Thầy giáo Vũ Khắc Ngọc của hocmai.vn đã biến chất

Thầy giáo dạy luyện thi đại học, bấm theo dõi từ chuyện thầy ấy tố cáo gian lận thi cử năm ngoái. Thật đáng tiếc …

Với câu văn: “Các thanh niên của Hồng Kông đang tự phá hủy nồi cơm của chính mình, dưới sự kích động từ bên ngoài.” Với câu nói này, Vũ Khắc Ngọc đã khai tử cho tư cách nhà giáo của mình.

Vũ Khắc Ngọc giỏi về hoá học thì có phải là trí thức không? Hãy cùng đọc bài của kỹ sư Hoàng Ngọc Diêu:

Khá nhiều ý kiến ở dạng:

“nhiều trí thức hiện nay coi thường những người dân Hong Kong….”

Tất nhiên đây là những ý kiến phê bình “nhiều trí thức”. Tuy nhiên, kẻ gọi là “trí thức” thật sự thì không bao giờ cho phép mình luồn cúi, nịnh bợ, bảo vệ chế độ để giữ lấy cái bát cơm.

Nói tóm lại, dân Việt Nam vẫn tiếp tục nhầm lẫn giữa “người có chữ” với “người trí thức”.

Người có chữ mà chỉ lo bát cơm thì chỉ hơn con heo ở chỗ “có chữ”.

Người trí thức thật sự không thể so sánh với kẻ có chữ mà chỉ lo bát cơm.

Cùng một con người, hỏi vì sao mới hôm qua còn chống tiêu cực thi cử ở Hà Giang mà hôm nay đã ủng hộ cảnh sát bạo lực ở Hồng Kông? Xin thưa đó là do giáo dục giả dối, làm cho nhân cách con người bị méo mó, sống tuỳ thời và theo thời, không có xương cốt.

Một thầy giáo người Việt, cớ sao lại phải đi a dua cho cảnh sát đánh người tại Hồng Kông? Qua vụ này chúng ta có thể thấy, chủ nghĩa Marx mua chuộc hết mọi hạng người trong xã hội, đến tầng lớp nhà giáo cũng đã bị chủ nghĩa này làm cho băng hoại gần hết.

Ai nấy đều sững sờ. Nhà giáo biến chất chỉ sau một đêm.

Một người thầy không giữ được nhân cách, chính kiến  của mình thì có thể dạy ai?

Giảng viên Hoàng Việt: Tôi không thù vặt bà Qùy

 

Sau status của tôi kể về chuyến đi Nhật năm 2015, một số đồng nghiệp của tôi ở trường đại học Luật thành phố Hồ Chí Minh có ý là sao tôi không bỏ qua đi; tôi là đàn ông mà không  “quân tử, độ lượng”. Tôi cũng không đến mức thù vặt đâu, tôi chỉ muốn kể lại thôi. Nhưng nếu không vạch mặt cái xấu, thì Ulaw thân yêu của tôi có còn tồn tại và phát triển được nữa hay không? Nền khoa học đất nước sẽ đi về đâu? Nên nhớ Giáo sư Mai Hồng Quỳ vẫn đang là thành viên Hội đồng chức danh Giáo sư, Phó giáo sư ngành luật. Tức là ai muốn lên Phó Giáo Sư, Giáo Sư ngành luật chắc chắn phải “mua” phiếu từ Giáo sư Mai Hồng Quỳ. Và đây, thông tin thêm cho bà con biết về “tài năng” duy nhất của Giáo sư Mai Hồng Quỳ thể hiện nè. Nhiều thầy cô trường luật đã phải ra đi vì đói nghèo.


 

THANH TRA ĐỘT XUẤT ĐẠI HỌC LUẬT THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH “LIỆU SẼ THẤY HỒI ÂM”?
Mai Bá Kiếm

Ông Lê Minh Tuấn tố cáo từ tháng 3/2018, một năm rưỡi sau, Thanh tra Bộ Giáo dục & Đào Tạo mới chịu “thanh tra đột xuất”. Ông Tuấn đã mỏi mòn đợi hồi âm, đành hát bài của cố nhạc sĩ Châu Kỳ cho đỡ tủi: “Sao chưa thấy hồi âm, thư gửi đi mấy lần, đợi hồi âm chưa thấy…”

Ngày 5/6/2019, tôi viết Status đăng trang cá nhân: “ĐẾ CHẾ” MAI HỒNG QUỲ Ở TRƯỜNG ĐẠI HỌC LUẬT THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH.”

Ngày 18/6/2019, Báo Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh đăng bài “Nghi vấn sai phạm tài chính tại Đại học Luật Thành phố Hồ Chí Minh”, phản ánh những nghi vấn sai phạm hơn 14 tỷ đồng trong việc thu tiền học lại của hệ Vừa làm vừa học.

Ngày 12/7, khi Báo Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh đăng tin “Thanh tra Bộ Giáo dục & Đào Tạo thanh tra đột xuất về vấn đề tài chính, bổ nhiệm cán bộ trường và các đơn thư của các thầy cô Trường Đại Học Luật Thành phố Hồ Chí Minh, thời gian 45 ngày”, cựu giảng viên Đinh Kim Phúc (Đại học Mở) đăng trang cá nhân ghẹo tôi: “Anh Kiếm ơi, vụ này phải Thanh tra Chính phủ, chứ Thanh tra Bộ làm khỉ gì?

Trong lúc chờ đợi “kết luận đột xuất” về căn bệnh “tiêu cực mãn tính” ở Truòng Luật, tôi nhận được tố cáo từ nhiều nguồn khác nhau, kể cả tố thêm việc thu tiền học lại, thi lại của sinh viên hệ Vừa Làm Vừa Học qua tài khoản cá nhân của bà Trang (Tài Khoản:1900206231434).

Nhiều giảng viên, cựu giảng viên, kể cả học viên cao học, người đã học xong tiến sĩ của trường…đã tố cáo kèm tài liệu, xin tổng hợp các sai phạm xảy ra tại Trường đã được kiểm chứng, để thấy rằng Thanh tra Chính phủ nên thanh tra toàn diện Trường này:

1/ Mai Quốc Thu Trang (được xác định từ nhiều nguồn tin) đã thu tiền học lại, thi lại của sinh viên hệ vừa làm vừa học vào tài khoản cá nhân (Tài Khoản:1900206231434): 32 tỷ đồng.
Sau khi Kiểm toán Nhà nước yêu cầu thanh tra nội dung bị tố cáo đích danh, vì không có đủ thời gian, bà Mai Hồng Quỳ thành lập Tổ công tác gồm Đặng Đình Thành, Nguyễn Văn Vân, Nguyễn Tú Anh, Phan Văn Tuyến… để xác minh vụ việc này, nhưng thật ra là tìm cách hợp thức hoá số tiền sai phạm lên đến 32 TỶ ĐỒNG.

Là chuyên gia về tài chính, lại có học vị cao, Phó giáo sư- tiến sỹ Nguyễn Văn Vân được “mệnh lệnh” giao ký xác nhận dòng tiền vào ra ở tài khoản ĐÚNG. Phó giáo sư-tiến sỹ Vân “bó tay” vì chưa tìm thấy sự hợp pháp của cái việc ký xác nhận này. Do đó, Phó giáo sư Vân xin từ chức Trưởng khoa và sau đó mất luôn ghế Đảng uỷ viên.

