt Nam theo UNCLOS ở bãi Tư Chính. Quốc hội và Chính phủ cần ra tuyên bố Trung Quốc đã và đang xâm lược biển đảo Việt Nam. Chính phủ phải trả tự do cho các tù nhân bị bắt vì tham gia chống Trung Quốc xâm lược với tội danh ngụy tạo: phản động, chống phá cách mạng…

Cụ thể:

1/ PHÁP LÝ: a. Chính phủ Việt Nam yêu cầu Trung Quốc và Việt Nam ngồi lại với nhau để giải quyết với sự chứng kiến của các nước có tranh chấp chủ quyền ở khu vực rộng hơn là Biển Đông như Mã Lai, Phi Luật Tân, Brunei, Indonesia và các tổ chức quốc tế liên quan. b. Nếu Trung Quốc từ chối, chính phủ Việt Nam phải đưa Trung Quốc ra Tòa án Trọng tài của Liên Hợp Quốc. Chính phủ mau chóng nộp hồ sơ kiện cho Tòa Luật Biển đúng vào lúc Trung Quốc có hành vi gây tranh chấp như khi khởi sự đục khoét thềm lục địa Việt Nam (Toà sẽ có thẩm quyền bó buộc, dù Trung Quốc không ra hầu Toà). Việt Nam chỉ có ít ngày để theo dõi và bắt quả tang Trung Quốc và kiện gấp kịp thời. Như vậy Việt Nam sẽ có bản án quốc tế chấm dứt hành động bắt nạt của Trung Quốc và tránh khỏi tự trách mình là kiện bóng ma trước một sự đã rồi. Phải coi việc khởi kiện Trung Quốc là ưu tiên số một hiện nay.

2/ NGOẠI GIAO: Liên kết với các nước tự do dân chủ, văn minh, tiến bộ không có âm mưu xâm lược Việt Nam. Chấm dứt “Giao lưu học tập” với Trung Quốc kiểu đàn em giao lưu học tập đàn anh trong các lãnh vực: quân sự, công an, thanh niên, phụ nữ, tuyên giáo, đảng, chính quyền… những thứ hình thành tâm thức thua kém, đàn em, cam tâm làm đầy tớ cho đại Hán man rợ.

3/ QUÂN SỰ: Vì nhu cầu tự bảo vệ, quyền tự do hàng hải trên Biển Đông, vì hoà bình và an ninh chung trong khu vực, Việt Nam có quyền tìm và nhận sự hợp tác của bất cứ quốc gia đối tác nào, như việc đặt mua hay tiếp nhận vũ khí từ các nước như Mỹ, Nga, Úc, Nhật, Tây Âu, Do Thái, Ấn độ, v.v., tập trận chung với các quốc gia không tranh chấp chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải với Việt Nam. Vũ khí, khí tài, quân phục… của lực lượng vũ trang Việt Nam phải không giống với Trung Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa… Những việc trên đây thuộc trách nhiệm của ba vị: Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng chính phủ.

CUỐI CÙNG: Mọi người dân Việt yêu nước tùy cách nhìn, hoàn cảnh phải được hành động cho sự tồn vong của tổ quốc Việt Nam yêu quí, vì hạnh phúc của người dân, không ai có quyền cấm cản, hành hung, bắt giam, kết án, đày ải người dân yêu nước cùng nắm tay nhau chống Trung Quốc xâm lược. Việt Nam, ngày 16 tháng 8 năm 2019 Các tổ chức, cá nhân khởi xướng:

TỔ CHỨC: Đợt 1
1. Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng, đại diện: ông Lê Thân
2. Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam, đại diện: nhà giáo Lê Trọng Hùng

Cập nhật đến thời điểm 7h57 ngày 20 tháng 08 năm 2019 đã có 10 tổ chức, 385 cá nhân. Mời bạn ký tên gửi về: chongtqxamluocvn@gmail.com

Thầy giáo Vũ Khắc Ngọc của hocmai.vn đã biến chất

Thầy giáo dạy luyện thi đại học, bấm theo dõi từ chuyện thầy ấy tố cáo gian lận thi cử năm ngoái. Thật đáng tiếc …

Với câu văn: “Các thanh niên của Hồng Kông đang tự phá hủy nồi cơm của chính mình, dưới sự kích động từ bên ngoài.” Với câu nói này, Vũ Khắc Ngọc đã khai tử cho tư cách nhà giáo của mình.

