Bs. Nguyễn Đan Quế – Bàn về giáo dục nhân bản

Tôi muốn nói ‘chút xíu thôi’ về thế nào là một nền Giáo Dục Nhân bản. Tôi thật sự không muốn vì thấy chưa phải lúc. Khổ nỗi đây lại là cơ bản nhất.

Bàn về Giáo Dục Nhân Bản, chỉ nghe không thôi đã đủ thấy khó. Cho nên, theo tôi, người nghe phải là những người, không những trong nghành giáo dục, mà còn có những quan tâm, ưu tư đặc biệt về giáo dục và đang tìm tòi một hướng đi mới cho nền giáo dục Việt nam. Hướng này là xu thế tất yếu của thời đại, chứ không phải sản phẩm tưởng tượng của trí tuệ. 

Sở dĩ tôi ngần ngại chưa bàn đến nền Giáo Dục Nhân Bản vào lúc này là ví chế độ cộng sản và những nhà lãnh đạo cộng sản còn ngồi tại vị đó. Trong khi chúng ta bàn một vấn đề mà vấn đề đó đòi phải có thay đổi toàn bộ cách điều hành xã hội từ kinh tế – văn hoá cho đến sinh hoạt chính trị ở tầm mức quốc gia.

Nhiều nhất, có thể nói trong lúc này là về một mơ ước. Nhưng không phải mơ có được nền giáo dục giống của Mỹ, Anh, Pháp, Liên Xô hay bất kỳ quốc gia nào khác.

Mà là giấc mơ của nhân loại về một nền Giáo Dục Nhân Bản.

Nói là mơ, nhưng lại không mơ đâu!

Mà chính là hướng đi tất yếu của giáo dục phổ quát cho nhân loại, mọi dân tộc trong tương lai. Thật vậy, khoa học hiện đại (cơ học lượng tử ra đời vào khoảng giữa thế kỷ 20) đã đưa nhân loại lần đầu tiên đến với quan niệm triết lý mới về con người: Tinh thân và vật chất là 2 mặt của sinh năng. Sinh năng là một phần của vũ trụ năng (từ vụ nổ Big Bang và vũ trụ hiện còn đang tiếp tục dãn nở). Tinh thần – vật chất hiện hữu cùng một lúc, hỗ tương tác động và có thể hoán chuyển qua sinh năng. Nói như thế, Đông – Tây đúng lý ra đã phải là 2 mặt của nền văn minh nhân loại (như 2 mặt của một đồng tiến). Do đó, Nhân Bản Hóa xã hội loài người là tất yếu, trong đó Giáo Dục Nhân Bản giữ vai trò cốt lõi.

Trước khi nói về nền Giáo Dục Nhân Bản, thiết tưởng cần nói qua nền giáo dục hiện nay.

Chủ nghĩa cộng sản theo đuổi nền giáo dục đào tạo công cụ cho chế độ và nền văn hoá nô dịch nhằm điều kiện hóa tối đa con người trong khuôn khổ duy vật của chủ nghĩa Mác.

Thứ giáo dục áp chế này khiến con người trở nên cứng nhắc với những giáo điều, làm mất tự do cũng như nhân phẩm, khiến không thể thay đổi hay tiến hoá được. Thứ giáo dục, đã đào tạo sai lạc nhiều thế hệ, hậu quả là văn hoá suy đồi, không có đức độ, thì làm sao xã hội không càng ngày càng xuống dốc, con người không càng ngày càng tha hoá, hư hỏng, chỉ biết tham lam, bóc lột lẫn nhau. Nhờ đảng cán bộ trở nên giầu có, chỉ có dân chúng thiệt thòi, nông dân – công nhân nai lưng bán sức lao động mà không đủ sống, sinh viên tốt nghiệp không tìm được việc làm.

Chủ nghĩa cộng sản kinh điển, hay tư tưởng (?) Hồ Chí minh chỉ là những xác chết, những thây ma. Trong khi đời sống xã hội luôn linh động, phát triển.

Bộ chính trị đảng cộng sản Việt nam nghĩ rằng họ sẽ tìm thấy câu trả lời cho những vấn nạn của xã hội trong kinh điển thì họ đã sai lầm lớn!

Vấn đề không phải là cải tổ nền giáo dục – văn hoá mác xít tai hại này, mà chúng ta phải đấu tranh đòi hủy bỏ toàn bộ, chấm dứt ngay việc nhồi nhét vào đầu học sinh sinh viên những quan niệm trừu tượng hay những mớ kiến thức chuyên môn.

Nền giáo dục mới mang tính Nhân Bản, Khoa Học, Đại Chúng, Khai Phóng và Sáng Tạo. Ngắn gọn ta có thể nói:

– Tính Nhân Bản

Phát triển đồng đều và tối đa có thể tiềm năng cá nhân về cả hai mặt tinh thần lẫn vật chất vì là hai mặt của sinh năng (‘đẻ’ ra sự sống). Phát triển cân bằng này mới là yếu tố quan trọng cho cá nhân mưu cầu hạnh phúc.