2/ Phòng Đào tạo “sau đại học” = Phòng Đào tạo luôn thậm thụt”:
Phòng này chỉ có 4 người, luôn than thở việc quá tải, nhưng không tuyển thêm người vì sợ lộ bí mật. Cái kim trong bọc đang lòi ra sau khi tiêu cực từ đầu vào của học viên Cao học, Nghiên cứu sinh đến đầu ra… bị tố cáo.

– Đầu vào Cao học: thí sinh phải mua bộ hồ sơ dự thi giá 50.000-100.000 đồng. Trong 12 năm qua, mỗi năm có vài ngàn thí sinh dự thi, nhưng việc bán hồ sơ này chỉ có phòng này biết, vì họ không giao phiếu thu cho người mua.

– Sau đó, thí sinh mua 3 cuốn tài liệu ôn thi lưu hành nội bộ giá 200.000 -300.000 đồng (số lượng in và doanh thu chỉ phòng đào tạo “luôn thậm thụt” biết). Một khoản tiền lớn không có chứng từ hóa đơn.

– Tiền phôi bằng Cao học, bằng Tiến sĩ: Khi bảo vệ thành công, muốn nhận bằng, học viên phải đóng 2 triệu đồng/ bằng thạc sĩ; 5 triệu đồng/ bằng tiến sĩ. Nếu không thì bằng không bao giờ đến tay của “chính chủ”. Tiền bán “phôi bằng” cũng không có phiếu thu, hoá đơn hay chứng từ.

– Nghiên cứu sinh khi nộp Luận án để phản biện kín phải nộp 10 triệu đồng. Phòng Đào tạo “luôn thậm thụt” giải thích là tiền thù lao cho 2 người phản biện kín. Tất nhiên, đã là “kín” nên quy trình sẽ kín từ đầu

– Khi bảo vệ Luận án 2 lần, Nghiên Cứu Sinh phải bao tiền máy bay, khách sạn, tiền taxi cho Hội đồng. Tất cả chi phí này cũng kín vì không có một phiếu thu nào. Nghiên cứu sinh chỉ được thông báo tổng số tiền phải trả cho Phòng Đào tạo “luôn thậm thụt”, chứ không thể biết từng mục chi cụ thể.

Mà ghê hơn, khi Phòng đào tạo mời giảng viên từ Hà Nội vô, thì luôn kết hợp mời giảng viên đó chấm luận văn Thạc sỹ cả ngày sau đó, nhưng toàn bộ chi phí máy bay, khách sạn, taxi thì nghiên cứu sinh phải đóng.

Nghiên cứu sinh đa phần là giảng viên ở các cơ sở đào tạo, họ không có tiền nhưng qua sông phải lụy “đò” – bà Nguyễn Thị Bích Ngọc trưởng phòng, nhưng trong lòng họ đầy bức xúc. Được biết, bà Ngọc này đang nộp hồ sơ làm PGS.

3/ Phó Hiệu trưởng – Phụ trách Trường Trần Hoàng Hải không đủ năng lực quản trị, mà còn bao che sai phạm:
Sau sự việc trên, ông Trần Hoàng Hải ra thông báo xác nhận thủ quỹ mở tài khoản cá nhân để nhận tiền học lại của SV hệ VLVH vào tháng 8/2018,nhưng không công khai số tiền, và cũng không công bố cho Hội đồng trường, Đảng uỷ, Ban giám hiệu, cán bộ chủ chốt của Nhà trường biết.

Sau đó 2 tháng, ông Trần Hoàng Hải không những không xử lý vi phạm, mà còn ký quyết định đặc cách bà Trang chuyển từ nhân viên hợp đồng lao động sang viên chức, điều này gây bất bình lớn trong trường.

– Bao che, không xử lý vi phạm pháp luật và đạo đức của viên chức cấp dưới như vụ làm lộ đề thi Cao học tại Cần Thơ; có dấu hiệu tiêu cực trong kỳ thi tốt nghiệp hệ vừa học vừa làm tháng 3/2019; đạo văn, lạm dụng tình dục mặc dù đã bị báo điện tử Vietnamnet và Đài truyền hình kỹ thuật số VTC phản ảnh…

4/ Bà Mai Hồng Quỳ đã trù dập giáo viên, đã chửi rủa, trù dập họ thậm tệ nhưng vì công việc họ chịu đựng, như Thầy Trần Quang Trung, Thầy Hoàng Việt. Bà đã không cho đi dự Hội thảo về Biển Đông mà còn chửi như hàng tôm hàng cá, (xem thêm Facebook Hoàng Việt ở trên).

Trong khi đó bà bao che cho những người thân quen của bà như đưa 1 người học tại chức, học hoài, cũng lên tiến sĩ đi dạy cao học khắp nơi, hướng dẫn luận văn thạc sĩ, bị học viên kêu than cả Trường ai cũng biết.

5/ Đời sống giáo viên đang rất khó khăn, lương thấp không thể tuyển được giảng viên giỏi, thì một bộ phận gián tiếp trong trường sống rất sung sướng. (hàng loạt giáo viên ca thán trên Facebook 2 ngày qua đến độ hôm nay Trường gửi email đề nghị không post Facebook ).

Tiền công cho giáo viên thì tính từng đồng từng xu nhưng tiền cắt phách, hủy đề lên đến hàng tỷ đồng. Tại các hội nghị viên chức, giảng viên đề nghị công khai “tiền thu nhập của các phòng ban” thỉ Truòng không tiết lộ.

Hơn nữa, trường có Căn tin và nhà xe ở Bình Triệu là nguồn thu hỗ trợ thu nhập, thì Trường không đấu thầu trong một thời gian dài. Được biết đây là sân sau của ông Lê Trường Sơn. Phòng giảng viên được ưu ái cho người làm việc ở căn tin trường vào ngủ nghỉ, tắm rửa.

Câu chuyện người sinh viên lạc hồn

Ở thành Prague có một sinh viên nghèo lại lâm vào bước quẫn bách quá không biết tìm đâu ra tiền. Qủy liền hiện đến đề nghị cho anh một món tiền kếch xù với điều kiện là nhường lại tất cả những gì anh đang có trong phòng. Tưởng điều kiện gì chứ cái đó thì khỏi suy nghĩ: vì tất cả cơ đồ của anh chỉ là một cái ghế bố đã thủng với một cái gương mẻ, vài đồ chơi rẻ tiền. Được, quỉ cứ việc mang đi và để tiền lại đó cho anh. Nhưng trước khi đưa đi quỉ bảo anh soi vào gương một cái, đang khi anh soi thì quỷ làm dấu, bóng anh biến đi và quỉ đem các đồ rong tuốt, để lại tiền cho sinh viên nọ sống cuộc đời đế vương, không thèm chú ý chi tới chuyện xảy ra nữa. Anh chỉ thấy hơi phiền một chút là lúc soi gương cạo mặt, không thấy mặt trong gương nữa. Tuy thế, đó là sự bất tiện nhỏ nhoi không đáng quan ngại, nhất là khi người ta có dư tiền để thuê người cạo mặt.

Nhưng một ngày kia vì có chuyện bất bình với em rể mà không sao giàn hòa được nên hẹn đánh nhau để phân phải trái (tiếng Tây là due: đánh nhau ai được thì kể là có lý). Bố vợ can ngăn hết lời vô ích nên chỉ xin anh đừng có giết em. Điều đó thì anh chịu liền, vì thực bụng chính anh cũng không muốn giết em rể, mà chỉ có ý làm sầy da một chút gọi là đắc thắng, bởi đắc thắng có nghĩa là đắc lý mà. Vì thế, anh lấy danh dự hứa với bố vợ sẽ không giết em.