Vũ Khắc Ngọc giỏi về hoá học thì có phải là trí thức không? Hãy cùng đọc bài của kỹ sư Hoàng Ngọc Diêu:

Khá nhiều ý kiến ở dạng:

“nhiều trí thức hiện nay coi thường những người dân Hong Kong….”

Tất nhiên đây là những ý kiến phê bình “nhiều trí thức”. Tuy nhiên, kẻ gọi là “trí thức” thật sự thì không bao giờ cho phép mình luồn cúi, nịnh bợ, bảo vệ chế độ để giữ lấy cái bát cơm.

Nói tóm lại, dân Việt Nam vẫn tiếp tục nhầm lẫn giữa “người có chữ” với “người trí thức”.

Người có chữ mà chỉ lo bát cơm thì chỉ hơn con heo ở chỗ “có chữ”.

Người trí thức thật sự không thể so sánh với kẻ có chữ mà chỉ lo bát cơm.

Cùng một con người, hỏi vì sao mới hôm qua còn chống tiêu cực thi cử ở Hà Giang mà hôm nay đã ủng hộ cảnh sát bạo lực ở Hồng Kông? Xin thưa đó là do giáo dục giả dối, làm cho nhân cách con người bị méo mó, sống tuỳ thời và theo thời, không có xương cốt.

Một thầy giáo người Việt, cớ sao lại phải đi a dua cho cảnh sát đánh người tại Hồng Kông? Qua vụ này chúng ta có thể thấy, chủ nghĩa Marx mua chuộc hết mọi hạng người trong xã hội, đến tầng lớp nhà giáo cũng đã bị chủ nghĩa này làm cho băng hoại gần hết.

Ai nấy đều sững sờ. Nhà giáo biến chất chỉ sau một đêm.

Một người thầy không giữ được nhân cách, chính kiến  của mình thì có thể dạy ai?

Ngán ngẩm cho đào tạo cao học

Có một thầy nói rằng, nên chăng dừng lại đào tạo cao học một thời gian? Bởi vì hiện nay cấp đào tạo này tệ hại đến mức loạn giá trị, thật giả lẫn lộn.

Sắp đến đợt bảo vệ luận văn thạc sĩ, tôi viết bài này để tuyên bố thẳng, nếu Bộ Giáo dục và Đào tạo tiếp tục duy trì đào tạo trong tình trạng này, thì chính tôi tự dừng đào tạo. Tôi sẽ báo cáo hiệu trưởng, rằng tôi sẽ không hướng dẫn và ngồi các hội đồng nữa. Vì ngán ngẩm hết cỡ!

Đào tạo cao học hiện nay tệ hơn dạy học mầm non và tiểu học.

Thứ nhất, đa số học viên cao học chỉ nhăm nhăm đi lấy bằng hơn là học để hiểu biết tri thức và nâng cao trình độ. Nhiều học viên trốn học, hoặc học đối phó và cuối cùng là đối phó các kỳ thi. Nhưng nếu giáo viên siết chặt quản lý chuyên cần hoặc đánh trượt thì bị giới quản lý không thích vì cho rằng làm như vậy là mất người học. Mất một người học là mất một khoản thu học phí.

