Cô giáo quỳ!

Tôi cứ bị ám ảnh mãi bởi hình ảnh một cô giáo quỳ gối trước Uỷ ban Nhân dân tỉnh Đắk Lắk để xin được nộp đơn ở lại trường cũ, khỏi bị đổi đi xa. Nhiều người chê trách cô giáo ấy bạc nhược. Đành là đúng, nhưng tôi vẫn thấy cô đáng thương. Không ai muốn quỳ gối giữa công chúng như vậy bao giờ. Nhưng cuối cùng cô vẫn chọn việc quỳ. Chắc vì tuyệt vọng. Có cái gì thật xót xa.

Nhớ, năm ngoái, ở Nghệ An, hàng chục cô giáo quỳ gối khóc lóc xin chính quyền đừng đóng cửa nhà trẻ để họ tiếp tục có việc làm. Thật thảm.

Cũng năm ngoái, ở Long An, cũng có một cô giáo quỳ giữa sân trường như thế. Nhưng cô không tự nguyện quỳ. Cô bị phụ huynh bức bách phải quỳ. Biết là nhục mà vẫn phải quỳ. Vừa quỳ vừa khóc. Vì tuyệt vọng.

Trước kia, nghĩ đến các cô giáo, chúng ta hình dung ra những phụ nữ mặc áo dài trắng đứng nghiêm trang trước những tấm bảng đen thật lớn. Bây giờ, nghĩ đến cô giáo, chúng ta dễ liên tưởng ngay đến một hình ảnh: quỳ.

Thời đại chúng ta sống sao mà thảm quá vậy?

Giáo sư văn chương Nguyễn Hưng Quốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s