Tưởng Năng Tiến – Khi Đoàn Thanh Niên Đến Tuổi Chín Mươi

Đã có thời mà mọi phẩm chất tốt đẹp nhất của con người, và đất nước, đều “qui” ráo về cho … Bác: Người là hiện thân của cần, kiệm, liêm, chính. Người là biểu tượng cho độc lập – tự do – hạnh phúc. Người là biểu trưng cho sự minh triết, và tài ba về mọi mặt: thơ, văn, báo chí, âm nhạc …!

Tên họ, cũng như râu tóc, của Người cũng thể hiện sự hài hoà và nhân ái: Tháp Mười đẹp nhất bông sen/ Việt Nam đẹp nhất có tên bác Hồ. Đêm qua em mơ gặp bác Hồ/Râu Bác dài tóc bác bạc phơ. Ngay cả đến đôi dép lê dưới chân cũng thế, cũng gần gũi và thân thương hết biết luôn (Đôi dép đơn sơ/ Đôi dép bác Hồ) dù đã đôi lần Người dặm phải cứt. Cả cứt Tầu lẫn cứt Liên Xô. Cái thời mà nửa nước Việt “thương râu nhớ dép” (theo như cách nói của nhà văn Võ Phiến) tuy có kéo dài lâu nhưng không vĩnh viễn. Sau khi Nam Bắc hòa lời ca, nước nhà thống nhất, dân chúng của cả hai miền có cơ hội so sánh nên nhận thức của họ bắt đầu chuyển biến: Đả đảo Thiệu Kỳ mua cái gì cũng có. Hoan hô Hồ Chí Minh mua cây đinh cũng phải xếp hàng.

Rồi ra, ngay cả đám nhi đồng cũng đánh mất sự ngây thơ (và cũng bắt đầu cảm thấy bất an) nên không giữ được tính vô tư nữa: Đêm qua em mơ gặp bác Hồ. Chân Bác đạp xích lô. Em thấy Bác em kêu xe khác…

Với thời gian mỗi lúc Bác một bớt thiêng thì đã đành rồi. Đành đoạn hơn nữa là dân chúng không chỉ mang Bác ra dè bỉu, bêu riếu mà còn đổ thừa cho Người về mọi bất cập trong cuộc sống hằng ngày. Mới đầu năm, đầu tháng mà đã nghe FB Hung Do lên tiếng càm ràm : “Việt nam là nước duy nhất trên thế giới, dạy lớp thanh niên: ‘Sống chiến đấu, lao động và học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại’, chứ không là: ‘sống làm việc theo hiến pháp, pháp luật.’ Và cũng là nước duy nhất thống kê các vụ đánh nhau trong những ngày tết. ‘Hơn 1.200 người nhập viện vì đánh nhau, 5 người chết trong 3 ngày đầu Tết Canh Tý’, báo NLĐ.

Còn năm nay Tân Sửu. 4 ngày nghỉ Tết có 2.778 ca cấp cứu do… đánh nhau. Trong 4 ngày nghỉ Tết đã có 2.778 ca cấp cứu tai nạn do đánh nhau, trong số đó có 1.173 ca phải nhập viện điều trị, theo dõi và 7 trường hợp tử vong.”

Mà nào chỉ có thế! Việt Nam cũng là quốc gia duy nhất có một lực lượng hùng hậu, với hơn 7 triệu đoàn viên, được mệnh danh là Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh.“ Tổ chức này – theo Wikipedia tiếng Việt – do Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập, lãnh đạo và rèn luyện… được coi là vườn ươm đội ngũ cán bộ lãnh đạo và quản lý tương lai cho Đảng Cộng sản Việt Nam, là cánh tay nối dài của nhà nước. Đoàn Thanh niên được tổ chức và vận hành theo mô hình hành chính từ trung ương xuống đến cấp xã, phường với đầy đủ chức danh thuộc biên chế ăn lương nhà nước.” Không hiểu Bác và Đảng rèn luyện ra sao, và trả lương lậu thế nào mà đất Việt Nam lại trở thành một nơi có hơi nhiều thanh niên đi rải đinh hay bắt trộm chó làm kế sinh nhai. Xứ sở này cũng có không ít thiếu nữ tìm mọi cách đi ra nước ngoài để  làm ô sin hay để bán thân (với giá rất bèo) nếu họ không có cái cơ may được làm công nhân xuất khẩu, hay làm dâu xứ lạ.

Nông nỗi hiện nay được ban giảng huấn của Trường Đại Học Lâm Nghiệp (Viet Nam National University of Forestry) biện bạch một cách giản dị và gọn ghẽ như chơi: “Nhiều năm qua các thế lực thù địch đã dùng nhiều phương tiện, thủ đoạn để tác động vào đối tượng này. Do vậy, một số thanh niên đã phai nhạt lý tưởng mà một số người gọi là chứng ‘nhạt đảng, khô đoàn, chán chính trị.”