Khi ngày quyết đấu tới anh lên xe để đến chỗ hẹn ở bên ngoài thành. Dọc đường xe gẫy bánh, anh phải xuống đi bộ một quãng xa, nên không tới đấu trường kịp giờ. Khi gần tới nơi, anh thấy một người cầm gươm đi lại để đón anh, mặt mày có vẻ giống anh như hệt và đang chùi sạch cái gươm còn nhỏ máu. Thấy thế, anh liền giật mình nhận ra đó chính là cái hồn của anh mà anh đã vô tình bán cho quỷ, và nay có tể là quỉ sai về giết hại em mình. Nghĩ thế anh liền chạy vội đến đấu trường thì quả đúng rồi, xác em rể đã nằm chết xõng xoài trên vũng máu tuồn ra lai láng. Anh buồn muốn ngất xỉu: không những vì thương em, nhưng vì còn thẹn thùng với bố vợ là thất hứa…Thật là mọi sự đã xảy ra ngoài ý muốn của anh, chỉ vì một cử chỉ coi như vô thưởng vô phạt: nhường tấm gương soi mặt cho quỉ, mà khiến nên nông nỗi đau thương. Đành rằng đời sống vật chất của anh có lên cao, nhưng nếu nghĩ đến cái xác vô tội của người em nằm trong vũng máu, nghĩ tới cặp mắt cha vợ đầy oán trách kinh hoàng cho anh là đứa hèn nhát nuốt lời thề…thì khó bình tâm ngồi hưởng thụ giầu sang kiếm được bằng giá máu của em…

Đó là đại lược cho câu chuyện tôi cho là phản chiếu khá trung thực trạng huống nước ta trong mấy chục năm qua hay được nghe nói tới dân tộc tính, hoặc hồn nước. Rồi nghe nhóm này hô hào phải phục sinh vưn hóa dân tộc, phải duy trì dân tộc tính, phải làm sống lại hồn nước; nhóm khác cười nhạo và nếu không nói toạc ra là nõ có hồn, nõ có dân tộc tính, thì cử chỉ hành vi họ còn nói lên điều đó rõ hơn. Vì thế chúng ta cần phải tìm hiểu xem có dân tộc tính chăng. Tôi thiết nghĩ cả hai đều trúng hết và tôi không nói mỉa mai, nhưng là nói thật và xin mượn câu chuyện lạc hồn để biểu thị sự thật đó. Đây là câu chuyện film nhan đề “Étudiant de Prague” ( The Student of Prague).

Mấy chục năm qua, cũng có đủ cả việc cướp nước, cướp hồn nước, bán nước và bán hồn nước. Và vì đó có một số người vào hùa với ngoại bang làm giầu trên xương máu đồng bào trước muôn vàn đau thương của dân tộc…và cũng từ đấy xảy ra việc nhều người xem vào những gương tiên tổ thì chẳng còn thấy bóng dáng mình đâu nữa. Thấy sao được vì đã bị ngoại bang dẫn đi rồi. Vả hồn có phải là vật cụ thể hiện ra thù lù trước mắt đâu, nhưng là cái gì u linh như ẩn như hiện có mà không, không mà có. Nếu tấm lòng yêu nước thương nòi đã phai nhạt thì xem vào tấm gương mẻ là cái nước chậm tiến lạc hậu này, thấy sao được hồn nữa, nên nói nước Việt không hồn dân tộc Lạc-Việt không có tính chất đặc trưng thì chỉ là nói lên một nhận định chân xác khách quan thôi. Phải là người có hồn nước mới thấy được hồn nước, còn không có hồn thì không sao thấy được. Mà biết bao người Việt ngày nay còn gọi được là có hồn nước! Nếu còn có hồn sao người Việt-cộng lại đi sát hại đồng bào cách hăng say thành khẩn như giết quân thù: “Thề phân thây uống máu quân thù”. Nếu có hồn, ai đủ can đảm hát như thế!

Cũng như còn được mấy tí hồn trong số những công chức làm việc giải đãi, trong những người được địa vị ưu đãi lại thẳng tay bóc lột người dân một cách tàn tệ dưới đủ mọi hình thức, tự hối lộ cho đến bắt trả dịch vụ một cách rất xa mức chịu đựng của dân…Đó cũng là một lối giết dần giết mòn. Nhưng giết dần dần hay giết ngay một cái, đều là việc bên ngoài ý muốn của hai bên. Đến nỗi nếu ai nói với họ như thế họ sẽ phát đóa cho là nói tầm bậy vô bằng. Qủa thực sinh viên thành Prague có giết em rể mình đâu, đó là cái hồn của y giết em đấy chứ, cái hồn mà y đã nhương đi rồi thì còn quyền điều khiển nữa đâu, soi vào gương còn chưa thấấy hồn huống chi điều động sao cho được. Cho nên đổ cho anh tội giết em là oan, hay có đúng thì chỉ đúng một phần nhỏ xíu, vì đó là hậu quả bất ngờ của một việc vô thưởng vô phạt, đúng hơn thưởng nhiều phạt ít, và đối với anh còn thật mãi, vì sau khi em rể bị giết anh vẫn còn giầu sang.

Giới trí thức của ta cũng thế, chẳng ai phải chịu hết trách nhiệm cho trạng huống nước nhà, bởi tất cả được đào tạo trong một nền văn hóa không phải của nước ta nữa thì làm chi còn hồn. Có chăng cũng chỉ là cái tình tự suông sẻ hời hợt, không đủ gây nên những công việc sâu xa quyết định.

Cho nên nói chung ra là chúng ta không còn hồn, và vấn đề không phải ở tại có bán hay không? Ai bán? Ai có lỗi? Thành thực mà nói chẳng ai có lỗi cả, ít ra tới độ đủ để bị kết án. Tai họa chúng ta là hồn không còn ở lại với chúng ta nữa, một mớ thì vọng ngoại, cho nên những người trong giới được ưu đãi bóc lột người dân thì tại cái học duy lý là cái học hoàn toàn mưu sinh trục lợi, không có một khoa nào dậy cho một chữ gì đủ khả năng làm họ nương tay: toàn là trí thức rất dễ dùng để làm hại nhau mà thôi.

Thấy vậy đâm ra phát cáu, một mớ đem gửi hồn sang Nga, để học cách cứu đồng bào với điều kiện xem đồng bào như quân thù…Còn một mớ hồn nữa không biết bám vào đâu thì lạc lõng như những cô hồn chờn vờn trong làn hơi cháo lú. Bởi vậy muốn nói nước có hồn hay không có hồn cũng đều đúng cả: đúng với tâm trạng của mỗi người nói. Khi tâm thức không còn gì phảng phât hồn nước mà cũng nói về hồn nước, nói về dân tộc tính, nói về nền quốc học thì sẽ chỉ là những lời thiếu chân thực. Vì thế chúng ta không cần tố cáo ai hết. Việc khởi đầu do lỗi lầm của một hai người trước đây. Nay có đào bới lên cũng là chuyện vô tích sự. Điều thiết yếu là cần phải xét có cần thiết nước, phải có hồn chăng và nếu cần thì nên làm thế nào để hú cho hồn trở lại với nước cùng non. Tức là, đem triết Việt trở lại làm nền chủ đạo cho văn hóa của dân tộc Việt.

Lương Kim Định- giáo sư triết khoa- trường đại học Văn khoa Sài Gòn.

