Nghiệp đoàn giáo chức: ‘Chấm thi nào có đi tù?’

Trả lời tại phiên tòa, bị cáo Nguyễn Thị Thu Loan (tổ trưởng tổ chấm thi tự luận số 1) bị VKS đề nghị tuyên phạt từ hai năm đến hai năm sáu tháng tù về tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong thi hành công vụ. Nói “nếu biết chấm thi mà đi tù thì bị cáo bỏ nghềgiáo viên” (!)

Lại nữa, “nâng điểm thi không nguy hiểm cho xã hội” (!)
 
Là người đã học hết tú tài, qua đào tạo ngành sư phạm, từng đứng trên bục giảng dạy người nay được điều đi làm nhiệm vụ đánh giá năng lực của thí sinh trong một kỳ thi quốc gia thì vinh dự lớn lắm! Vinh dự càng lớn thì trách nhiệm càng cao! Nếu tôi được bố trí chấm thi tại kỳ thi Quốc gia, tôi sẽ cố gắng hết sức mình để không phụ lòng tin của Hội đồng thi, phụ huynh và học sinh cả nước đó là đánh giá đúng kết quả bài làm của các cháu một cách công tâm, khách quan!
 
Thế mà, có những kẻ táng tận lương tâm, đổi trắng thay đen đối với cả những học sinh do mình dạy dỗ, cố tình chấm sai lệch điểm thi để những kẻ dốt nát đắc chí ngồi chễm chệ ở giảng đường Đại học, ngược lại những cháu học hành tử tế phải ngậm ngùi đắng cay tiếc nuối khi bị trượt dài trên con đường học vấn! Thử hỏi có đắng cay nào hơn? Có lẽ những kẻ được xã hội gọi là thầy như ả Nguyễn Thị Thu Loan đã bán rẻ danh dự của ngành sư phạm, đan tâm nhận hối lộ để trắng trợn nâng điểm cho những thí sinh dốt nát, cậu ấm cô chiêu ỷ lại cha mẹ, đua đòi ăn chơi không chịu học tập rèn luyện! Tệ hại và trâng tráo, khi chính miệng ả này khi đứng trước tòa còn ngoa ngôn xảo biện để chối tội!
 
Nâng điểm cho thí sinh yếu không gây nguy hiểm ư? Nhận thức như vậy quá hò đồ, ấu trĩ!
 
Tôi hỏi, nếu không bị phát hiện thì “số học sinh đã bị xử lý là 151, trong đó Hà Giang 114; Sơn La 29; Lạng Sơn 8” (nguồn báo Dân Trí) thì có nghĩa 151 kẻ dốt nát được vào đại học, đồng nghĩa với việc có 151 thí sinh học hành tử tế bị loại, đó là tội ác! Nguy hiểm hơn, 151 kẻ dốt kia học Đại học không ra gì lại phải dùng tiền, tình để đổi lấy điểm, sau này ra trường lại dùng tiền mua việc để làm quan, những ông (bà) quan đó đối xử với dân như thế nào chắc ai cũng biết! Bọn chúng là công an thì bât chấp luật pháp, bức cung nhục hình, là quan tòa thì đổi trắng thay đen, án oan từ đó mà ra, là Bác sỹ thì bệnh nhân đau ruột thừa lại giải phẫu cắt dạ dày
 
…  tham nhũng hối lộ cũng từ đó mà phát triển bền vững!
 
Qua vụ án này, cần gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho ngành Giáo dục và Đào tạo trong việc tuyển chọn đào tạo đội ngũ giáo viên sao cho đủ đức, đủ tài để làm nòng cốt dẫn dắt cho toàn xã hội phát triển lành mạnh!

Đặng Đăng Phước

[Liệu Marx có vô tình phủ nhận bản chất của con người? – Kỳ mới: Vấn đề hóc búa và đề xuất xóa bỏ tư hữu về tư liệu sản xuất]

[Liệu Marx có vô tình phủ nhận bản chất của con người? – Kỳ mới: Vấn đề hóc búa và đề xuất xóa bỏ tư hữu về tư liệu sản xuất]

* Suy nghĩ của tác giả về quan hệ giữa con người và phương thức sản xuất:

– Nếu đã là con người thì tuyệt nhiên phải có ý thức hay ý chí

– Đã tồn tại ý thức hay ý chí thì tuyệt nhiên cần có nhu cầu hay ham muốn

– Để thỏa mãn nhu cầu hay ham muốn thì tuyệt nhiên phải tìm kiếm phương thức đáp ứng hay phương thức sản xuất

* Về thuyết quá độ sang xã hội không có giai cấp của Karl Marx:

– Khi con người nhận thức rằng phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa không còn là bắt buộc nữa thì con đường đi đến một xã hội cộng sản không có giai cấp sẽ được mở ra mà trong đó các phương tiện sản xuất sẽ thuộc về sở hữu công cộng.

