Rèn luyện nghệ thuật viết tiểu thuyết cho người đọc cấp tốc

Tiểu thuyết vi mô, còn được gọi là tiểu thuyết flash hoặc tiểu thuyết nhanh, cho người đọc thấy một thế giới mới, một quan điểm mới lạ, chỉ trong một hoặc hai phút. “Đây là một trò chơi mà các nhà văn tiểu thuyết thích chơi”, Edward Porter nói, ông là giảng viên sáng tạo tại đại học Stanford. “Đây có thể chỉ là một cách để bắt đầu viết, nhưng nó cũng cho phép nhà văn tiểu thuyết sống trong thế giới mà các nhà thơ đang sống, một trong những nơi mà niềm tự hào về sự hoàn thành thường đến nhanh hơn”. Porter dẫn sinh viên đại học thông qua bài tập với lời nhắc như thế này: Sử dụng một người kể chuyện bất ngờ để kể cho chúng ta về một khoảnh khắc lịch sử. Katiana Uyemura, tìm thấy một khoảng khắc tuyệt vời.

Đó không phải là lỗi của tôi. Tôi sẽ thừa nhận mình cô đơn, nhưng chỉ có làm bạn của những con mòng biển và những con sóng che khuất vào ban ngày và những ngôi sao xa xôi và những cơn gió lạnh vào ban đêm, bạn cũng sẽ cô đơn như vậy. Đôi khi, tôi thường tự an ủi bản thân bằng cách nghĩ về việc mình đẹp như thế nào, lấp lánh như một viên kim cương có một chút vẫn đục hay một viên đá sapphire nhạt khổng lồ, hải đăng của ánh sáng được phân chiều. Nếu đó là sự thật, thì bạn nên gặp tôi trước khi quá muộn. Mặc dù bạn đã không gặp tôi, nhưng tôi cho rằng đó cũng không phải là lỗi của bạn. Nếu người cảnh báo đã có ống nhòm, nếu thuyền trưởng giảm tốc độ, nếu thân tàu mạnh hơn, nếu hành khách không được tự mãn bởi hơi ấm bên trong, nếu sóng biển không cao quá mức, nếu, nếu, nếu, v.v.

Tốt. Cuối cùng, không gian rất yên tĩnh, nếu bạn có thể tin được. Tôi kinh hoàng với những gì tôi đã làm. Nhưng tôi cũng đã thấy những cánh tay điên cuồng rơi xuống khi những chiếc xuồng cứu sinh gần như trống rỗng trôi qua, nghe thấy những tiếng rì rầm cuối cùng của những người đắm bị mắc kẹt bên dưới khi nước dâng lên cổ và mũi, ngửi thấy sự tuyệt vọng khi cha mẹ nhận ra họ không thể cứu con mình, vì những người yêu nhau nhận ra họ có thể không cứu nhau hay cứu mình. Vâng, đó không phải là lỗi của tôi, đó là lỗi của họ, bởi vì lỗi của con người gộp lại và gộp lại cho đến khi hầu hết họ quên mất động thái anh hùng và lòng tốt và ý nghĩa là gì, và thực sự, việc nhớ lại cuối cùng cũng không giúp được gì.

Nguồn: Jill Patton. Undergrad fiction writers master the art of the speed-read. https://stanfordmag.org/contents/tales-from-the-garden-and-the-sea

Tiến sĩ Phạm Đình Bá- đại học Toronto, Canada dịch.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s