Đi theo triết học Nga thì Việt Nam sẽ ngày càng phân chia giai cấp, càng ngày thấy càng ngày càng ô nhiễm môi trường…mà không biết tại sao. Đi theo triết học Tây Âu thì cũng không sao thống nhất được các lực lượng yêu nước thường xuyên tranh cãi nhau không biết ai đúng ai sai. Tất cả đã bán đi hồn nước cho ngoại bang. Vì vậy, sau bao thử nghiệm có thể khẳng định, chỉ có trở về với suối nguồn tươi trẻ là triết Việt thì mới có đường sống cho dân tộc Việt Nam.

Đi theo triết học Nga thì Việt Nam sẽ ngày càng phân chia giai cấp, càng ngày thấy càng ngày càng ô nhiễm môi trường…mà không biết tại sao. Đi theo triết học Tây Âu thì cũng không sao thống nhất được các lực lượng yêu nước thường xuyên tranh cãi nhau không biết ai đúng ai sai. Tất cả đã bán đi hồn nước cho ngoại bang. Vì vậy, sau bao thử nghiệm có thể khẳng định, chỉ có trở về với suối nguồn tươi trẻ là triết Việt thì mới có đường sống cho dân tộc Việt Nam.

Dân Việt thấy kinh tế-quân sự-kỹ thuật của Tây Phương huy hoàng, liền bán đi triết Việt để đổi lấy triết học của Tây, bao gồm triết học Aristote ( sau này là mẹ đẻ ra khoa danh lý, logique học…). Cộng sản muốn Việt Nam đi theo Nga. Giới đấu tranh dân chủ-nhân quyền học hành không đến nơi muốn Việt Nam đi theo Tây Âu. Hai loại này có vẻ chống đối nhau, thực ra là như nhau. Chỉ có sĩ phu Việt là muốn Việt đi về với truyền thống Việt, là lấy lại hồn Việt cho những thân xác dân ta. Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam ủng hộ, và thi hành giải pháp của giáo sư Lương Kim Định cùng các bậc sĩ phu, các bậc quốc dân nguyên lão nước Việt.

Cưỡng ép học chữ Nho, liệu học sinh sẽ quá tải?

 

Ông Đỗ Minh Tuấn, nhà lý luận phê bình, đạo diễn phim, họa sĩ của hãng phim truyện Việt Nam căm giận việc đa số đại biểu quốc hội bỏ phiếu bắt trẻ em Việt Nam học tiếng Trung thay vì học tiếng Anh như chương trình mang tính mẫu số chung văn hoá mặc định của mọi nền Giáo dục trên thế giới thời nay. Ngoài bài viết của ông, chúng ta cùng xem xét nhiều luồng quan điểm giải thích việc học hay không học tiếng Trung trong nhà trường.

Lý do để không công nhận tiếng Anh là ngôn ngữ thứ 2 của Việt Nam: Một tỉ lệ rất nhỏ dân chúng và công chức Việt Nam sử dụng thành thạo tiếng Anh. Lý do để công nhận tiếng Anh là ngôn ngữ thứ 2 của Việt Nam: Tuy không có tiếng Anh, chúng ta có một lòng nồng nàn yêu nước và (chủ yếu là) căm thù Trung Quốc. Tiếng Anh giúp dân Việt thoát Trung, ý của phiên dịch viên Anh- Việt Nguyễn Vũ Hiệp ở Hà Nội.

Ông Đinh Công Khải, một người dân nói: “Chúng (Quốc hội Việt Nam) có bấm nút thì toàn thể cha mẹ phụ huynh hãy cấm con học tiếng Tàu, để xem chúng có biết nhục không?” Bỏ là phải vì lối dạy cũng như lý do bảo trợ chữ Nho đều mất gốc. Đạo diễn Đỗ Minh Tuấn, cảm thấy sự ngột ngạt của Đông phương, liền muốn theo Tây phương. Đi theo giáo dục Tây Âu cũng không hoàn toàn ổn. Trẻ Tây chưa mở mắt đã dậy suy luận ngay là sai lầm. Sự sai lầm đó ngày nay hiện đang được khoa phân tâm vạch trần. Những bậc trưởng thượng của người châu Âu bây giờ than là giới trẻ mất gốc, mất kỷ niệm dân tộc, bì phu thiển cận, hời hợt bởi “ dễ học thì cũng dễ quên”: “easy come, easy go”. Ngược hẳn với Đông phương đặt ngôn từ xuống hàng ba, sau thành công và thành nhân, chậm mà chắc. Học giả Tây nổi tiếng là ông Granet, trong cuốn Pensée chinoise, cũng phải thừa nhận rằng chữ Nho sống mạnh và đầy uy lực đầy cảm xúc. Chính vì vậy Nho là thứ chữ của Minh triết, của tiềm thức hơn bất cứ cổ ngữ nào trong nhân loại, nên bất cứ cổ ngữ nào cũng đều đã trở thành tử ngữ, chỉ riêng chữ Nho là trở thành linh ngữ linh tự. Vì thế giới đại trí thức Việt Nam vẫn đang coi chữ Nho là một đặc ân mà ít dân tộc nào có được. Cuốn Vocation Sociale Gurvitch chỉ ra rằng, văn hóa của Tây chỉ có sinh ngữ và tử ngữ, nền giáo dục Tây Âu đặt trọn vẹn trên lý trí và ý chí mà thôi, thiếu hẳn một dụng cụ đào sâu vào cõi vô thức, mới chỉ có thành công chứ chưa có thành nhân. Thực ra, Bộ giáo dục cũng chưa có nhận thức đầy đủ về việc học chữ Hán theo âm người Hoa Bắc Kinh hay học chữ Hán theo âm Hán-Việt mà ông cha ta đã chuyển đổi. Dù dạy cái gì thì cũng kể như là nhồi nhét, kể như là thất bại. Vì sao vậy?

Trước hết, cần nhìn nhận rằng, nền giáo dục Việt Nam hiện nay không bản chất, không đích cùng: une éducation sans substance, san but ( Ecce homo trang 95), đẩy học sinh đến cỗ vong thân. Vì trẻ mới lớn lên chưa ai dạy cho chúng biết ra đường phải tránh xe thế nào, thế nào là lịch sự khi giao tiếp, đối xử, khi vào gõ cửa, khi ra giã từ, lời ăn tiếng nói ra sao…Những điều đó không được chương trình giáo dục nào săn sóc đến cả, nhưng nếu muốn biết con ruồi đẻ như thế nào, lông mọc làm sao, con cóc đẻ bao nhiêu trứng, con nòng nọc có mấy chân, chân có bao nhiêu lông, mỗi cái lông dài bằng nào, sống trong những điều kiện nào…thì các em lớp nhất trở xuống đã thuộc lòng rồi. Cụ thể mà lại. Đừng bảo rằng trục vật vong thân nhé, đâu có vong thân, chương trình cũng lo về con người lắm chứ, nghe đây nè, da con người có bao nhiêu tầng, mỗi tầng có bao nhiêu lỗ chân lông, các tế bào triển nở ra sao, tổ hợp thành mô, mô thành cơ thể: này là cơ thể hấp thụ, này là bộ phận bài tiết, bắp thịt, thần kinh, tiêu hóa, tuần hoàn…Học về con người kỹ như thế mà đứa nào dám bảo vong thân!

Cố triết gia Lương Kim Định gọi đấy là một Linh Tự – Thứ Chữ chứa đựng năng lực, tinh thần Việt Tộc, đã giúp người Việt tồn tại qua hằng thế kỷ tương tranh, va chạm với những nền văn hóa, văn minh khác (Trung Hoa, Ấn Độ, Tây Phương..). Cho nên, khuyến khích học chữ Nho là đúng, riêng ép buộc học chữ Nho là sai.