– Tính khoa học

Khoa học Tây phương giúp giải thích những hiện tượng của thế giới tự nhiên bên ngoài qua những thí nghiệm, những công thức toán học.

Khoa học Đông phương là sự tìm hiểu bản chất thực sự bên trong của con người, là sự tìm hiếu vào bản thể mình: “Tôi là ai?” qua những huấn luyên thực nghiệm, qua trải nghiệm.

– Tính đại chúng

Ngày nay với internet có thể phổ biến các bài giảng, bài huấn luyện đến quần chúng ở hang cùng ngõ hẻm trên toàn quốc, kể cả vùng sâu, vùng núi, hay hải đảo. Giáo dục không còn là chỉ dành riêng cho người có tiền, có quyền, con ông cháu cha.

– Tính khai phóng

Chúng ta thừa kế và hưởng thụ gia sản nhân loại truyền qua bao thế kỷ, nhưng hoàn toàn không bị bó hẹp trong những hiểu biết đó. Nền giáo dục Nhân Bản luôn luôn khai mở ra cho thế hệ trẻ những bệ phóng để có thể lao vào và hoàn thành tốt nhiệm vụ quan trọng nhất trong một đời người. Đó là:

– Tính sáng tạo

Trong công việc hàng ngày, hay trong nghệ thuật hay cao cấp hơn trong khám phá đại vũ trụ cũng như tiểu vũ trụ (con người), mỗi hành động của chúng ta đều luôn luôn mang tính khám phá, chứ không phải máy móc. Thế giới ở trong ta (sống với xã hội), nhưng ta không ở trong thế giới (đời sống nội tâm riêng).

Tính sáng tạo sẽ đưa đến NHÂN LOẠI MỚI với NỀN VĂN MINH MỚI trên căn bản triết lý mới về con người.

Nền tảng giáo dục mới Nhân Bản là đào tạo giới trẻ thành những con người hiểu về mình và môi trường mình đang sống; ý thức tương quan giữa người với người và giữa người với môi trường ấy.

Mục đích của nền giáo dục Nhân Bản là khêu gợi và phát triển tính Nhân Bản tiềm ẩn có sẵn trong mỗi con người, sống phù hợp với các qui luật của thiên nhiên, và trở thành những người có lòng tốt, có lòng vị tha, biết cảm thông, biết hướng thượng. Không bao giờ khêu gợi, kích thích những nhược điểm hay tật xấu trong con người.

Phần lớn con người Việt Nam trải qua bao năm chinh chiến, lại chịu ảnh hưởng của một nền giáo dục đầy thù hận, nên rất khó thay đổi. Cho nên:

Cần nhắm vào tuổi thơ dễ uốn nắn.

Dù cho đứa trẻ gặp bất hạnh nhưng nếu được giáo dục đúng thì chính khổ đau này giúp trẻ thêm kiên nhẫn, chịu đựng và thương những người cùng cảnh ngộ. Dù cho sinh ra trong nhung lụa sung sướng, trẻ cũng không trở thành một người ích kỷ, tự đắc hay dễ dãi với bản thân mình.

Nếu khi còn nhỏ, trẻ được giáo dục kỹ lưỡng về luân lý, đạo đức, được vun trồng săn sóc cẩn thận thì sau này khi trưởng thành, tiếp xúc với đủ mọi ảnh hưởng tốt xấu, có thể đương đầu với điều xấu vì biêt phân biệt và đủ sức chống lại những cám dỗ.

Tóm lại nền Giáo Dục Nhân Bản làm cho con người phát triển toàn diện trong môi trường đang sống.

Một vị thầy theo đúng nghĩa không phải là người có nhiều kiến thức hay ăn nói lưu loát; mà phải là người dìu dắt đứa trẻ như bạn đồng hành, thích nghi với sự nẩy nở của trẻ, dậy bảo đúng với khả năng tiếp nhận của trẻ, không ỷ vào uy quyền để áp chế. Con người ai cũng ghét điều làm họ sợ, nên mệnh lệnh, đe doạ không bao giờ là giáo dục chân chính được.

Vì giáo dục là một nghệ thuật nên nhà giáo dục còn phải có tâm hồn của một nghệ sĩ, rộng mở với thiên nhiên, vui buồn với thế thái nhân tình, biết hoà nhịp cùng thời đại.

Nhà giáo dục phải có tự do trong việc đào tạo, huấn luyện những tâm hồn còn non dại, ngây thơ này. Chỉ những người có đức hạnh cao mới nên theo nghề thầy.

Giáo dục dự phần quan trọng trong phát triển xã hội. Con người nhìn cuộc đời ra sao tuỳ thuộc rất nhiều ở sự giáo dục của người đó.

Giáo dục không phải là bức rào ngăn cách con người, mà là một cây cầu nối liền con người với nhau.

Giáo dục là khai mở trái tim cũng như khối óc, tiềm lực con người được khai phóng, khả năng sáng tạo của con người có thể tuôn chẩy góp phần xây dựng một nền văn minh mới toả rộng khắp nơi.

Nếu con người biết sống đúng ý nghĩa của một con người, thì tương lai nhân loại ắt phải huy hoàng chứ không thể nào khác đi được.