– Do có khác nhau lớn với tư bản chủ nghĩa nên cần phải thông qua chủ nghĩa xã hội như là giải pháp quá độ, […]. Trong giai đoạn chuyển tiếp này, sự bóc lột và sở hữu tư nhân về phương tiện sản xuất cần phải được hủy bỏ trên diện rộng và trong quá trình đó phương thức sản xuất tư bản dần dần sẽ được thay thế bằng phương thức sản xuất cộng sản và cuối cùng sẽ dẫn đến chủ nghĩa cộng sản.

* Suy nghĩ của tác giả về phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa:

– Vấn đề của chủ nghĩa cộng sản hay chủ nghĩa xã hội xoay quanh việc xóa bỏ tư hữu (tức sở hữu tư nhân) về tư liệu sản xuất:

<<[…] con đường đi đến một xã hội cộng sản không có giai cấp sẽ được mở ra mà trong đó các phương tiện sản xuất sẽ thuộc về sở hữu công cộng.>>

<<[…]. Trong giai đoạn chuyển tiếp này, sự bóc lột và sở hữu tư nhân về phương tiện sản xuất cần phải được hủy bỏ trên diện rộng […].>>

<<[…]. Dưới sự lãnh đạo của chính đảng vô sản, giai cấp vô sản dùng bạo lực lật đổ toàn bộ chính quyền tư sản. Sau khi đạt được chính quyền “giai cấp vô sản sẽ dùng sự thống trị của mình để từng bước đoạt lấy toàn bộ tư bản trong tay giai cấp tư sản, để tập trung tất cả những công cụ sản xuất vào tay nhà nước, […]”(11).>>

<<[…], “công nhân Pháp không thể tiến lên được một bước nào, và cũng không thể đụng đến một sợi tóc nào của chế độ tư sản, trước khi mà đông đảo nhân dân đứng giữa giai cấp vô sản và giai cấp tư sản, tức là nông dân và giai cấp tiểu tư sản”(12).>>

<<[…], “Chủ nghĩa xã hội này là lời tuyên bố cách mạng không ngừng, là chuyên chính giai cấp của giai cấp vô sản, coi đó là giai đoạn quá độ tất yếu để đi đến xóa bỏ những khác biệt giai cấp nói chung, xóa bỏ tất cả những quan hệ sản xuất làm cơ sở cho những sự khác biệt ấy, xóa bỏ tất cả những mối quan hệ xã hội thích ứng với những quan hệ sản xuất đó, để đi đến cải biến tất cả những tư tưởng nảy sinh ra từ những quan hệ sản xuất đó”(13).>>

– Trước hết, cần hiểu tư hữu (tức sở hữu tư nhân) là gì. Căn cứ Điều 158 Bộ luật dân sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quyền sở hữu bao gồm quyền chiếm hữu, quyền sử dụng và quyền định đoạt tài sản của chủ sở hữu theo quy định của luật. Còn về tư nhân, chỉ cần tạm hiểu khái niệm này là cá nhân trong phạm vi bài viết này

– Vậy tư hữu được sinh ra từ đâu? Nhu cầu của mỗi người vốn không giống nhau. Từ những nhu cầu tối thiểu như ăn uống, hít thở, nghỉ ngơi, vận động,… cho đến những nhu cầu cao hơn (mà tác giả sẽ gọi chúng là những ham muốn) như ăn ngon, mặc đẹp, khám phá, trải nghiệm, giao lưu, tương tác, học hỏi, rèn luyện, cống hiến, hy sinh,… Con người đạt được ham muốn thông qua các hành động là cho đi và nhận lại. Mục tiêu cho ham muốn của con người xoay quanh các giá trị là vật chất và tinh thần. Ham muốn của con người sinh ra tư hữu để đạt được giá trị mà con người ham muốn. Tư hữu tồn tại để đáp ứng cho ham muốn của con người. Ham muốn là bản chất của con người, và tư hữu được sinh ra từ nó. Vì sao Marx đề xuất xóa bỏ tư hữu?

– Tư nhân có quyền sở hữu về tư liệu sản xuất để tạo ra thứ mà họ ham muốn. Họ có quyền thương mại hóa nó để đạt được thứ gì đó khác nếu người khác cũng ham muốn nó. Điều này được xác định bởi cái cách mà tư nhân tìm ra phương thức đáp ứng cho ham muốn của con người. Việc tư nhân tìm kiếm phương thức đáp ứng cho ham muốn của con người nhằm tạo nên lợi thế cạnh tranh cho sự tồn tại và phát triển của họ. Sở hữu tư nhân là cơ sở cho sự tồn tại của ý chí cạnh tranh, và ý chí cạnh tranh lành mạnh là động lực cho sự tồn tại và phát triển của xã hội bởi việc giải phóng sức lao động và sự sáng tạo nhằm nâng cao giá trị cho sức lao động của con người

– Mặt khác, tư hữu (tức sở hữu tư nhân) về tư liệu sản xuất là cơ sở cho sự tồn tại của thứ mà Marx nhìn thấy là sự bóc lột giá trị thặng dư trong phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa. Nó được sinh ra từ việc mua sức lao động trong quá trình sản xuất để đáp ứng cho nhu cầu của thị trường và tư bản (tức bản chất của tư hữu, mà theo tác giả, đó là giá trị)

– Thời kỳ cho sự bóc lột sức lao động của con người đến mức tàn bạo đã ảnh hưởng đến Marx như thế nào? Liệu Marx có vô tình phủ nhận bản chất của con người? Liệu có nên tiếp tục chờ đợi sự biện giải từ lịch sử?