Phân tích vụ án gian lận điểm thi ở Hòa Bình, Lạng Sơn

Dư luận đang nóng hừng hực về vụ điểm thi ở Hòa Bình, Lạng Sơn. Nóng cũng phải thôi khi mà pháp luật Việt Nam chỉ sờ đến những con tôm con tép là những người sửa điểm bài thi mà không sờ đến những kẻ đã bỏ tiền, quyền ra để mua điểm cho con em mình.

Tôi chắc chắn một điều rằng, nếu những kẻ có chức có quyền, có tiền không sử dụng các lá bài quyền lực và đồng tiền, sẽ không có ai dại dột để thực hiện một phi vụ phiêu lưu không định được đích đến. Vậy tại sao Việt Nam không điđến tận cùng của sự thật là làm sáng tỏ những kẻ nào đã dùng lá bài quyền lực- đồng tiền để mua điểm cho con em mình? Nếu không đi đến tận cùng của sự thật đen tối, luật pháp của Việt Nam càng ngày càng thể hiện sự bất lực và bất lương!
Nước Mỹ vừa diễn ra một sự kiện động trời là chạy trường, tương tự như mua điểm ở Việt Nam. Nhưng nước Mỹ ngay lập tức phản ứng. Các công tố viên Mỹ hôm 9/4 đã thông báo các tội danh mới, trong đó có tội rửa tiền, đối với 16 cha mẹ bị cáo buộc hối lộ để con cái họ được nhận vào các trường danh tiếng trong vụ lừa đảo tuyển sinh lớn nhất bị phát hiện trong lịch sử Mỹ.
Trong số các ông bố, bà mẹ có nữ diễn viên Lori Loughlin và chồng, nhà thiết kế thời trang, Mossimo Giannulli.
Các ông bố bà mẹ này trước đó đã bị truy tố trong vụ lừa đảo mà họ đã trả khoảng 25 triệu đôla tiền hối lộ để con cái được vào các trường đại học như Yale, Georgetown và Đại học Nam California.
Ông William “Rick” Singer, nhà tư vấn tuyển sinh đại học ở California đã nhanh chóng bị truy tố tội lừa đảo và hối lộ.
Thế đó, luật pháp Mỹ đã phản ứng nhanh chóng với cái xấu, cái tiêu cực bất kể kẻ đó là chính trị gia hay kẻ lắm tiền nhiều của.
Nếu Việt Nam không đi đến tận cùng trong vụ mua bán điểm thi đại học, chính Việt Nam đang chủ động tạo ra bất công và dung dưỡng bất công.

Nhà báo độc lập Chu Vĩnh Hải

 

Vấn đề văn hiến

Văn hiến là những người hi hiến thân tâm cho văn hoá và được người trong nước kính nể nghe theo. Đó là một loại tông đồ và có thể nói ở đây cũng tìm ra được nét đặc trưng của nền văn hoá Việt Nho. Bên Ấn Độ tuy cũng có văn hiến nhưng không vươn lên đến địa vị cao nhất trong xã hội vẫn dành cho tăng lữ Brahmana. Bên Âu Châu còn kém nữa đến độ không có văn hiến, mới chỉ có văn hào, văn sĩ…

Bởi vậy khi các giáo sĩ Âu Châu đến Viễn Đông vào lối thế kỷ 16-17 thì đều tỏ vẻ ngạc nhiên đến bỡ ngỡ vì thấy một nguyện vọng tha thiết cuả Platon đã hiện thực tại Viễn Đông . Nguyện vọng đó là đặt quyền cai trị vào tay các triết gia gọi tắt là triết vương philosophe-roi hoặc roi-philosophe. Đấy là một nguyện vọng đã chưa bao giờ được hiện thực ở Tây Âu, nhưng các vị thừa sai cho là đã hiện thực bên Viễn Đông. Có đúng như vậy chăng?

Đúng và không. Đúng ở chỗ trong thời huyền sử các vị được đưa ra làm mẫu mực toàn là các triết vương: Phục Hi, Thần Nông, Nghiêu, Thuấn, Đại Vũ… Còn các đời sau nhất là từ Hán Nho tuy không được ông nào hẳn xứng danh là triết vương nhưng ít ra có một số sự việc đáng chú ý:

1. Một là các vua đã học Kinh điển tức là sách triết.
2. Hai là địa vị các triết nhân vẫn được đề cao coi như ánh sáng soi cho cả nước “sảng bang do triết”, ánh sáng soi cho nước là do triết (Đại cáo 13) và vì thế bao giờ cũng coi việc bàn hỏi ý kiến các vị hiền triết là một điều rất đáng khen. Như Kinh Thi khen vua nhà Thương là “phu cầu triết nhơn”. rộng cầu đến các triết gia (Bài Y huấn câu 6).
3. Ba là nước được cai trị theo văn giáo ít ra trong lý thuyết và phần nào trong thực hiện. Khi nào nước được trị theo văn giáo thì gọi là hữu đạo, bằng không thì gọi là vô đạo, chứ không có tiêu chuẩn nào khác thuộc tôn giáo thí dụ và đó là nét đặc trưng hơn hết của các nền văn hoá Viễn Đông.
4. Vì 3 điểm đó nên nhận xét của thừa sai Âu Tây có thể coi là đúng đến quá nửa, và ta có xưng tụng nước là văn hiến chi bang cũng không phải thiếu nền móng.

Thế nhưng từ hơn một trăm năm nay do sự tiếp cận với văn minh Tây Âu thì nét đặc trưng của Viễn Đông bắt đầu lung lay và đang sụp đổ, đến nỗi ngày nay đừng nói đến địa vị triết vương, mà ngay đến địa vị triết trong quốc học cũng bị từ chối hoặc coi thường. Và vì thế hôm nay khi bàn đến quốc học mà thấy đề cao triết chắc có nhiều người không khỏi ngạc nhiên, ngạc nhiên vì đã quen nghe những lời chỉ trích triết: triết nói những truyện trừu tượng, xa xôi, vu vơ vô bổ cho đời sống ăn làm… Thực ra thì đó chỉ là sự mâu thuẫn vòng ngoài vì nếu đi vào nội dung thì không có chi đáng phải ngạc nhiên, là vì những điều chê bai triết cho tới nay hầu hết là vì triết Tây bám riết chữ nghĩa hay Hán Nho bám sát luân lý và những định chế đã lỗi thời… Hoặc nữa là triết học lý niệm đề cao lý trí đến độ duy ngã độc tôn nên chẳng sao đi vào đời sống nổi. Đời sống con người vận hành trong những ngõ ngách của Lý với Tình, đôi khi có cả Chí , vậy mà triết học lại duy lý thì đi sao nổi vào đời sống. Chính vì triết học quá duy lý nên nguyện vọng triết vương của Platon chỉ là một giấc mộng không tưởng, và triết chỉ còn lẩn khuất trong một vài phòng học y như một ngành chuyên môn nào khác vì đã để mất hẳn địa vị bà chúa toả uy tín trên khắp các kiến thức vì bơm sinh khí cho chúng bằng một mối quán thông. Và hiện nay triết được dậy trong chương trình giáo dục của ta cũng như các đại học thì chính là thứ triết học như được đề nghị trong tập sách này khó hi vọng thấy được hiện thực.