HIỆN TẠI Khó khăn nhất nằm ở chỗ:

Lực lượng giáo chức Việt Nam phải nhận biết nền giáo dục Mác – Lê là vũng bùn lầy, mới ngừng không tranh đua nữa và nhất là muốn bước ra, rời bỏ nó. Đại đa số giáo chức ở chỗ riêng tư đều nói: nền giáo dục hiện tại là gàn dở, nghĩa là các vị đó còn không gàn dở. Chính lực lượng giáo chức phải làm cuộc cách mạng giáo dục Nhân Bản này, chứ không phải ai khác.

Lực lượng giáo chức phối hợp cùng hàng triệu sinh viên nạn nhân là động lực chính yếu chống lại và lật đổ bọn cán bộ quản lý giáo dục: Đó là hướng đấu tranh để cho ra đời nền giáo dục Nhân Bản tại Việt Nam.

Nói như thế đã tạm đủ những nét chính của nền giáo dục mới.

Tóm lại, Giáo Dục Nhân bản nhằm rèn luyện thân thể cũng như tinh thần, để con người có thể nhận biết, tỉnh thức và trưởng thành qua mỗi kinh nghiệm sống. Từ đó, khai phóng mọi khổ đau và vui sướng của cuộc đời.

Chúng ta cũng nên nhớ rằng cuộc sống mang tính biện chứng, nó tồn tại qua hai mặt đối lập. Không hạnh phúc nào mãi mãi, bằng không hạnh phúc sẽ mất hết ý nghĩa. Bất hạnh kế liền hạnh phúc như ngày và đêm. Mọi vui sướng đều có nỗi đau riêng của nó, và mọi nỗi đau đều có vui sướng riêng của nó.

Thế nên “ngay bây giờ và ngay tại đây”, bất cứ ở đâu bất cứ lúc nào, con người Nhân Bản luôn sống chính xác một cách mãnh liệt, vì biết rõ quá khứ là chuyện đã xẩy ra rồi, và khoảnh khắc tới không ai có thể biết là gì.

Sau những giấc mơ thật đẹp như thế về giáo dục, chúng ta đành trở lại thực tế phũ phàng đang ngự trị trên quê hương mình để cùng nhau chiến đấu cho một thể chế mới với nền giáo dục Nhân Bản.

http://vnqvn.blogspot.com/2021/05/ban-ve-giao-duc-nhan-ban.html#more

“Giấy phép con” còn son hơn “giấy phép mẹ”?

Liên quan đến Công văn số 909/SGDĐT- TCCBTC của Sở GD&ĐT Đăk Nông do ông Giám đốc Nguyễn Văn Toàn ký ngày 13/7/2020 trong đó có nội dung qui định việc hoàn thành các chứng chỉ Ngoại ngữ, Tin học, chuẩn chức danh nghề nghiệpn Công văn nêu: “Sau ngày 31/12/2020 nếu cán bộ, giáo viên, nhân viên không có đủ các chứng chỉ theo qui định sẽ bị thu hồi Quyết định tuyển dụng” (?) Quả thật, đây là qui định rất oái ăm, có thể nói: “giấy phép con” còn son hơn “giấy phép mẹ”

Có thể thấy, các trường đào tạo Ngành sư phạm áp dụng quy chế của Bộ GD&ĐT đã thiết kế chương trình theo trình độ đào tạo của người học đủ chuẩn đáp ứng vị trí giảng dạy theo từng cấp học sau khi nhận bằng tốt nghiệp.

Người tham gia thụ hưởng đào tạo sau khi được cấp bằng ( tạm gọi là “giấy phép mẹ” – ĐP) có thể đáp ứng vị trí công tác theo bằng cấp qui định, đó là theo lẽ thường! Song le,tùy từng giai đoạn phát triển ngành học, các cơ sở đào tạo buộc phải cập nhật chương trình, nội dung, phương pháp truyền thụ kiến thức và qui trình đánh giá theo mục tiêu đào tạo hay nói cách khác là “chuẩn đầu ra” đáp ứng yêu cầu xã hội.

Chẳng hạn, trong chương trình đào tạo Ngành sư phạm chính qui, ngoài các module chính còn có các module kiến thức về ngoại ngữ, tin học, phương pháp dạy học … đã tích hợp một cách đầy đủ,  được nhà trường thực hiện theo kế hoạch thì những kiến thức đã tiêp thu được người học vận dụng vào thực tiễn đủ đáp ứng vị trí công tác dạy học khi không có nhu cầu làm quản lý giáo dục, vậy thì cần gì các “chứng chỉ con” như Tin học, Ngoại ngữ, chuẩn chức danh nghề nghiệp (theo yêu cầu của sở GD&ĐT Đăk Nông thì nếu thiếu các chứng chỉ không được gọi là GV ư?).

Đặt ra những qui định như vừa nói, các nhà quản lý giáo dục muốn gì? Theo tôi, khi đặt ra qui định như vậy tức là các vị đang phỉ báng các cơ sở đào tạo ngành Sư phạm! Có điều khó hiểu, tại sao các cơ sở đào tạo ngành Sư phạm bị xúc phạm như vậy mà không một cơ sở nào lên tiếng? Cuối cùng mọi khó khăn thiệt thòi đều dồn cả cho người học?