Thứ hai, học cao học là để nâng cao hiểu biết và trình độ. Cho nên học viên không chỉ học thầy trên lớp học ở các chuyên đề mà còn phải học thầy suốt thời gian làm đề tài, học luôn trong lúc bảo vệ đề tài. Nhưng gần như khi hướng dẫn học viên làm đề tài, nếu yêu cầu học viên phải đọc tài liệu và làm đề tài một cách trung thực, sáng tạo thì học viên lại oán trách thầy “gây khó”. Lại có học viên so bì, rằng các bạn khác cũng sao chép (đạo văn) có sao đâu? Trong khi ra hội đồng bảo vệ luận văn, nếu thành viên nào trong hội đồng phản biện, góp ý thẳng thắn thì lại bị cả thầy lẫn trò người làm luận văn đều oán trách, thậm chí chửi bới, không trước mặt thì cũng sau lưng.

Thứ ba, nhiều thành viên hội đồng biết sai nhưng không chỉ ra cái sai, cái hỏng kiến thức của học viên mà toàn khen để lấy lòng người hướng dẫn lẫn học viên. Tai hại là ở đây. Nhiều học viên đã không cầu thị học hỏi, lại tin cái sai thành đúng và còn đem ra truyền bá thứ tri thức đó cho học sinh cấp dưới.

Tôi vừa nói với học viên, rằng tinh thần cầu thị và học hỏi để nâng cao kiến thức mới là món quà quý nhất mà thầy giáo có lương tâm nhận lấy chứ không phải các loại phong bì phong bao hay quà cáp. Dù góp ý thẳng thừng, nhưng điểm là một chuyện. Luôn có sự nâng đỡ để các bạn có tấm bằng. Nhưng chừng như học viên ngơ ngác nhìn tôi bằng con mắt lạ lùng. Học viên chỉ mong mọi thứ trót lọt trong chuyến vượt chuyến tàu nhanh gọi là học cao học. Hàm ý họ muốn nói, “tôi cần bằng cấp, danh vọng chứ cần gì tri thức?”

Thật là ngán ngẩm!

Chu Mộng Long

Cô giáo quỳ!

Tôi cứ bị ám ảnh mãi bởi hình ảnh một cô giáo quỳ gối trước Uỷ ban Nhân dân tỉnh Đắk Lắk để xin được nộp đơn ở lại trường cũ, khỏi bị đổi đi xa. Nhiều người chê trách cô giáo ấy bạc nhược. Đành là đúng, nhưng tôi vẫn thấy cô đáng thương. Không ai muốn quỳ gối giữa công chúng như vậy bao giờ. Nhưng cuối cùng cô vẫn chọn việc quỳ. Chắc vì tuyệt vọng. Có cái gì thật xót xa.

Nhớ, năm ngoái, ở Nghệ An, hàng chục cô giáo quỳ gối khóc lóc xin chính quyền đừng đóng cửa nhà trẻ để họ tiếp tục có việc làm. Thật thảm.

Cũng năm ngoái, ở Long An, cũng có một cô giáo quỳ giữa sân trường như thế. Nhưng cô không tự nguyện quỳ. Cô bị phụ huynh bức bách phải quỳ. Biết là nhục mà vẫn phải quỳ. Vừa quỳ vừa khóc. Vì tuyệt vọng.

Trước kia, nghĩ đến các cô giáo, chúng ta hình dung ra những phụ nữ mặc áo dài trắng đứng nghiêm trang trước những tấm bảng đen thật lớn. Bây giờ, nghĩ đến cô giáo, chúng ta dễ liên tưởng ngay đến một hình ảnh: quỳ.

Thời đại chúng ta sống sao mà thảm quá vậy?

Giáo sư văn chương Nguyễn Hưng Quốc

Cô giáo quỳ trước ủy ban tỉnh Đắk Lắk : Hình ảnh điển hình về nỗi tủi nhục của người dân Việt Nam

Clip cô giáo quỳ gối trước Ủy ban Đắk Lắk để “dâng đơn” cho lãnh đạo tỉnh trước hết nói lên một hệ thống hành chính thối nát tới mức người dân không thể chịu được nữa.