Đổ thừa cho “thế lực thù địch” về hiện tượng “nhạt đảng, khô đoàn, chán chính trị” nghe (hơi) có vẻ trẻ con và không được thuyết phục gì cho lắm. Vấn đề được một thanh niên Việt Nam, bạn Đoàn Huyên, lý giải một cách sống động và cụ thể hơn (nhiều) qua diễn đàn BBC: Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu thanh niên Việt Nam phải có lý tưởng đúng đắn.  “Các bạn phải có niềm tin vào đất nước, vào Đảng, chế độ của chúng ta, không có niềm tin chúng ta không có thành công”.

Còn Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đề nghị mỗi hội viên thanh niên phải là một đại sứ về đạo đức lối sống.

Nhưng kính thưa, chẳng cần hô hào làm gì, các chú các bác cứ làm gương đi, chúng cháu sẽ tin, sẽ theo. Chứ như lâu nay, nhìn “lên” tấm gương chói lọi của cha ông chú bác, thấy bộ trưởng, thứ trưởng, tướng lĩnh, chủ tịch bí thư tỉnh thành, tổng giám đốc, trưởng phòng… lũ lượt vào tù vì tham nhũng như một dòng sông bất tận, năm sau cao hơn năm trước, chúng cháu chẳng biết tại sao phải tin, mà tin vào cái gì?

Để tránh nguy cơ “bỏ Đảng, bỏ Đoàn sẽ thành phong trào,” Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh đã thay thế “niềm tin” bằng những trò chơi kích dục. Sáng kiến này tuy cũng khá hào hứng nhưng xem chừng không nhận được sự đồng tình. Blogger Giang Nam: “Hồi này dư luận, công luận nước ta có rất nhiều cơn bão liên tục chồng lên nhau, trong đó có cả cơn bão những trò chơi dung tục do Đoàn viên (Đoàn TNCS HCM) tổ chức… Khi xem các Clip tôi thấy người chơi có nhiều bạn mặc nguyên đồng phục Đoàn TNCS lại rất hào hứng, phấn khích với những trò bệnh hoạn này, chủ yếu nhắm vào những bộ phận nhạy cảm của nữ hoặc nam. Phải chăng đó là phép màu chống ‘khô’ để nhanh chóng làm ‘ướt’ Đoàn!”

Blogger Kim Dung: “Cư dân mạng tuần qua ồn ào, phẫn nộ với những clip, hình ảnh về các trò chơi của người Việt trẻ. Có những hình ảnh chủ Blog chỉ còm hai chữ: Bệnh hoạn.”

Tình trạng “bệnh hoạn” của Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh ngó bộ không còn thuốc chữa nên trước khi rời ghế CTQH, bà Nguyễn Thị Kim Ngân  có hiến diệu kế (“thiềm thừ thoát xác”) biến cái Đoàn ăn hại này thành ra Bộ Thanh Niên & Thể Thao. Coi như xóa bài làm lại!

Đây quả là một sáng kiến trên cả tuyệt vời nếu xét về ngân sách cũng như tổ chức vì tiền thì đã có sẵn rồi (và khi trở thành Bộ thì đội ngũ cán bộ chắc chắn sẽ bớt lỏng lẻo hơn) nhưng hiệu quả thì e hoàn toàn không có gì bảo đảm. Tất cả các cơ quan đoàn thể của nhà nước hiện hành ở Việt Nam đều theo chủ trương nhất quán là đục khoét ngân quỹ càng nhiều càng tốt (và đều hoạt động theo phương châm xuyên suốt hành dân là chính) chứ chả mang lại lợi ích gì cho bất cứ ai, ngoài chính nó. Cái Đoàn Thanh Niên sống đến tuổi chín mươi, vẫn cứ phải bú bầu để sống, chả thể nào qua một đêm (biến thành cái Bộ) mà cai ngay được sữa. Có đổi tên là gì chăng nữa thì cũng vẫn chừng đó khuôn mặt ăn hại và đái nát thôi. 

Một thanh niên Việt Nam, bạn Võ Ngọc Ánh, đã “chốt” lại sự việc qua diễn đàn BBC như sau – vào hôm 4 tháng 5 năm 2020: “Tổ chức Đoàn đã hạn chế sự suy tư của thanh niên cho một xã hội dân chủ, tự do, công bình…  Đoàn Thanh niên là cánh tay nối dài đắc lực của đảng. Tôi không tham gia Đoàn vì lẽ đó… Cái người trẻ Việt Nam cần hôm nay không phải có thêm Bộ Thanh Niên mà là cởi trói về tư tưởng để họ hiểu thế nào, tự do, dân chủ, văn minh…” Với chế độ hiện hành thì “cởi trói cho dân” chả khác nào tự sát nên các bạn đừng mong đợi thế. Phải tự cởi trói thôi, nếu muốn được sống cho đàng hoàng tử tế !

Tưởng Năng Tiến

Nguồn: (http://viendongdaily.com/sttd-tuong-nang-tien-doan-thanh-nien-den-tuoi-chin-muoi-v3gB5Pg2.html)

Thông cáo của Khối nghiệp đoàn Viêm Việt!