Đã đào tạo một người để làm giáo viên đáp ứng vị trí tuyển dụng khi sát hạch thì phải tôn trọng các cơ sở đào tạo, tôn trọng giáo viên vì họ đã tích lũy đầy đủ kiến thức phục vụ dạy học, như thế mới gọi là nền giáo dục lành mạnh!

Có lẽ nào giáo viên đã đứng trên bục giảng hàng chục năm, họ không có nhu cầu chuyển nghề khác, không có nhu cầu chuyển ngạch, nâng ngạch … mà buộc người ta phải đi học lại, phải làm học trò cho các “giảng viên” có khi tuổi đời chỉ đáng con cháu người ta tham gia dạy các lớp bồi dưỡng chuẩn hóa, đào tạo chứng chỉ Ngoại ngữ, Tin học …. Những giáo viên, giảng viên này có khi trình độ am hiểu xã hội chỉ ABC nhưng lên mặt vênh váo, thậm chí còn làm khó với các giáo viên lớn tuổi để tự thể hiện mình thì quả là vô nhân tính.

Đành rằng sự học là vô vàn nhưng phải được người học tự nguyện chứ không phải cứ thích là ra một văn bản buộc người học phải theo để rồi có nhiều trường hợp chỉ dùng tiền mua chứng chỉ nhằm đối phó, hệ lụy kèm theo đó là những câu chuyện bi hài!

Vậy nên, theo quan điểm cá nhân, chỉ có nền giáo dục thiếu chuẩn mực mới đặt ra điều kiện ngoài qui trình đào tạo này nọ để làm khó con người, bắt con người phải tự nô lệ chính mình, phụ thuộc vào người khác, phụ thuộc lẫn nhau …vô hình chung tạo điều kiện cho một bộ phận tổ chức xã hội, cá nhân trục lợi bất chính!

Đặng Phước

Hãy dẹp đội Sao đỏ phản giáo dục

Sao đỏ là gì?

Sao đỏ là một “lực lượng tinh hoa” mà nhà trường chọn lọc, thành lập để “theo dõi” không chỉ là học sinh mà cả… giáo viên tại các trường cấp I cấp II (trên địa bàn thành phố này, còn các nơi khác tôi không biết có tồn tại hay không?).

Các mục theo dõi của sao đỏ là nề nếp đầu giờ, giờ ra chơi, phụ huynh đón rước, vệ sinh lớp, đồng phục… với hàng chục thang điểm, từ 0,5 cho đến 10 để… sao đỏ trừ!

Trong một bài của báo Tuổi Trẻ mấy năm trước cho biết kết quả thi đua từng lớp sẽ là căn cứ xếp loại thi đua giáo viên chủ nhiệm lớp đó, ảnh hưởng trực tiếp đến lương, thưởng của giáo viên, khiến giáo viên vừa ngán sao đỏ vừa tìm cách dạy học trò của mình phải “cẩn thận” và đối phó với sao đỏ…. Và thật lạ lùng khi một hiệu trưởng một trường tại Gò Vấp đã phát biểu rằng: “Sao đỏ ở trường học cũng giống như… công an trên đường phố, chống lại sao đỏ (ý nói cả giáo viên lẫn học sinh) là chống người thi hành công vụ nên tôi sẽ xử lý”!!!

Thiệt không còn gì để nói về chuyện này. Các em đang tuổi thơ ngây, chính cái “đặc quyền” được giao quá lớn này đã nảy sinh ra thái độ tự kiêu, ngạo mạn, vô lễ, hiếu thắng, rình rập và tạo ra một hố sâu nghi kỵ giữa bạn bè cùng trang lứa.

Tôi cho rằng cái người “phát minh” ra vụ sao đỏ này là một kẻ mang đầu óc quân phiệt chớ không phải một nhà sư phạm. Cần nhanh chóng dẹp cái trò phản giáo dục này, đó là thứ tạo ra tỵ hiềm từ ngay tuổi ấu thơ, là dạy các em thói rình rập, xâm phạm tự do cá nhân, làm sai lệnh nhân cách các em ngay từ trong môi trường đào tạo nhân cách.

Nguyễn Đình Bồn

Chuyện chọn hiệu trưởng cho trường mầm non

Nhỏ bạn gọi điện thoại ra cafe giới thiệu cặp vợ chồng bạn nó .

Nhỏ bạn gọi điện thoại ra cafe giới thiệu cặp vợ chồng bạn nó .

2 Vợ chồng về hưu muốn mở trường mẫu giáo tư thục nhờ tui tư vấn về việc xin giấy phép và thuê giáo viên cộng trang trí phòng ốc như thế nào .

Tui nhiệt tình vì quen một số cô thầy ở Phòng GD nên nhận lời sẽ giới thiệu để họ chỉ cách làm đơn xin mở trường .

Sau buổi nói chuyện cặp vợ chồng mời tui làm chuyên môn cho trường , đang lưỡng lự vì lâu rồi không đi dạy , liệu mình có chịu nổi một loạt tiếng khóc của trẻ con nữa không .