Tiến trình của cuộc đấu tranh giai cấp mà C.Mác chỉ ra diễn ra theo hai bước. Trước hết là giai cấp vô sản liên hiệp lại, thành lập các đoàn thể, tạo điều kiện cho sự ra đời chính đảng vô sản. Dưới sự lãnh đạo của chính đảng vô sản, giai cấp vô sản dùng bạo lực lật đổ toàn bộ chính quyền tư sản. Sau khi đạt được chính quyền “giai cấp vô sản sẽ dùng sự thống trị của mình để từng bước đoạt lấy toàn bộ tư bản trong tay giai cấp tư sản, để tập trung tất cả những công cụ sản xuất vào tay nhà nước, tức là giai cấp vô sản đã được tổ chức thành giai cấp thống trị”(11).

Tuy nhiên, trong một số tác phẩm đầu đời, C. Mác chưa thấy được tính phức tạp của cuộc đấu tranh giai cấp. Do vậy, sau khi tổng kết thực tiễn đấu tranh giai cấp của các nước Pháp, Đức, đặc biệt là Công xã Pa-ri, C.Mác đã có những bổ sung lý luận về đấu tranh giai cấp cụ thể hơn khi ông khẳng định: nông dân là đồng minh tự nhiên với giai cấp vô sản, “công nhân Pháp không thể tiến lên được một bước nào, và cũng không thể đụng đến một sợi tóc nào của chế độ tư sản, trước khi mà đông đảo nhân dân đứng giữa giai cấp vô sản và giai cấp tư sản, tức là nông dân và giai cấp tiểu tư sản”(12).

Cũng thông qua việc tổng kết thực tiễn phong trào đấu tranh giai cấp giai đoạn 1848 – 1851, C. Mác đã khẳng định: để thực hiện được sứ mệnh lịch sử của mình, giai cấp vô sản phải thực hiện cách mạng không ngừng và sự chuyên chính giai cấp – chuyên chính vô sản, “Chủ nghĩa xã hội này là lời tuyên bố cách mạng không ngừng, là chuyên chính giai cấp của giai cấp vô sản, coi đó là giai đoạn quá độ tất yếu để đi đến xóa bỏ những khác biệt giai cấp nói chung, xóa bỏ tất cả những quan hệ sản xuất làm cơ sở cho những sự khác biệt ấy, xóa bỏ tất cả những mối quan hệ xã hội thích ứng với những quan hệ sản xuất đó, để đi đến cải biến tất cả những tư tưởng nảy sinh ra từ những quan hệ sản xuất đó”(13).

(11) C. Mác và Ph. Ăng-ghen: Sđd, t.4, 626

(12), (13) C. Mác và Ph. Ăng-ghen: Sđd, t.7, tr. 30, 126

Làm vầy có được không?

Loại mũ có kính nhựa mỏng che chắn toàn bộ mặt người được sản xuất cho người ngồi trên phương tiện xe máy, xe đạp khi tham gia giao thông, có tác dụng chống khói bụi, ngăn các vi khuẩn phát tán trong không khí,… được bán chạy trong dịp phòng chống dịch cúm Vũ Hán thời gian qua!

Loại mũ này chỉ dùng khi di chuyển mà không thể dùng ngồi một chỗ. Tại sao ư?

Câu trả lời là khi đội loại mũ này ngồi trên xe 2 bánh di chuyển trên đường giao thông nó không gây ức chế tâm lý do mắt người được thay đổi hình ảnh liên tục, sinh động nên không bị mỏi mệt thần kinh, ngoài ra không khí sẽ được đối lưu không bị thiếu oxy. Còn nếu ngồi một chỗ thì hình ảnh thâu nhận vào mắt thật đơn điệu, thiếu oxy thở. Vả lại, các cháu không được giao tiếp một cách thoải mái tự nhiên, các tương tác sư phạm thật miễn cưỡng vì bị đội cái mũ trong lớp khác nào Tề Thiên bị đội vòng kim cô? Điều này quả là cực hình!

Nếu tôi có con trẻ trong độ tuổi tiểu học, mầm non mà nhà trường bắt buộc con tôi phải đội loại mũ này trong lớp thì thà tôi cho con ở nhà chơi chứ nhất định không cho con ngồi học trong trạng thái này! Quý vị phụ huynh nghĩ sao?

05/5/2020
Đặng Phước