Kính thưa các Nghiệp đoàn thành viên và quý vị độc giả!
Sau hơn 3 năm hoạt động, Khối nghiệp đoàn Viêm Việt đã làm cầu nối cho các nghiệp đoàn lao động tự do của người Việt Nam trong nước và hải ngoại hình thành nhằm tạo tiền đề xây dựng phong trào lao động theo tinh thần triết lý Việt tộc.

Khối nghiệp đoàn Viêm Việt là nghiệp đoàn của các kỹ sư, y sĩ, người lao động tự do và cả sinh viên nỗ lực đòi lại nhân phẩm và nâng cao các quyền lợi dân sinh cho mọi tầng lớp con người. 


Đến thời điểm này, chúng tôi xét thấy sứ mệnh đó đã kết thúc. Khối nghiệp đoàn Viêm Việt tuyên bố giải tán các nghiệp đoàn thành viên, nhằm  nhường chỗ cho các tổ chức lao công thế hệ sau tiếp tục phát huy những tiền đề của Viêm Việt để phát triển một cách mạnh mẽ đáp ứng nhu cầu của xã hội trong giai đoạn mới.

Riêng các thành viên của Viêm Việt từ nay có thể làm việc độc lập trong tư cách cá nhân của riêng mình hoặc tham gia các tổ chức lao công khác để duy trì và phát huy ngọn lửa tinh thần Dân tộc

Với những lý do đó, chúng tôi xin gửi thông báo này cho các đoàn viên cũng như qúy vị thân hữu được biết.

Xin cảm ơn Viện nghiên cứu Việt Mỹ đã đăng thông cáo này trên trang “Nghiệp đoàn Giáo chức Việt Nam”, kính chào tạm biệt!

Chúc quý vị nhiều sức khỏe và thành công. Trân trọng!

Ngày 16 tháng 03 năm 2021

Thay mặt nghiệp đoàn Viêm Việt

Chủ tịch

Ngọc Lê

Tổng thư Ký

Mây Phạm

Chủ nghĩa Trump là gì mà thay đổi được nước Mỹ ?

Nguyễn Quang Duy từ Melbourne, Úc Đại Lợi

Ngày 11/3/2021, Tổng thống Joe Biden ban hành Dự Luật theo đó hầu hết người Mỹ sẽ nhận được một khoản tiền cứu trợ đại dịch lên đến 1,400 Mỹ kim cho mỗi người.

Khoản tiền này đúng ra là theo lời đề nghị của cựu Tổng thống Donald Trump trước ngày bầu cử tổng thống 2020 ít hôm, nhưng ông đã bị Thượng nghị sĩ Mitch McConnell Lãnh đạo phe đa số đảng Cộng hòa tại Thượng Viện lúc ấy phản đối.

Lần này mặc dù ông Biden đã được cả Hạ Viện và Thượng Viện đồng ý thông qua, nhưng vào ngày 5/3/2021 có 8 Thượng Nghị Sĩ thuộc đảng Dân Chủ cùng với 50 Nghị Sĩ thuộc đảng Cộng Hòa bỏ phiếu từ chối đưa Dự luật tăng mức lương tối thiểu lên 15 Mỹ kim một giờ kèm với Dự Luật cứu trợ.

Tăng mức lương tối thiểu là một đề tài giúp chúng ta thấy rõ sự khác biệt giữa ba chủ nghĩa đang ảnh hưởng đến hệ thống chính trị và kinh tế tại Mỹ: chủ nghĩa tân tự do, chủ nghĩa dân chủ xã hội và chủ nghĩa Trump.

Kinh tế thị trường

Chủ nghĩa tân tự do (Neoliberalism) tin rằng kinh tế thị trường có thể tự điều tiết mọi hoạt động kinh tế và xã hội một cách tuyệt hảo.

Chủ nghĩa này cho rằng chính phủ không nên can thiệp vào thị trường, thuế và mọi biện pháp điều tiết của chính phủ phải bị hạn chế, các dịch vụ công cộng phải được tư nhân hóa, các tổ chức công đoàn nên bị giải thể, như thế sẽ tối ưu mọi hoạt động kinh tế và xã hội.

Từ những năm 1960 ý tưởng tân tự do được giới tư bản Mỹ nhiệt tình ủng hộ tài chánh, giới khoa bảng xây dựng lý thuyết và đào tạo tân sinh, giới truyền thông quảng bá niềm tin, giới chính trị ban hành những đạo luật để cổ vũ thị trường và mở rộng ngoại thương.

Khi tân tự do đã trở thành chủ nghĩa thì các giới khoa bảng, giới trí thức, giới truyền thông, giới chính trị tin một cách tuyệt đối và tìm mọi lý lẽ để giải thích sự thất bại của kinh tế thị trường cũng như sự thất bại của các chính sách do chính phủ đề ra.