Cả một bộ máy cồng kềnh, kém hiệu lực không vận hành nổi. Nguyên nhân là do nguyên lý chế tạo sai, phản qui luật, hệ thống truyền động ì ạch, bánh răng sứt mẻ, vênh váo, những con bu lông ốc vít rỉ sét… và toàn cỗ máy được chế tạo bằng loại thép không có khả năng chống ô xy hóa.

Đất nước này có lẽ là đất nước nhiều dân oan nhất thế giới. Tôi đã viết bài “Cường quốc dân oan” được nhiều người vào chia sẻ và có cả những lời đe dọa.

Dân oan là những người bị oan ức. Theo khái niệm này thì có cả những quan lớn bị oan nhưng cũng từng gây oan cho biết bao người dân lương thiện khác, hoặc từng gây tội với dân như tham nhũng. Vì vậy, khái niệm dân oan ở ở đây chỉ đề cập đến những người dân không có quyền chức, làm ăn lương thiện mà bị oan ức mà thôi, trong đó có cả cô giáo quỳ trước ủy ban tỉnh Đắk Lắk vừa nhắc trên đây.

Họ là những người bị cướp đất đai, nhà cửa, mất việc làm hay bị xử án oan do bộ máy công quyền thối nát gây nên trong đó có cả những cơ quan tư pháp như cơ quan điều tra, viện kiểm sát, tòa án. Đó là một lần oan. Lần oan tiếp theo là họ tố cáo, khiếu kiện không có cơ quan nào giải quyết. Hồ sơ của họ hoặc là bị ngâm trong tủ, bị đùn đẩy vòng quanh thậm chí bị mang đi bán đồng nát mà đã từng bị cụ Lê Hiền Đức và dân oan bắt quả tang. Tại sao quan chức dám gây oan và không giải quyết chuyện kêu oan là vì bọn này có mạng lưới bảo kê chằng chịt từ trên xuống dưới, từ trung ương đến cơ sở, không ai làm gì được. Chúng thường thách thức dân: “Chúng tôi giải quyết thế đấy, muốn kiện đâu thì kiện”.

Tôi tiếp xúc với dân oan ba miền đã nhiều nên rất hiểu tình trạng này. Bản thân tôi cũng đã khiếu nại, tố cáo rất nhiều vụ nhưng không vụ việc nào được giải quyết, ví dụ vụ chúng tôi bị công an Thái Bình đánh, vụ công an xông vào nhà tôi đánh đập và bắt người. Sự cù nhầy trong giải quyết đơn từ khiến nhiều người không đủ thời gian và tiền của theo kiện nên phải bỏ cuộc. Tuy vậy, cũng có người kiên trì theo đuổi một vài chục năm nhưng không bỏ cuộc.

Sự bức xúc của dân oan dẫn đến nhiều phản ứng khác nhau. Họ không còn biết nể người nhà nước nữa và người nhà nước xứng đáng bị họ chửi. Có lần tôi bị dân oan chửi té tát vì họ tưởng tôi là cán bộ. Có người phản ứng bằng cách chống lại như Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết, Đặng Văn Hiến… Có người tự thiêu và có người phản ứng bằng cách quỳ trước cửa quan như cô giáo Nguyễn Thị Hoa Anh kia.

Còn nếu theo trình tự của luật khiếu nại tố cáo thì không ai giải quyết như tôi vừa trình bày ở trên.

*

Tôi phải diễn giải về tình hình giải quyết đơn từ của dân và tìm hiểu thêm về hoàn cảnh của cô giáo Hoa Anh để hiểu tại sao cô phải làm như thế.