Tuy thế vì nền triết lý giới thiệu ở đây có tính chất toàn diện gởi đến cho toàn dân chứ không còn hạn cục trong bốn bức tường hàn lâm trường ốc, cho nên vẫn chưa đến nỗi thất vọng, vì ngoài hàn lâm trường ốc chúng ta còn cả một khối nhân dân, nhiều triệu nhân dân, và đấy là môi trường chúng ta có thể hoạt động, và nếu biết tổ chức thì sẽ trở nên mạnh mẽ có khi đạt được khả năng khôi phục địa vị cho triết ít ra phần nào như xưa lúc các tư trào Tây Âu chưa xâm nhập. Và bấy giờ chúng ta sẽ đủ bảo đảm tìm đáp số cho câu trả lời sau đây: ai sẽ đứng ra hiện thực trở lại lý tưởng triết vương. Nói khác ai sẽ hiện thực nền quốc học như được đề nghị trong tập sách này? Ai? Dân chúng hay chính quyền? Câu trả lời tất nhiên là chính quyền, bởi chỉ có chính quyền mới nắm đủ quyền lực và phương tiện, là những yếu tố thiết yếu cho sự hiện thực bất cứ một ý tưởng nào có tầm mức quốc gia. Tuy nhiên nếu ta theo được đúng tinh thần Việt Nho thì sẽ thưa rằng phần lớn là dân. Dân mới là gốc là bổn là óc còn chính quyền chỉ là cấp thi hành, ví được như trái quả cây, còn muốn cho trái được sai thì cần bơm tưới gốc cây, muốn cho những điều bàn trong các chương trên thành sự thực thì cần nhân dân phải hành động. Phó mặc cho chính quyền thì chỉ là truyện may rủi. Trong hiện tình đất nước thì hầu hết là rủi. Bởi vì những người nắm chính quyền hầu hết được đào tạo theo đường lối của Tây Phương, còn về Đông phương thì chỉ biết bằng nghe ngóng và phần nhiều là mắc tự ti mặc cảm. Bởi Đông Phương vừa huyền bí, lại đã bị lãng quên lâu ngày, nên nay muốn nhìn lại khuôn mặt cũ thì cả là một công trình dài hơi, nếu không là người vừa có tâm huyết vừa kiên trì vững dạ thì làm sao thấy được. Vậy mà những vị nắm quyền hành đã phải hiến phần lớn thì giờ vào việc hành chánh, cho nên giả sử trong số có ai muốn nghiên cứu cổ học cũng khó tìm ra thì giờ. Và vì thế hầu hết chính quyền được điều khiển theo óc công chức, một lối làm việc duy lý rất gần kiểu máy móc phần mở, nên lạnh lùng, trốn tránh trách nhiệm nhiều được ngần nào hay ngần đó. Như vậy là một lối làm việc ngược hẳn với lý tưởng của nền quốc học đang dự trù; nó đòi phải có tinh thần cán bộ với những cái nhìn trên toàn diện với bầu nhiệt huyết hăng say với lòng yêu quê nước cao độ. Bấy nhiêu đức tính nếu có gặp được trong một số công chức thì cũng chỉ là luật trừ thưa thớt nên không thể trông vào đấy được. Vậy phải làm thế nào? Có nên đặt vào tay dân chúng mấy việc quan trọng như bộ giáo dục, bộ văn hoá, Đại học văn khoa? Không được, vì ai sẽ đứng ra lựa chọn người đủ tư cách? Nếu lại bỏ phiếu theo lối ngày nay thì chắc chi những người đủ tư cách đã được chọn và như thế chúng ta lại ở trong cái vòng luẩn quẩn. Vậy thì toàn dân phải tìm một đường lối khác để có thể vươn tới ý thức của chủ nhân, còn nhà nước chính quyền chỉ nên coi là chân tay, là những kẻ thừa hành phần nào như tiên tổ chúng ta đã có thời hiện thực được. Làm thế nào để đạt được như vậy? Thưa cần phải làm chủ được dư luận.

Xét về một mặt thì sự coi trọng dư luận là một việc thông thường không có chi mới mẻ xa lạ mà cần phải bàn tới, nhưng xét theo hoàn cảnh đặc biệt của nước ta thì lại có chỗ cần phải đem ra mổ xẻ. Đó là vấn đề làm cho dư luận có bề thế. Thiếu bề thế thì dư luận cũng chỉ là tiếng kêu trong sa mạc: chính quyền vẫn có thể bịt tai. Mà rất nhiều trường hợp chính quyền có lý để mà làm thế bởi vì dư luận chưa được huấn luyện. Xin lấy một thí dụ thiết cận đến vấn đề gây dựng quốc học. Đã có những ý kiến về vấn đề này nên có thể gọi là đã có dư luận. Song những người đại diện cho dư luận này mới chỉ được huấn luyện theo văn hoá ngoại lai, chưa được vun đúc trong bầu khí quốc hồn thành ra khi nêu ra dư luận thì một là không sâu xa đủ để móc nối được với cơ cấu tinh thần dân tộc nên nhiều luồng dư luận nếu không do những cán bộ văn hoá Việt cộng nắm vững tung ra để gieo hoang mang thì cũng đầy mảnh vụn, tản mát. Hai nữa nếu ăn may mà trúng chiều hướng dân tộc thì cũng chỉ ở đợt lương tri, không đủ sức huy động tinh thần đa số, cho nên thường lẻ loi trơ trọi thiếu hậu thuẫn dân chúng. Chính vì thế mà dư luận thiếu sức nặng và dễ bị chính quyền coi thường. Muốn tránh tai hoạ đó, muốn trả lại cho dư luận thế giá của nó tự ngàn xưa, ít ra trong phạm vi văn hoá giáo dục thì cần tổ chức và huấn luyện những người đại diện cho dư luận nhân dân. Nói cụ thể là những người muốn nói lên tiếng dân tộc cần đứng chung vào với nhau thành một trận tuyến văn hoá. Trận tuyến đó sẽ qui tụ những người cùng chung một niềm tin như nhau thí dụ:

Thâm tín rằng nước ta đã vì ý hệ ngoại lai mà sa vào thế phân hoá và bị xâm lăng.
Thâm tín rằng chỉ có thể chữa trị thảm trạng này bằng sự thống nhất tinh thần trên nền tảng văn hoá dân tộc.
Thâm tín rằng chỉ có một hội văn hoá hợp thời đại mới trông đạt được điều mong ước chính đáng đó.
Thâm tín rằng thời này là thời tranh đua của các ý hệ, các triết thuyết, nước nhà muốn tồn tại thì văn hoá phải hưóng mũi giùi về phía đó.
Thâm tín rằng sự đứng chung trong một mặt trận sẽ giúp đắc lực vào việc thống nhất văn hoá, cũng là việc làm cho dư luận có cơ sở nên dễ trở nên mạnh.
Thâm tín rằng chỉ khi có một mặt trận như thế thì những người thiết tha yêu nước mới có một đất đứng để mà hoạt động cho công ích ít nguy cơ bị lợi dụng, bị sa đoạ vì sẽ không đi vào chính trị, mà chỉ làm văn hoá cách vô vị lợi