Cánh tân tự do ảnh hưởng đến nhiều thế hệ các chính trị gia cả đảng Cộng Hòa lẫn đảng Dân Chủ, một thí dụ điển hình là mức lương tối thiểu của người lao động từ năm 2009 đến nay vẫn được định ở mức 7.25 Mỹ kim một giờ.

Những chính trị gia này cho rằng thị trường tự do sẽ quyết định cung cầu nhân lực nên nếu tăng mức lương tối thiểu nhiều doanh nghiệp sẽ phải đóng cửa gây nạn thất nghiệp.

Họ cũng tin rằng khi mức lương tối thiểu gia tăng giới doanh nhân sẽ phải tăng giá hàng hóa và dịch vụ, như thế sẽ tăng lạm phát ảnh hưởng đến đời sống toàn xã hội.

Các chính trị gia liên bang còn lập luận rằng mức lương tối thiểu là do chính quyền tiểu bang và thành phố quyết định dựa trên tình hình kinh tế và chính trị tại mỗi địa phương.

Bởi thế ở cấp liên bang trong vòng 12 năm qua mức lương tối thiểu vẫn được giữ 7.25 Mỹ kim một giờ, trong khi lạm phát liên tục gia tăng và đời sống của những người lao động đã khổ càng khổ hơn.

Thất bại của kinh tế thị trường

Những người theo khuynh hướng dân chủ xã hội chủ nghĩa chống lại kinh tế thị trường, họ cho rằng xã hội Mỹ rất bất công người giàu thì càng ngày càng giàu hơn, trong khi người nghèo thì càng ngày càng khốn đốn.

Bài viết “Vì sao giới trẻ Mỹ nay thích Chủ nghĩa Xã hội?” (https://www.bbc.com/vietnamese/forum-45257431) đã trình bày lý thuyết đưa đến sự thành công của cánh tả cấp tiến trong thời gian gần đây.

Chủ trương của cánh tả cấp tiến có thể tóm tắc như sau: lương tối thiểu 15 Mỹ kim một giờ, bảo đảm công ăn việc làm (Universal jobs guarantee), chăm sóc y tế miễn phí (universal healthcare), miễn phí đại học (tuition-free universities) và đầu tư vào phát triển nhiên liệu xanh (Green energy).

Cánh tả cấp tiến tin rằng với mức lương 7.25 Mỹ kim một giờ trả cho người lao động nếu họ có đi làm toàn thời cũng không đủ trang trải chi phí sinh hoạt ở mức tối thiểu.

Ở một số tiểu bang như California hay New York cánh tả cấp tiến đã thành công trong việc gia tăng mức lương tối thiểu lên tới 15 Mỹ kim một giờ.

Trong kỳ tranh cử tổng thống 2020 có đến 60% cử tri tại tiểu bang Florida đồng ý thông qua Dự Luật tăng mức lương tối thiểu lên 15 Mỹ kim một giờ, nhưng vẫn có trên 51% cử tri đã bầu cho ông Trump.

Khi ra tranh cử tổng thống năm 2020 ông Joe Biden và cánh tả cấp tiến đã hứa với cử tri sẽ thực hiện các chính sách trong đó có việc tăng mức lương tối thiểu lên 15 Mỹ kim một giờ cho tất cả người lao động ở Mỹ.

Nắm cả Thượng Viện lẫn Hạ Viện nhưng với 8 Thượng Nghị Sỹ đảng Dân Chủ phủ quyết Dự luật tăng mức lương tối thiểu đi kèm với Dự luật cứu trợ là thất bại đầu tiên của tổng thống Joe Biden nói riêng và của cánh tả cấp tiến nói chung.

Trong thời gian sắp tới, nếu ông Biden và cánh tả cấp tiến không thực hiện được lời hứa, thì việc này sẽ ảnh hưởng rất xấu đến các cuộc tranh cử giữa kỳ 2022 và tranh cử tổng thống 2024.

Chưa kể ông Biden đã đưa ra nhiều đề nghị khác như chi tiêu xây dựng hạ tầng cơ sở đường xá cầu cống lên tới 2,000 tỉ Mỹ kim cần đến 60 Thượng Nghị Sĩ đồng ý khó có thể được thông qua.

Thất bại của chính phủ

Khác với những người thuộc cánh tả cấp tiến, ông Trump cho rằng sự thất bại trong việc bảo vệ người lao động là vì các chính phủ trước đây đã quá tin vào kinh tế thị trường và chủ trương toàn cầu hóa.

Các chính phủ trước đây cho phép Trung Quốc thực hiện những hành vi thương mại không công bằng khiến hàng hóa nước này tràn ngập thị trường Mỹ, giết chết kỹ nghệ Mỹ, cướp công việc của người lao động Mỹ, làm suy yếu nước Mỹ.

Ông cho biết sẽ điều chỉnh những chính sách sai lầm và hứa hẹn sẽ mang lại công ăn việc làm cho tầng lớp lao động nếu ông thắng cử tổng thống năm 2016.