Sáng nay nhỏ bạn gọi điện thoại :

– Lai tao nói chuyện này mày đừng giận nha . Cặp vc bạn tao đã tìm được một cô giáo và thuê bằng để mở trường rồi , cô đó sẽ làm chuyên môn cho trường luôn . Vc đó không biết tìm hiểu mày ra sao mà họ nói :

– Cô Lai làm phản động không phù hợp với nghề dạy trẻ ( mặc dù tao đã giải thích mày 22 năm trong nghề trong đó 10 năm làm hiệu trưởng )

Nói thật khi nghe qua tui cũng giận , nhưng chỉ một thoáng rồi thôi . Nghĩ đời còn dài mà , mở trường và quản lý giáo viên lẫn học sinh không phải là chuyện dể . Rồi sẽ có lúc họ sẽ biết chuyện gì cũng có thể xảy ra và chuyện gì cũng liên quan đến chính trị cả .

Tui nói với nhỏ bạn :

– Uh không sao đâu , chúc anh chị ấy suôn sẽ trong công việc hộ tao nha .

Vậy cho nên khi nhìn vào dân Hongkong đừng ai so sánh với VIỆT NAM vì nó rất khập khiểng . Chính tư duy an phận của họ nên đất nước này còn lâu mới thoát cảnh nô lệ và lưu vong ngay chính quê hương của mình.

Cô giáo Nguyễn Thị Thái Lai- Nha Trang

Cháy nhà lòi mặt chuột

Theo Facebooker Nguyễn Văn Thuật

Học phí lớp một 117 triệu. Chưa kể tiền học liệu, tiền ăn, tiền bảo hiểm, tiền trông muộn, tiền xe buýt… Lương của tôi một năm chỉ đóng được một học kỳ, đành chịu. Chỉ dám đưa con nhờ Bác hàng xóm dạy cho chắc ăn.

Nghe tên là trường Quốc tế nhưng không có camera để biết con mình học cái gì trên lớp, bảo mẫu có đón nhưng cũng chẳng biết bé có xuống xe hay không? Cô dạy cũng chẳng cần biết ai vắng… Nói chung tầm quốc tế là thế!

Mặc dù chữ viết, chữ ký như học sinh lớp 9, câu văn viết sai chính tả và văn phạm Tiếng Việt nhưng đây là thông báo của quý bà Hạnh- Hiệu trưởng nhà trường, về việc bỏ quên học sinh trên xe gây tử vong. Tôi đoan chắc học hết Trung học, học sinh trường này không biết ai xâm chiếm lãnh thổ Việt Nam năm 1979.

Nghĩ lại, ông Marx ngu thật, đưa con gái về trường làng học vì nơi đó cô giáo có giọng nói hay, chữ viết đẹp.

Chị Hạnh ơi! Trường tầm cỡ Quốc tế, học phí cỡ quốc tế, bảo hiểm cỡ quốc tế, tiền ăn tầm quốc tế … không biết có đền khoảng 2 triệu Mỹ kim cho gia đình bé không chị?

Làm thế nào để ngăn chặn ngộ độc học đường

 

Lời toà soạn: Bài báo sau đây của tác giả Từ Thức có tính giỡn chơi. Theo quan điểm của Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam, muốn không có ngộ độc thức ăn trong học đường thì phải có nghiệp đoàn đầu bếp để các đầu bếp nấu ăn có trách nhiệm.

NGỘ ĐỘC

Chuyện học sinh bị ngộ độc, bỏ mạng hay phải chở vào nhà thương xẩy ra như cơm bữa. Ai cũng biết mạng người ở Việt Nam không hơn gì cỏ rác, nhưng vào tận trường học đầu độc trẻ em để kiếm lời, chỉ có đầy tớ mới nghĩ ra, mới dám làm.

Phải làm gì để chấm dứt đại họa này ?

Kêu gọi lương tâm của đầy tớ là chuyện không tưởng, ở một xứ những người cầm quyền lớn hay nhỏ, thay vì rút kinh nghiệm để tránh tệ trạng tái diễn, tìm mọi cách chối tội, bằng những lý luận ngớ ngẩn, nếu không đểu cáng.

Đó là một xã hội không còn một chút tinh thần trách nhiệm. Không còn một người trách nhiệm. Lớn nhỏ phủi tay, hay đổ tội cho nhau

Luật pháp ? Luật pháp chỉ dành cho người ngoài đảng. Người trong Đảng đã có nội quy Đảng. Cướp của, giết người, sách nhiễu tình dục sẽ bị Đảng khiển trách.

Cách duy nhất để chấm dứt nạn trẻ em bị ngộ độc là trong mỗi lớp học, phải có ít nhất một hai con cháu của đầy tớ. Cũng như muốn cải thiện các nhà thương, cách duy nhất là bắt buộc các đầy tớ lớn phải điều trị, khám bệnh ở nhà thương công cộng. Cố nhiên đó là chuyện dỡn chơi, không tưởng.