Nếu có được một mặt trận như thế thì chính quyền sẽ có ngày được cung ứng cho nhiều công chức có óc cán bộ, nhiều chiến sĩ có óc tông đồ, quốc dân sẽ giữ được vai trò chính cốt là hướng dẫn và kiểm soát nền quốc học. Chính vì thế sự cùng đứng vào với nhau trong một hội là điều tối quan trọng và đáng cầu ước cho có được một hội như thế. Hội văn thì nhiều rồi, nhưng một tổ hợp những tâm hồn có óc triết thì chưa, mà có triết thì mới trông được nền vững. Vậy cần phải làm thế nào để liên kết những tâm hồn triết, những người ưa thích triết? Đó là điều khó, bởi vì những tâm hồn triết thường ưa thích tĩnh mịch, đơn chiếc vì đấy là phong thái thuận lợi cho sự suy tư. Tuy nhiên thời nay là thời ngự trị của lượng số, nên thiếu liên kết thì tiếng nói lẻ loi không đủ mạnh, không ai thèm chú ý đến, mà như vậy là một điều bất hạnh cho quê nước vốn từ xưa vận hành trong ánh sáng minh triết.. Chính vì thế mà những tâm hồn triết phải chịu hy sinh một số thì giờ cho việc liên kết, đặng khuyến khích nhau và cần cùng nhau lên tiếng hay hành động, có vậy mới tạo được hiệu nghiệm cho tiếng nói của triết. Có vậy tiếng nói chân thành của dân tộc mới không bị lấn át trước các tư trào ngoại lai đã được tổ chức rất vững chắc, nếu không có một sự liên kết tối thiểu nào về phía văn hoá dân tộc thì dù nền văn hoá này còn có những người hâm mộ nhiệt thành đến đâu đi nữa rồi cũng chỉ là những cá nhân trơ trọi lẻ loi sẽ bị xiêu bạt trong cái mớ quần chúng vô dạng (amorphe masse) và như vậy sẽ không tránh nổi làm mồi ngon cho bất cứ trào lưu nào cũng có thể cưỡng ép lôi đi.

Bạn sẽ hỏi liệu còn tìm được đủ số người nhiệt thành để mà trở thành một lực lượng chăng? Muốn trả lời điểm này cần phải có một bộ máy dò mìn để tìm ra những quả mìn là các tâm hồn nhiệt huyết với dân tộc. Máy dò đó là gì nếu không là một tổ chức, tuy rất lỏng lẻo nhưng cũng là một tổ chức ít nhất để tìm ra người đồng thanh đồng khí. Riêng chúng tôi cũng biết được một số tuy nhỏ nhưng cũng đủ để có lý tin rằng nếu chịu tìm kiếm thì số đó còn nhiều, ít ra đủ để làm thành một nhóm. Chúng tôi dám tin như thế vi số người chúng tôi biết chỉ là tình cờ tuyệt nhiên bên ngoài sự tìm bạn. Vậy mà cũng thấy được một số có thể cho phép tin rằng dòng máy văn hiến chưa ngừng chảy trong người Việt Nam, và dầu trong hiện trạng đầy thối nát cũng vẫn còn có thể tìm ra những tâm hồn cao khiết đại diện cho hồn thiêng của muôn thế hệ tiên tổ đã dựng nên nước Việt Nam này và bao lần đã cứu nó khỏi diệt vong. Hồn thiêng đó vẫn còn phảng phất trên giải non sông này, vì thế tôi cho là đã đến lúc các vị đó phải tạm thời bỏ giai đoạn ẩn náu, phải vượt qua những dè dặt e ngại để đứng vào một thứ liên lạc nào đó để gây lại Tinh thần. Tinh thần đó trong trường hợp hiện đại của nước nhà không là chi khác hơn là hồn văn hoá dân tộc, mà các cụ xưa cũng kêu là Đạo, và các cụ đã nói cách chí lý: “Đạo mất trước nước mất sau”. Chúng ta có thể tiếp: vậy muốn nước còn thì cần đạo còn. Nên trong các việc làm để cứu quốc thì cứu đạo là việc tiên quyết.

Trích Kim Định- chương VII, sách Vấn đề Quốc học

Trẻ em đi học, bố mẹ có cần quan tâm chính trị không?

Khi bạn phải xếp hàng từ tối hôm trước tới 5h sáng hôm sau để đưa con bạn đi xét nghiệm vì ăn phải thịt lợn nhiễm sán thì có phải là chuyện chính trị không? Hằng ngày có biết bao tiêu cực xảy ra mà bạn vẫn hồn nhiên né tránh? Đến một lúc nào đó việc không tốt sẽ xảy ra với chính con bạn thì bạn có còn chửi những người lên tiếng vì một xã hội công bằng, văn minh là Phản Động nữa không?

Fb Chi Trần

Bà Ngô Thị Hồng Lâm: Cần giái tán bộ học ngay lập bộ học mới!

Bà Ngô Thị Hồng Lâm ở Vũng Tàu, một độc giả của Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam trao đổi thư tín đến với chúng tôi ngày 24 tháng 12 năm 2018 như sau:

Ý kiến của cô : việc tuyển sinh đầu vào là một quy trình đào tạo mang tính công bằng và đòi hỏi rất cao về kiến thức tối thiểu, thí sinh phải có trình độ để đáp ứng được những cuộc tuyển sinh đó nhằm đảm bảo ban đầu cho việc đào tạo có chất lượng cao để phục vụ xã hội sau này. Đề nghj thu thập van bản nhà trường bắt mỗi người phải cung cấp 5 thí sinh, dựa trên văn bản đó khởi kiện nhà trường về sự áp đặt và vi phạm tiêu chuẩn tuyển sinh. Những cái trò bắt cóc bỏ bị để ăn chặn chứ chúng nó ( chỉ quan chức ngành giáo dục) tuyển sinh với đào tạo gì?

Hệ thống đào tạo và giáo dục cũng như tuyển sinh của nước ta nó khốn nạn, đểu giả, nó lưu manh nham nhở đến bệ rạc. Cần giái tán bộ học ngay lập bộ học mới.

Nghệ sĩ ưu tú Kim Chi, giảng viên trường đại học Sân khấu điện ảnh tuyên bố bỏ đảng cộng sản

“Hôm nay, 4.11.2018, tôi – Nghệ sĩ ưu tú Nguyễn Thị Kim Chi, chính thức tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam.

Lẽ ra tôi đã làm việc này cách đây gần 3 năm trước, khi ông Nguyễn Phú Trọng tái đắc cử Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam. Bởi tôi biết ông Trọng một mực theo đuổi Chủ Nghĩa Xã Hội – con đường tăm tối không có tương lai cho đất nước, đi ngược xu thế tiến bộ của nhân loại.

Nhưng ngày đó, lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh – cựu Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, Giáo sư- Tiến sĩ khoa học Chu Hảo, chồng tôi ( ông. Vũ Linh), cùng nhiều bằng hữu tâm huyết khuyên tôi kiên nhẫn ở lại để giúp những người tốt trong Đảng Cộng Sản Việt Nam nhận biết lẽ phải.

Tôi đã kiên nhẫn tỏ bày chính kiến ôn hoà trong mọi việc:
– Xuống đường biểu tình vì nhân quyền, chủ quyền đất nước, môi trường sống…
– Viết Facebook lên án những sai trái của an ninh, giới chức nhà nước.
– An ủi, sẻ chia cùng tù nhân lương tâm, bà con dân oan…

Tham gia các hoạt động xã hội dân sự, với thiện ý xây dựng, tôi thành tâm mong góp tiếng nói phản biện, nhằm thức tỉnh lương tri những người đang chèo lái vận mệnh đất nước. Tôi chưa bao giờ có ý tưởng lật đổ, cổ xúy bạo lực, mà luôn thật lòng mong mỏi những người giữ trọng trách trong guồng máy nhà nước thay đổi tốt đẹp, biết yêu nước, thương dân.

Nhưng đáp lại thiện chí của chúng tôi là sự đàn áp ngày càng khốc liệt người bất đồng chính kiến; là ý đồ muốn biến nhân dân thành bầy cừu; thù ghét, khủng bố những người dấn thân tranh đấu vì những quyền cơ bản, chính đáng của con người, những giá trị phổ quát của nhân loại; hãm hại những trí thức ưu tú muốn khai trí nhân dân.