Theo một trang mạng thì cô là một giáo viên giỏi từng dạy ở vùng khó khăn nhiều năm nhưng bị luân chuyển về lại nơi cũ với án kỷ luật “Dạy thêm trái phép”. Theo đó, thực chất “lớp được gọi là dạy thêm trái phép ấy chỉ là mấy đứa trẻ hàng xóm quanh nhà, cha mẹ đi làm suốt ngày không thể chăm sóc mà để chúng ở nhà lại không yên tâm. Là mấy đứa cháu ruột ở thành phố về quê chơi với dì ruột, là con của một vài đồng nghiệp ở trường vừa chơi cừa ôn bài cho đỡ quên kiến thức,… Tất cả không một đồng học phí”.

Còn tại sao cô quỳ? Trong đoạn clip cô giải thích: “Tại vì không cho người ta đăng ký, không cho người ta gặp thì người ta phải quỳ chứ sao. Điện đi điện lại chỉ có văn thư ra nhận đơn mà cũng không ra”

Một người dân khác xen vào: “Cả một cái ủy ban tỉnh mà không giải quyết được gì cho dân hết, hỏi làm sao mà chịu được?

Như vậy, quỳ là một lựa chọn của cô Hoa Anh để tạo sự chú ý gây sức ép để người có trách nhiệm phải giải quyết đơn của cô. Quả nhiên là lúc ấy, công an buộc phải ra để mời cô vào. Nếu cô không làm thế thì có lẽ chẳng ai giải quyết nỗi oan cho cô và chúng ta cũng chẳng biết cô là ai.

*

Có nhiều phản ứng trước việc làm này của cô, cho rằng thầy cô hèn yếu thì sẽ ảnh hưởng đến nhân cách của học sinh, rằng phải thầy cô phải biết đứng trên đôi chân của mình. Nếu tôi rơi vào hoàn cảnh của cô, tôi sẽ không làm thế nhưng cũng không biết làm thế nào. Chửi bới ư? Cô sẽ bị bắt đi tù vài năm vì tội gây rối trật tự công cộng mà lại càng có cớ chô người ta lờ đi đơn của cô. Theo đúng trình tự khiếu nại tố cáo ư? E rằng đến lúc giải quyết được cô đã hết tuổi lao động, hoặc không bao giờ được giải quyết. Hay là tự thiêu như một số dân oan khác? Hay cầm súng bắn vào bọn chúng? Vậy nên tôi tôn trọng cách lựa chọn của cô.

Cô quỳ trước cổng Ủy ban tỉnh không phải là để xin một thứ gì đó không phải của cô. Nếu cần một sự ưu tiên, ưu ái nào đó, người ta sẽ không làm thế mà bằng cách đi đêm với tiền hoặc tình như rất nhiều người khác đã làm.

Cái sự quỳ gối mà không làm động tác quỳ mới đáng lên án. Thử hỏi trong bộ máy công quyền, tỉ lệ đã từng quỳ theo nghĩa bóng (xu nịnh, dùng tiền hoặc tình) là bao nhiêu? Tỉ lệ ấy hẳn phải cao lắm, nếu không nói là tuyệt đại đa số. Và chính những kẻ này cũng bắt người khác “quỳ” trước mình. Cái sự “quỳ” ấy mới đáng khinh bỉ và ghê tởm.

Cho nên không thể nói cô không có tư cách hay hèn yếu. Việc làm của cô chỉ nhằm tạo sự chú ý, gây áp lực.  Vì vậy, không nên mang những ngôn ngữ to tát mà áp đặt, suy diễn về cô.

Trước việc cô phải quỳ, tôi chỉ thấy đau xót, căm phẫn bộ máy hành chính thối nát, vô cảm và vô trách nhiệm.

Việc quỳ của cô nói lên sự tủi nhục chứ không phải là hổ thẹn. Đó là sự tủi nhục của hàng chục triệu người dân lương thiện bị đè nén, áp bức. Hình ảnh quỳ gối của cô là hình ảnh điển hình về thân phận của người dân Việt Nam trước tầng lớp lãnh đạo, quan chức khốn kiếp hiện nay. Chính chúng mới là những kẻ hèn hạ, không có nhân cách.

Nguyễn Tường Thụy -Việt Nam Thời Báo