Các chính sách cắt giảm thuế, thu hút đầu tư quay trở lại Mỹ, thương lượng lại các Hiệp định thương mãi và trừng phạt kinh tế Trung Quốc đã giúp kinh tế Mỹ liên tục tăng trưởng, tạo ra công ăn việc làm, tăng mức lương và lợi tức cho người lao động.

Vào tháng 9/2019 tỉ lệ thất nghiệp ở Mỹ xuống chỉ còn 3.5%, có thể xem là tỉ lệ toàn dụng nhân lực (full employment), tỷ lệ thất nghiệp trong nhóm người lao động da màu cũng xuống dưới mức 6% lần đầu tiên kể từ thập niên 1960.

Từ năm 2017 đến năm 2019, nghĩa là 3 năm đầu nhiệm kỳ tổng thống Trump, thu nhập trung bình của các gia đình lao động Mỹ đã tăng thêm chừng 6,000 Mỹ kim.

Mặc dù đại dịch gây khủng hoảng kinh tế toàn cầu, vài tuần trước cuộc bầu cử tổng thống 2020 có tới 56% cử tri Mỹ cho biết mức sống của họ tốt hơn so với 4 năm về trước.

Con số này cao hơn nhiều, so với tỉ lệ cử tri trả lời câu hỏi tương tự vào các năm 1984, 1992, 2004 và 2012, dưới các thời Tổng thống Ronald Reagan, George H.W. Bush, George W. Bush và Barack Obama.

Chủ Nghĩa Trump là gì ?

Tại Hội nghị Hành động Chính trị Bảo thủ (CPAC) ở Orlando, Florida, vào ngày 28/2/2021, lần đầu tiên ông Trump giải thích “Chủ Nghĩa Trump (Trumpism) là gì?” lược dịch như sau:

“Chủ nghĩa Trump là những từ ngữ mới không phải do tôi (ông Trump) nghĩ ra nhưng càng ngày càng được nhiều người nói đến.

“Chủ nghĩa Trump là những thỏa thuận tuyệt vời, những giao dịch thương mại tuyệt vời, mà người Mỹ không phải trả bằng bất cứ giá nào, hay không phải cho đi mọi thứ từ công việc đến tiền bạc (như những thỏa thuận thương mại mà các chính phủ trước đây đã ký với thế giới).

“Chủ nghĩa Trump có nghĩa là thuế thấp và loại bỏ các quy định đã hủy hoại việc làm của người lao động…”

Ông Trump còn cho biết Phong Trào MAGA là để bảo vệ những lợi ích kinh tế, bảo vệ những giá trị văn hóa xã hội của người lao động Mỹ thuộc mọi chủng tộc, màu da và tín ngưỡng.

Như thế khác với những chính trị gia theo chủ nghĩa tân tự do và chủ nghĩa dân chủ xã hội, ông Trump không dựa trên lý thuyết để tranh cãi hay thuyết phục cử tri.

Ông dựa trên kết quả thực tế liên tục quảng bá đến cử tri những thành quả mà Chính phủ do ông lãnh đạo đã thành đạt.

Cách nói của ông Trump rất dễ hiểu với tầng lớp lao động và kết quả việc làm của ông dễ được họ nhìn nhận.

Chủ nghĩa Trump như thế không khác gì Chủ nghĩa thực dụng lấy hiệu quả và kết quả của việc làm để xây dựng triết lý và thu phục niềm tin của cử tri.

Chủ nghĩa thực dụng có ảnh hưởng sâu rộng trong xã hội Mỹ, nhờ thế ông Trump đã nâng số cử tri bầu cho ông lên đến gần 75 triệu người, thêm 10 triệu cử tri so với cuộc bầu cử năm 2016.

Những cuộc thăm dò dân ý gần nhất cho thấy đa số những cử tri đã bầu cho ông năm 2020 đến nay vẫn tiếp tục ủng hộ ông.

Về tương lai, ông Trump cho biết chỉ đề cử những ứng cử viên đảng Cộng Hòa công khai ủng hộ Phong trào MAGA, và các tổ chức hay chính trị gia đảng Cộng Hòa nếu không được ông Trump chính thức cho phép thì không được quyền sử dụng tên ông trong việc gây quỹ tranh cử.

Phản ứng của đảng Dân Chủ

Bấy lâu nay đảng Dân Chủ vẫn được xem là đảng bảo vệ quyền lợi của người lao động.

Ông Trump đã đảo ngược thế cờ, nếu nạn đại dịch không xảy ra kinh tế Mỹ tiếp tục tăng trưởng tạo thêm công ăn việc làm cho người lao động thì ông Biden không dễ gì thắng cử.

Đảng Dân Chủ biết rõ điều này, với tình trạng suy thoái kinh tế do đại dịch gây ra, kinh tế Mỹ khó có thể nhanh chóng phục hồi nói chi đến việc đưa kinh tế đến mức toàn dụng nhân lực.