Trong xã hội Việt Nam ,người dân là thành phần dưới cùng, không đáng đếm xỉa. Đi chỗ khác chơi, không có gì đáng coi cả.

Phản ứng của Masan khi tương ớt của họ bị Nhật cấm vì độc hại là một thái độ điển hình, lộ liễu nhất về tư duy của giai cấp đầy tớ.

Ở bất cứ một xứ bình thường nào, nhà sản xuất hoặc nhận tội, thu hàng hóa về, bồi thường nạn nhân. Hoặc chối tội bằng cách chứng minh là hàng hóa của mình không độc hại. Ở Việt Nam, người ta nói khơi khơi, ngon lành, đểu cáng: thực phẩm đó chỉ để dành cho dân Việt Nam.

Trước đây, ở Âu Châu một công ty bị truy tố vì lưu trữ thực phẩm không đúng tiêu chuẩn vệ sinh. Ra tòa, ông ta khai : thức ăn đó chỉ dành cho gia súc.

Việt Nam là một đống rác. Người Việt là những người ăn rác. Thực phẩm độc hại chỉ dành cho người Việt vì hai lý do.

Thứ nhất, người Việt quen ăn đồ độc hại, có sức đề kháng cao, có ăn thêm cũng không chết, người nào yếu đã chết từ lâu.

Thứ hai, người Việt chết quen rồi, vì chiến tranh, ung thư, không khí ô uế, vì tai nạn xe hơi hay bạo hành, có chết thêm vì thực phẩm cũng không thay đổi gì

Masan thành thực khi tuyên bố như vậy. Bởi vì họ thành thực nghĩ như vậy. Thức ăn độc hại chỉ dành cho người Việt. Trong một xã hội băng hoại, cái bị ngộ độc nặng nhất là não bộ của tập đoàn cầm quyền và đồng lõa. Nặng nhất bởi vì đã ăn vào máu, không có thuốc chữa

Sự thực, cái lạ cũng không phải là có người dám nghĩ, dám làm, dám công khai ăn nói sống sượng, nham nhở. Cái lạ là những người vừa bị lường gạt, đầu độc, vừa bị nhục mạ không phản ứng gì. Chép miệng, coi đó là chuyện thường. Bỏ qua, chấp nhận. Một sự nhịn là chín sự lành. Những người bị ngộ độc hay có con cái nằm nhà thương nghĩ cái số mình nó thế. Những người chưa bị hài lòng thấy mình may mắn hơn thiên hạ.

( tuthuc-paris-blog.com )

Cô giáo tâm huyết trên 30 năm viết thư gửi bộ trưởng giáo dục Phùng Xuân Nhạ

KÍNH GỬI ÔNG BỘ TRƯỞNG BỘ GD & ĐT PHÙNG XUÂN NHẠ

Tôi – nhân danh là một nhà giáo giàu tâm huyết, có thâm niên trên 30 năm trong nghề.
Tôi viết thư này kính gửi ông – người tư lệnh ngành, người thay mặt toàn ngành, toàn dân tộc chèo lái con thuyền tri thức, gánh vác sứ mệnh lịch sử tối quan trọng của một đất nước, thưa ông! Ông có thấy đau đắng không trước những bê bối, khi ông là người điều hành một ngành căn bản nhất trong 22 Bộ – Ngành mà suốt mấy năm qua, ông nhậm chức?

Thưa ông!
Những chuyện bạo hành hay dâm ô trẻ xảy ra trong các nhà trường có thể coi là những chuyện nhỏ, có thể khắc phục được. Nhưng còn bao chuyện lớn, có tính chất vô cùng nghiêm trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến sự ổn định của xã hội, sự phát triển, sự tồn vong của một đất nước như DỐI TRÁ trong GIÁO DỤC thì ông nghĩ sao? Từ chương trình dạy học lỗi thời, lạc hậu cho đến gian lận thi cử, mua bán điểm thi, mua bán bằng cấp giả, CẤP BẰNG QUỐC TẾ GIẢ… mà chính Bộ và các Sở GD và ĐT có liên can. Ông có biết đó là điều vô cùng tệ hại, huỷ hoại niềm tin, giết chết sự thật, làm suy vong dân nước không ông?

Theo Wikipedia “Vụ gian lận thi cử 2018 (hay còn gọi là Vụ gian lận thi Trung học phổ thông Quốc gia 2018) là vụ sai phạm trong công tác tổ chức, chấm thi ở Kỳ thi THPT Quốc gia năm 2018. Vụ việc liên quan đến hàng loạt bài thi của thí sinh được nâng điểm ở các tỉnh Hà Giang, Sơn La, Hòa Bình.[1][2] Trong quá trình điều tra, 11 cán bộ ngành giáo dục bị bắt tạm giam. Có tới 347 bài thi bị can thiệp điểm.[3]”. Sự việc xẩy ra đã gần một năm rồi, cho tới nay mới tạm hoàn tất việc điều tra. Báo chí lại có việc để rộ lên, khơi gợi lại những bê bối tệ hại, đau lòng của ngành trước thềm mùa thi sắp tới (2019). Làm sao nhân dân khỏi lo lắng trước những bất công trong xã hội và nhất là ngành GD đây, thưa ông!

