KÝ ỨC VỀ NGÔI TRƯỜNG PHAN THANH GIẢN

Phan Thanh Giản, trường xưa đấy phải không?!

Mà sao tôi canh cánh bên lòng

Ngôi trường yêu quý sao mà đẹp!

Nhớ mãi trong tôi, lúc chạnh lòng …

Đây đường Quang Trung dẫn lối vào

Hai hàng cây, lá cứ xôn xao

Và chụm vào nhau dường âu yếm

Xa nghe, chừng như tiếng thì thào …

 

Con đường Lê Lợi đã bao năm

Hiu hắt đêm đêm ánh đèn vàng

Càng thêm huyền ảo đêm mùa hạ

Khuya khoắt ai về nhịp bước chân

 

Nhớ những chiều xưa buổi tan trường

Áo trắng bay bay ngập phố phường

Áo bay lùa tóc mây theo gió

Để lại lòng ai những vấn vương…

 

Còn đâu tiếng thầy dạy Việt văn?!

Sang sảng ngâm thơ Lục Vân Tiên

Hay ra tình mới là nghĩa nặng

Vẫn quý hơn ngàn vạn kim tiền!

 

Xếp sách tôi đi vạn nẽo đời

Mà tình bằng hữu cứ đầy, vơi

Nhớ ngôi trường cũ, thầy cô cũ

Luống mãi trong tôi những ngậm ngùi . . .

 

-Thu Phong-

 

Nguồn: Đăng lại với sự đồng thuận của tác giả Thu Phong.

http://www.ptgdn.com/poems/thuphong/kyucvengoitruongPTG.htm

Bài nầy xuất xứ từ đóng góp của tác giả cho trang mạng của Hội Ái Giáo Sư và Cựu Học Sinh Trường Phan Thanh Giản Đà Nẵng http://www.ptgdn.com/index.html

 

 

Tác giả: nghiepdoangiaochuc7

Ước mong cải cách nền giáo dục trung học và đào tạo đại học cho Việt Nam!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s