Vì thế cánh tả cấp tiến đã bắt đầu bàn đến Chương trình New Deal có từ thời Tổng thống Franklin Roosevelt: chính phủ có bổn phận phải tăng ngân sách, tăng chi tiêu, bảo đảm công việc làm (Universal jobs guarantee) cho người lao động.

Còn cánh tân tự do, trong bài phát biểu hôm 3/3/2021 Ngoại trưởng Antony Blinken đã nhìn nhận một số giới chức trong chính phủ Mỹ trước đây đã mắc sai lầm khi tin tưởng các thỏa thuận tự do thương mại sẽ đem lại lợi ích to lớn cho người Mỹ.

Ông Blinken cho biết chính sách ngoại thương của Chính Phủ Biden là giành lại công bằng thương mãi cho nước Mỹ và bảo vệ quyền lợi của người lao động tại Mỹ.

Chính sách ngoại thương này không khác gì chính sách thời Tổng thống Trump, nước Mỹ đang tách dần khỏi chủ nghĩa tân tự do với thương mãi tự do và toàn cầu hóa, để ngả sang chủ nghĩa dân chủ xã hội hoặc sang chủ nghĩa hiện thực Trump.

Nguyễn Quang Duy

Phó Hiệu trưởng phụ trách trường Cao đẳng Y tế Tiền Giang lộng quyền, trù dập giảng viên nhà trường.

Nhà báo Phúc Điền từ Sài Gòn

Theo thông tin cung cấp của nhiều viên chức giảng viên trường Cao đẳng y tế Tiền Giang, kể từ khi được bổ nhiệm chức Hiệu phó vào năm 2017 đến nay, ông Lê Minh Đức đã có những biểu hiện lộng quyền trù dập người tài gây bức xúc cho nhiều giảng viên của nhà trường nhưng mặc dù đã có nhiều đơn gửi các cơ quan quản lý nhưng không biết ông này có ai chống lưng mà ông ngày càng  lộng hành coi thường phép nước?

1/ Sơ lược quá trình học tập và công tác của ông Lê Minh Đức

Ông Lê Minh Đức sinh năm 1964, quê quán xã An Thạnh Thủy, Chợ Gạo, Tiền Giang. Ông học xong lớp 9 rồi tham gia lớp Trung cấp y sĩ hệ 9+3 tại Trường Trung cấp y tế Tiền Giang. Sau khi tốt nghiệp ông được giữ lại trường làm nhân viên. Một thời gian sau, ông học chuyên tu lớp Bác sỹ cử tuyển (không qua học THPT). Sau khi tốt nghiệp, ông tham gia giảng dạy rồi làm Trưởng phòng Đào tạo. Tiếp tục học chuyên khoa 1 rồi học lên Thạc sỹ.  Như vậy, xuất phát từ trình độ THCS trải qua các lớp chuyên tu, tại chức để rồi có bằng Thạc sỹ – Bác sỹ thì thật “tài ba, lỗi lạc”?

Dấu ấn hoạn lộ của ông Đức là vào năm 2017, vượt qua tất cả các ứng viên có đủ bằng cấp chính qui, ông được bổ nhiệm Hiệu phó nhà trường, từ đây ông tự tung tự tác, làm mưa làm gió tại trường Cao đăng Y tế Tiền Giang mà không ai làm gì được cho đến đầu năm 2021, sau khi hạ bệ Hiệu trưởng, ông Đức giữ chức Phó Hiệu trưởng phụ trách trường. Thương ai, ông tạo điều kiện, ghét ai ông trù dập không ngóc đầu lên được. Vì lý lịch về con đường học tập như nói trên nên ông rất ghét những giảng viên học hành chính quy đàng hoàng, người ta có câu: “Giàu bị ghét, nghèo bị khinh, thông minh bị tiêu diệt” trong trường hợp này, ông Đức chúa ghét những người học hành đàng hoàng tử tế! 

2/ Các biểu hiện lộng quyền, trù dập viên chức giảng viên

2.1/ Cử giảng viên đi nghiên cứu sinh Tiến sĩ nhưng không tạo điều kiện giảng dạy tại trường để làm số liệu đề tài:

  Năm 2016, Giảng Viên Huỳnh Gia Bảo được Hiệu trưởng cử đi nghiên cứu sinh tập trung 04 năm chuyên ngành “Lý Luận, phương pháp dạy học bộ môn Hóa học”. Trong quá trình học, từng kỳ, GV. Huỳnh Gia Bảo đều có gửi báo cáo cho nhà trường về tiến độ học tập. Trong 2 năm đầu đi học, dưới thời Hiệu trưởng cũ, nhà trường vẫn tạo điều kiện cho thầy Bảo tham gia giảng dạy để có phụ cấp đừng lớp và lấy số liệu phục vụ nghiên cứu. Từ khi ông Lê Minh Đức lên Hiệu phó, ông đã lấn át quyền hiệu trưởng, những giảng viên không theo phe phái của Đức đều bị ông ghét bỏ. Thủ đoạn của ông là xây dựng lại đề cương chương trình khung đào tạo để xóa bỏ các học phần cơ sở chuyên ngành y dược như Hóa đại cương vô cơ; Sinh học di truyền và Toán thống kê y học mà các giảng viên đó đang giảng dạy, trong khi đó chương trình khung của Bộ LĐTB&XH không có chủ trương bỏ các môn cơ sở ngành y dược, điều này gây hoang mang và bất an cho giảng viên. Mặc dù nhiều lần giảng viên bộ môn và phòng đào tạo có ý kiến đóng góp  xây dựng nhưng ông Lê Minh Đức gạt hết, cho mình làm đúng và phủ quyết thông qua. Giảng viên nhà trường gọi điện thoại nghẹn ngào thuật lại lời ông Đức nói: “Bộ quy định bỏ và các trường Cao đẳng Y tế khác cũng bỏ” (Các học phần cơ sở ngành- ĐP) nhưng thực tế Bộ không có công văn chỉ đạo cắt bỏ các học phần này và các trường Cao đẳng Y tế khác ở Tây Nam Bộ không có trường nào bỏ các học phần cơ sở ngành cả” (tôi gọi điện thoại hỏi lãnh đạo một số trường trong khu vực thì họ nói không có công văn chuyên môn chỉ đạo cắt bỏ)

Khi làm nghiên cứu sinh đến năm thứ 3, Ths. Huỳnh Gia Bảo đã làm đơn yêu cầu nhà trường phân công một học phần để lên lớp nhằm thực hiện các thống kê về số liệu để cung cấp cho đề tài nhưng nhà trường kiên quyết không phân công với lý do: “Thầy Bảo là giảng viên hóa học, không có chuyên môn hóa học hữu cơ nên không phân công dạy học phần Hóa Hữu cơ rồi giao cho giảng viên khoa Dược dạy” (thực tế ThS Bảo đã day môn Hóa hữu cơ tại trường hơn 5 năm và nhà trường có công bố tên trong danh sách giảng viên dạy hóa hữu tại đề án mở mã ngành Dược, đồng thời Ths. Bảo được phân công xây dựng chương trình chi tiết Học phần, biên soạn giáo trình Hóa hữu cơ đã được Hội đồng khoa học thẩm định. Cực chẳng đã, để có số liệu phục vụ luận án Tiến sĩ, thầy Bảo phải gõ cửa khắp 13 trường CĐYT trong khu vực Tây Nam Bộ. May mắn thay, thầy xin được thực nghiệm sư phạm tại 06 trường y tế  trong khu vực Tây Nam Bộ mới có số liệu cho đề tài nghiên cứu. Thật là xót xa cho một giảng viên có ý thức phấn đấu học tập nhưng bị lãnh đạo nhà trường gây khó khăn. Có lẽ ông Đức không muốn ai hơn mình chăng?

2.2/ Phân công công tác không đúng chuyên môn, chuyên ngành

Ths. Huỳnh Gia Bảo là giảng viên Hóa học, biên chế chính thức của trường (vào ngành 2003) lại không được nhà trường phân công dạy các học phần Hóa hữu cơ, Hóa phân tích vì ông Đức cho rằng không có chuyên môn(?) Trong khi đó, nhà trường thỉnh giàng dược sĩ trình độ Trung cấp vào dạy thực hành hóa sinh, hóa phân tích (Dược sĩ  trung cấp không có học hóa sinh nhưng vẫn mời vào dạy hóa sinh cho hệ cao đẳng, mời trình độ Trung cấp dạy các lớp sinh viên cao đẳng. Cụ thể các DS trung cấp tham gia giảng dạy cao đẳng là: Nguyễn Thị Ngọc Ánh (nghỉ hưu 2018); Nguyễn Ngọc Trâm; Nguyễn Thị Thanh Hoa; Phạm Thị Thúy Liên và cô Vân (GV dạy ở trường khác tham gia thỉnh giảng).

Khi Ths. Bảo có đơn yêu cầu nhà trường xác định vị trí chuyên ngành Hóa học của mình thì được nhà trường trả lời một cách rất chung chung: “Hiện tại BGH và lãnh đạo Phòng, Khoa liên quan chỉ phân tích về vấn đề giảng dạy hóa hữ cơ có liên quan đến chuyên môn ngành dược chứ không thể kết luận Ths. Bảo không dạy được môn hóa hữu cơ” (Hết trích) Tuy vậy, nhà trường vẫn “treo giò” chuyên môn của Ths. Bảo từ đó đến nay!