Thất lễ cho tôi được hỏi: Ông bước vào nghề giáo dục, ông có biết Thân Nhân Trung đã cho khắc văn bia tại Quốc Tử Giám vào đầu thế kỉ thư XV rằng HIỀN TÀI LÀ NGUYÊN KHÍ QUỐC GIA. Nguyên khí thấp thì thế nước xuống thấp. Nguyên khí cao thì thế nước lên cao. Mệnh mạch của đất nước phát triển hay suy thoái là tuỳ thuộc vào ngành giáo dục, sự học hành của một dân tộc hay không? Ông có hiểu GIÁO DỤC LÀ SÁNG TẠO RA THẾ GIỚI, nền kinh tế ở thời đại @ là nền kinh tế tri thức không ông? Có người đã từng nói: “Không có tri thức thì không có CNXH” cơ mà! Và ông có hiểu muốn làm suy yếu một đất nước thì trước hết hãy làm lũng đoạn ngành giáo dục không ông?

Vậy, ngành GD VN hiện có phải đang bị thả lỏng, những con sâu từ các cấp cơ sở trường học cho đến các Phòng, Sở GD đang mặc sức thao túng, làm suy yếu, rữa nát… ngành hay không? Được biết những người DỐI TRÁ đều là quan chức trong ngành, những kẻ thao túng dối trá cũng là các quan chức trong các tỉnh, con em của họ hầu hết ngu dốt nhưng lại dự thi vào các trường như Công an, An ninh, Quân đội, Dược… Đây là những trường đào tạo ra những công cụ sống có nhiều đặc quyền, đặc lợi nhất đối với xã hội. Đã là công cụ thì cần gì nhiều tri thức đúng không ông? Vì sao đất nước này lại bị thế giới khinh bỉ nhiều đến thế, thưa ông! Đó chính là sự DỐI TRÁ, YẾU KÉM TOÀN DIỆN đấy ông. Nó chính là hệ luỵ từ ngành giáo dục.

Kính thưa ông Tư lệnh ngành!
Với THƯ NGỎ này, tôi không cố ý vạch tội ông đâu bởi quá nhiều bê bối của ngành suốt bao năm qua, nhân dân đã gào thét, rên xiết nhiều rồi nhưng vẫn không được cải thiện, mà có chiều còn gia tăng tinh vi hơn. Thế nên, tôi nói thêm cũng thành nhàm. Tôi chỉ có một vài KIẾN NGHỊ như sau:

1- Ông nên giải quyết ngay những tồn tại bằng cách: Cách chức, bỏ tù hết những quan chức giáo dục DỐI TRÁ hại dân hại nước. Thông báo cho toàn ngành biết mà làm gương.
2- Kết hợp với ngành Tư pháp khởi tố, bắt giam cả những kẻ thao túng mua bán điểm trác.
3- Rà soát tất cả những thí sinh (con em) của những kẻ mua bán điểm, thông báo cho các trường, đình chỉ ngay việc học tập. Ra quyết định đuổi về địa phương. Việc làm này không chỉ làm gương cho các kì thi sau mà còn trừ hậu hoạ cho đất nước. Bởi những lớp người ngu dốt, sống ỷ thế cha ông, không chịu học hành, dùng tiền chạy chọt… Rồi sau này, con vua thì lại làm vua, những hậu duệ THAM NGU ÁC tiếp nối “truyền thống cha ông” thì hỏi rằng ĐẤT NƯỚC NÀY SẼ ĐI VỀ ĐÂU? Biết rằng lỗi không chỉ một Bộ GD và ĐT mà lỗi từ TOÀN HỆ THỐNG.

Kính thưa ông Bộ trưởng!
Quả thực, đã bao năm nay, những bê bối của ngành đã làm tim tôi nhức nhối, đau xót, dằn vặt, lo lắng… mà mắc bệnh. Hôm nay tôi lấy hết can đảm để viết thư ngỏ này gửi lên ông. Đề nghị ông bớt chút thì giờ đọc và thấu cảm cho tình tôi và biết bao giáo viên tâm huyết với ngành, những mong làm sao cho ngành giáo dục thực sự được cải thiện. Góp phần xây dựng đất nước hưng thịnh, an lành, hạnh phúc, mở mặt mày với năm châu bốn biển.

Hà Nội ngày 02/04/2019
Kính thư
Nhà giáo Lã Minh Luận

Cách bắt buộc để giảm thiểu đánh nhau trong học sinh là dạy karatedo như Hàn Quốc

Các trường chưa có sàn đấu karate, chưa có môn thể thao thượng võ cho học sinh xả tức giận lên nhau một cách kiểm soát được thì chưa nên nhận danh hiệu trường chuẩn quốc gia, các hiệu trưởng- giáo viên chủ nhiệm cũng đừng vui mừng nhận danh hiệu thầy dạy giỏi…như thế nặng về trình diễn mà lại không có hiệu quả cao.