Trải tuổi trẻ ở chiến trường, tôi khát khao giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước. Nhưng than ôi! Khi nhận ra mình đã góp tuổi xanh vào một cuộc chiến huynh đệ tương tàn do mâu thuẫn ý thức hệ quốc tế, tôi vô cùng đau đớn. Nhiều đêm trắng tôi thao thức, khi những người ưu tú lần lượt vào tù. Hàng triệu dân oan không nhà làm nhói tim tôi. Im lặng là đồng loã cái ác, là có tội.

Sự việc mới đây khiến tôi không thể kìm lòng được nữa: Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng Cộng Sản Việt Nam công bố kết luận hết sức xằng bậy về Giáo sư- Tiến sĩ khoa học Chu Hảo. Đó là một ý đồ hắc ám, muốn thông qua việc trừng phạt một trí thức ưu tú mà tôi và đông đảo trí thức cũng như người dân kính trọng như tinh hoa dân tộc, tuyên chiến với giới trí thức tiến bộ tâm huyết, tuyên chiến với nhân dân. Những ngày qua, tôi kiên nhẫn chờ đợi động thái sửa sai từ cấp cao nhất. Nhưng vô vọng! Tôi hiểu, lề lối quan liêu, tư duy bảo thủ, khuynh hướng độc tài hủ bại hắc ám đã, đang và sẽ còn chế ngự Đảng Cộng sản Việt Nam, như hồi đánh Nhân văn – Giai phẩm.

Tôi vào Đảng Nhân dân Cách mạng Miền Nam tại chiến trường, năm 1971. Ngày đó, tôi đinh ninh đứng vào đội ngũ những người tiên phong, sẵn sàng ngã xuống cho “sự nghiệp giải phóng quê hương, thống nhất đất nước, xây dựng đất nước giàu mạnh, xã hội công bằng, văn minh…”. Do hoàn cảnh lịch sử, hạn chế thông tin khi ấy, tôi chưa thể biết sự thật cay đắng phũ phàng: Chủ nghĩa Mác – Lê Nin, mà Đảng Cộng sản Việt Nam lấy làm nền tảng tư tưởng, chỉ là một học thuyết phản khoa học, phi thực tế, cổ xúy bạo lực “đấu tranh giai cấp”, hiếu chiến, tạo bất công, gieo rắc đói nghèo lạc hậu, độc đoán thủ tiêu mọi quyền tự do chính đáng của nhân dân.

Thực tế, sau 1975, phần lớn lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam tự hoang tưởng, tha hóa biến chất ngày một tồi tệ, làm đất nước ngày càng tụt hậu, nhân dân lầm than.

Quá thất vọng, tôi bỏ sinh hoạt đảng từ 2013. Tôi luôn trăn trở: “tuổi cao, sức yếu, không gì đau buồn và hổ thẹn hơn là đột ngột ra đi mà vẫn danh nghĩa là đảng viên cộng sản”. Đã đến lúc tôi phải rời khỏi cái đội ngũ mà thế lực hắc ám ngự trị trong Đảng Cộng sản Việt Nam đang lạm dụng làm bình phong che chắn cho động cơ vị kỷ, tệ hại của họ.

Tôi thành tâm mong mỏi ngày càng có nhiều đảng viên có lương tri, còn tâm huyết với dân, với nước, nhất là thế hệ trẻ, tiếp tục rời bỏ Đảng Cộng Sản Việt Nam, Đoàn Thanh Niên  Đảng Cộng Sản Việt Nam. Vận nước, tương lai dân tộc tùy thuộc mỗi người Việt Nam chúng ta.

Vì những lẽ trên, tôi chính thức tuyên bố rời bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam.

Nguyễn Thị Kim Chi

( Theo facebook của cô Kim Chi)

Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng dọn đường công nhận nghiệp đoàn lao động độc lập cho Việt Nam

Một chiến thắng của giới hoạt động về lao động tại Việt Nam, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng  đã bán chính thức công nhận công đoàn độc lập. Cụ thể, vào ngày ngày 2 tháng 11, hiệp định thương mại tự do CTPP đã được ông Nguyễn Phú Trọng trình quốc hội, một cách sơ bộ, các quyền về nghiệp đoàn lao động độc lập đã được công nhận cho Việt Nam.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng – người đại diện đảng cộng sản Việt Nam đã nhắc đến việc trách nhiệm của mình  kế vị những lời dạy của Marx-Lenin và cố chủ tịch Hồ Chí Minh. Lúc sinh thời, chủ tịch Hồ Chí Minh bảo rằng phải nâng cao vị thế của công nhân. Nghĩa là, chủ tịch nước Hồ Chí Minh lúc đương quyền cổ vũ mọi biện pháp chính đáng để hỗ trợ công nhân.  Một điều mà ai cũng biết, rằng cách tốt nhất và không thể bỏ qua để nâng cao vị thế của công nhân chính là giúp họ thành lập những nghiệp đoàn lao động độc lập, do họ tự bầu ra.

CPTPP  được coi là một hiệp định thương mại tự do (FTA) tiêu chuẩn cao, đề cập tới các lĩnh vực truyền thống như cắt giảm thuế quan đối với hàng hóa, mở cửa thị trường dịch vụ, sở hữu trí tuệ, hàng rào kỹ thuật liên quan đến thương mại. Đồng thời CPTPP  cũng đặt ra những vấn đề mới lạ đối với Việt Nam như công nhận nghiệp đoàn độc lập, công đoàn độc lập…và chấp nhận để người lao động tự do bầu ra các nghiệp đoàn.

Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP) hay còn gọi là TPP-11, cùng các văn kiện liên quan đã được chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng trình Quốc hội Việt Nam ngày 2 tháng 11 năm 2018 vừa qua, coi như là sự đồng tình của chính quyền Việt Nam đối với giới hoạt động nghiệp đoàn, sau nhiều năm bế tắc trong việc tìm tiếng nói chung. Quyền thành lập nghiệp đoàn lao động Việt Nam từ nay coi như đã được nâng lên một tầm cao mới.

CPTPP được ấn định sớm, trong tương lai ngắn Việt Nam sẽ tạo điều kiện để có nhiều nghiệp đoàn lao động ngành nghề, hầu nâng cao vị thế và bảo vệ nhân phẩm cho người lao động Việt Nam, như lời mong ước của chủ tịch Hồ Chí Minh năm xưa.

Trong văn hóa Việt Nam, lời thề có một sức mạnh ghê gớm, ai phá bỏ lời thề sẽ gặp những tình huống không thể lường trước.  Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Phú Trọng- xuất thân từ tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam đang thực hiện lời thề của ông với hiến pháp. Ông cũng giúp thực hiện những lời hứa của chủ tịch nước-chủ tịch đảng (cộng sản) Hồ Chí Minh hứa với toàn dân Việt Nam còn đang đình trệ bao lâu nay.

Các nhà hoạt động nghiệp đoàn chân chính tại Việt Nam đang giúp công nhân tạo ra các nhóm tương trợ và các nghiệp đoàn chuyên nghiệp một cách không chậm trễ. Quyết định vừa qua của chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng coi như một lời động viên rất lớn đối với những người hoạt động nghiệp đoàn.

Bài viết thuộc Chương trình phổ biến kiến thức nghiệp đoàn độc lập cho người lao động Việt Nam do Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam đồng tổ chức.