Gần đây, ông Lê Minh Đức và bà Lê Thị Minh Nghĩa ( giảng viên môn Toán) lên kế hoạch đi công tác nhưng thực tế là đi học chứng chỉ nghiên cứu khoa học ngoài kế hoạch rồi sau đó nhà trường phân công cho bà Nghĩa tham gia giảng dạy học phần “Nghiên cứu khoa học” với lý do bà Nghĩa đã có chứng chỉ (!) Tuy nhiên, theo qui định của Bộ thì chứng chỉ nghiên cứu khoa học  không đủ cơ sở pháp lý và cũng chưa đủ trình độ để đảm nhận học phần này. Một diễn biến khác, ông Lê Minh Đức còn phân công Y sĩ Lê Văn Tùng ( Chủ tịch công đoàn, trưởng khoa khoa học cơ bản, trình độ chuẩn hóa bằng đại học tại chức ngành xã hội học) không có chuyên môn về Pháp luật tham gia giảng dạy học phần Pháp luật để hưởng phụ cấp ngạch giảng viên thì quá coi thường người học và chất lượng đào tạo. Qua đó có thể thấy, những ai cùng phe nhóm với ông Lê Minh Đức thì ông tìm mọi cách để nâng đỡ, bất chấp tất cả chỉ vì quyền lợi cá nhân dù đã được các giảng viên nhà trường góp ý.

2.3/Tạo nghi ngờ, gây chia rẽ bất mãn để viên chức bỏ việc hoặc chuyển công tác

Để hạ bệ Hiệu trưởng TS. Nguyễn Hùng Vĩ, ông Lê Minh Đức đã dùng thủ đoạn tung tin “kế toán trưởng của trường ôm tiền bỏ trốn”. Liền sau đó Thanh tra đã vào cuộc nhưng không thấy có việc này. Tuy nhiên, qua kiểm toán, có một số sai phạm về tài chính của trường đã bị phát hiện (có bảng kết luận của thanh tra đã công bố cho toàn trường), Hiệu trưởng bị đề nghị kỷ luật buộc phải nghỉ hưu (đến nay chưa xử lý kỷ luật) để ông nghiễm nhiên trở thành Phó hiệu trưởng phụ trách trường Cao đẳng Y tế Tiền Giang.

Vì thói cửa quyền, lộng hành và ngang ngược nên nhiều giảng viên của nhà trường bất mãn. Hiện Trường Cao đẳng Y tế Tiền Giang đang có khoảng trên 40 giảng viên bỏ trường tìm việc mới, chắc chắn sẽ tạo ra một lỗ hổng lớn về chuyên môn.

Vì không có trình độ khoa học cơ bản nên ông Đức thường xử lý công việc một cách cảm tính, khi được góp ý, ông thường nói lấy được, chẳng hạn khi giảng viên thắc mắc tại sao sinh viên chưa học lý thuyết đã dạy thực hành? Ông Đức trả lời: “Dạy lâm sàng trước, dạy lý thuyết sau là chuyện bình thường”(!) Hay khi làm chương trình khung ông chỉ đạo: “Các môn khoa học cơ bản cắt bỏ cũng được, không cần dạy”

Khi bố trí giảng viên không có chuyên môn giảng dạy, có người thắc mắc việc đó thì ông trả lời trước Hội đồng  hơn 100 giảng viên: “Học ở Đại học, sinh viên có học môn gì thì khi ra trường đều dạy được môn đó, không sao cả” (!) Một Phó hiệu trưởng phụ trách trường mà chỉ đạo chuyên môn một cách tùy tiện, phát ngôn ấu trĩ như vậy thử hỏi trình độ lãnh đạo của ông ta như thế nào? 

3/Thay lời kết

Ông Lê Minh Đức là một người có quá trình học tập chắp vá từ các lớp chuyên tu, tại chức nay được bổ nhiệm Phó hiệu trưởng phụ trách trường Cao đẳng Y tế Tiền Giang đáng lẽ ông cần phải khiêm tốn lắng nghe các cán bộ, giảng viên của trường đóng góp ý kiến nhằm xây dựng, phát triển nhà trường thì ông lại ghen ghét người tài giỏi hơn mình, dùng mọi thủ đoạn để trù dập cán bộ, giảng viên, gây chia rẽ nội bộ ….

 Ông Đức cố tình không phân công giảng dạy cho giảng viên có chuyên môn để phân công cho người không có chuyên môn dạy. Điều chuyển giảng viên có trình độ Tiến sĩ chuyên ngành sang công tác ở phòng Công tác sinh viên nhưng không giao công việc, ngày đến văn phòng ngồi 8 tiếng trước những thái độ ghẻ lạnh của đám thuộc cấp của ông… ấy là những việc làm vô lương tâm của một người nhân danh quản lý giáo dục. Thử hỏi nhà nước đào tạo ra Tiến sĩ để làm công tác nghiên cứu giảng dạy hay chỉ để bố trí làm công tác hành chính? Nếu vậy cần gì làm luận án Tiến sĩ cho tốn kém thời gian, tiền bạc?

Ông Lê Minh Đức hẹp hòi đến mức tước bỏ quyền được cống hiến đúng chuyên môn của các giảng viên tâm huyết với nghề nghiệp dùng những kẻ nịnh hót thì chất lượng đào tạo của nhà trường ngày càng sa sút là điều khó tránh khỏi, Bộ LĐTB&XH có biết việc này không?

Phúc Điền