Trong trường nên mở karate trong giờ học thể dục. Nếu các em nữ có tức nhau thì đánh nhau ngay trên sàn, đánh 1-1, có đeo bao tay để giảm thương vong. Nhật Bản không có lớp này đại trà nên học sinh chém giết nhau, mưu mô xảo quyệt và nhiều người đánh một người. Hàn Quốc có lớp này nên học sinh Hàn Quốc ít đánh nhau hội đồng nhất châu Á, bởi mọi hận thù đã được xả ở trên sàn rồi, và có thầy cô đứng giám sát cho nên hận thù được rửa trôi. Việc các em nữ và các em nam đánh nhau chắc chắn sẽ xảy ra. Cho nên, cần cho nữ và nữ đánh nhau, nam và nam đánh nhau trong tinh thần thượng võ. (1)

P.V NĐGC

(1) Một giải pháp do Nghiệp đoàn sinh viên Việt Nam đưa ra.

Xử lý bạo lực học đường, kinh nghiệm cho phụ huynh.

Sáu năm trước,khi con gái mình lớp 6, cùng hai đứa trẻ cùng khu về mách mình là có nhóm các anh học sinh lớp 9 hay giật đồ, giằng xe đạp, tạt tai nhóm con nhà mình.

Đọc tiếp “Xử lý bạo lực học đường, kinh nghiệm cho phụ huynh.”

Thấy gì từ việc 5 nữ sinh đánh 1 nữ sinh ở Hưng Yên?

Chuyện học sinh đánh nhau thời nào và ở đâu cũng có, nhưng 5 nữ sinh lao vào đánh đập dã man một cô bé cùng lớp được cho là yếu ớt, chậm chạm, có nhiều biểu hiện của một người chậm phát triển thì không thể tưởng tượng nổi!

Chuyện lại xảy ra ở một vùng quê vốn hiền hòa, chân chất mới đau lòng! Dù không muốn cũng phải nêu tên trường đó lên. Đó là Trường THCS Phù Ủng –Ân Thi – Hưng Yên.

Tôi không rõ nguyên nhân vụ đánh lộn tàn ác đó là gì, mà dù có nguyên nhân gì đi nữa thì đánh hội đồng, tụt quần lột áo một học sinh nữ chậm chạm (có thể di truyền từ người bố bị tâm thần), rất đáng thương như thế cũng là điều không thể chấp nhận nổi. Một con mèo ốm yếu hoặc bị dị tật ta còn xót thương, đằng này một con người…

Người hèn kẻ yếu luôn được nâng đỡ, bảo vệ, chở che! Đó là lẽ phải, là cái đạo ở đời này! Nó không phân biệt màu da, chủng tộc, tôn giáo và thể chế chính trị…, ở đâu con người cũng hành xử như thế. Vậy mà vài học sinh cá biệt ở THCS Phù Ủng lại đi ngược với cái đạo lý chung đó. Hay là các cháu lấy việc hành hạ một người tàn tật làm thú vui cho mình?

Giải thích điều đó thế nào bây giờ đây hả các thầy các cô và các bậc phụ huynh? Kiến thức nhiều mà làm gì hả các nhà giáo dục trong khi lòng nhân ái và yêu thương đồng loại đã chẳng còn?

Trong Ngày Valentin 14/2 vừa qua chúng ta nô nức tặng quà cho bạn gái-người yêu, thì ở những lớp học ở nửa bên kia quả đất, nơi khởi phát ra cái ngày này, họ không chỉ tặng quà cho tình nhân mà giáo viên còn hướng dẫn học sinh đem bó hoa ra nghĩa trang tặng Mẹ; bố mẹ bảo con gửi những món quà (dưới 5 đô la) để tặng thầy tặng cô; nhà trường gởi giấy để các bé đưa về cho phụ huynh, vận động các em đem đồ ăn tới làm từ thiện, với tiêu chí “Share the Love”- chia sẻ yêu thương- với những người nghèo hơn; thầy cô hướng dẫn học trò làm thiệp tặng cho bạn bè trong lớp… Tình yêu thương đồng loại cứ thế mà nhân lên, chẳng cần giáo huấn gì to tát!

Còn việc chính quyền can thiệp mạnh tay khi trẻ bị đối xử tệ bạc thì ai ở Mỹ chắc thừa biết luật nghiêm thế nào. Trên facebook anh Nguyễn Danh Lam kể chuyện trước đây người Việt hay cạo gió, giác hơi khi con bị cảm. Đến trường giáo viên người Mỹ thấy bầm tím liền báo cảnh sát và cảnh sát theo về tận nhà học sinh để điều tra xem có phải bị bố mẹ bạo hành hay không. Còn chuyện này nữa không biết thực hư ra sao, có cậu bé gốc Việt cứ thích mặc một bộ đồ đến lớp, giáo viên thấy vậy nghĩ học sinh của mình bị gia đình ngược đãi bèn báo police, police đến tận nhà mở tủ quần áo kiểm tra.

Họ dạy con trẻ tình yêu thương và chánh quyền bảo vệ con trẻ như thế đấy! Còn sự việc ở Phù Ủng – Hưng Yên, tôi thực chả biết nói gì hơn!
Nhà báo Ngô Thiệu Phong.