Chính phủ Nhật đã lo bữa ăn trưa cho học sinh thế nào?

43207444_561036307690307_8020589604073635840_o.jpg
Không biết ngẫu nhiên hay cố ý, Chương trình Chuyển động 24h của VTV1, hôm 04/10, sau khi đưa tin 150 HS ở trường bán trú huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang bị ngộ độc sau bữa ăn sáng, liền đưa tin về Chính phủ Nhật bản đã chăm lo bữa ăn trưa cho HS như thế nào. Nhóm PV thường trú của VTV1 tại Nhật bản đã đến các trường học tại Nhật Bản, tìm hiểu về bữa ăn trưa của HS và cho biết:

– Từ năm 1950, sau chiến tranh, nước Nhật vô cùng khó khăn, nhiều nhà nghèo không đảm bảo dinh dưỡng cho trẻ, nên chính phủ Nhật, dù phải nhận viện trợ và đi vay, nhưng đã quyết định lo cho HS phổ thông toàn quốc có bữa ăn trưa miễn phí, đủ dinh dưỡng, dù HS con nhà giàu hay nghèo. Chính phủ coi Trẻ em là tài sản quốc gia, phải được bảo vệ, chăm sóc tốt…

– Mỗi trường học đều có chuyên gia dinh dưỡng để đảm bảo đủ số lượng, chất lượng, thành phần dinh dưỡng bữa ăn cho từng khối lớp theo quy định của Bộ Giáo dục;

– Nhờ chế độ ăn uống đảm bảo đủ chất và chế độ luyện tập thể dục, thể thao được tổ chứ tốt nên từ 1950 đến 50 năm sau, chiều cao trung bình của người Nhật tăng được 14cm và thể chất người Nhật được cải thiện rõ rệt đảm bảo có sức khỏe tăng năng suất lao động…

Thảo nào người Nhật họ gắn bó với đất nước, lao động quên mình, tin tưởng chấp hành nghiêm minh pháp luật và những chính sách của Nhà nước…

Trông người lại ngẫm đến ta mới thấy lạ lùng. Ta là nước XHCN tốt đẹp, có Đảng lãnh đạo sáng suốt, tài tình, ra nhiều Nghị quyết, nhiều khẩu hiệu về trẻ em hay nhất thế giới; kinh tế phát triển liên tục với GDP ở mức cao trong nhóm hàng đầu thế giới; ta tự hào đủ thứ với những “thành tựu có tính lịch sử” vân vân và vân vân… Vậy mà năm 2018, bộ trưởng Giáo dục tuyên bố: Phải tính đúng, tính đủ chi phí (bằng sự đóng góp của gia đình HS) mới đảm bảo chất lượng!?… Và bữa ăn trưa ở trường do cha mẹ HS đóng tiền, nhiều nơi còn bị xà xẻo; HS miền núi thì ôi thôi, có chỗ HS chỉ ăn cơm với muối và rau rừng hay bắt chuột ăn cải thiện…

Thì ra đối với chính quyền này, tài nguyên quốc gia: Rừng, biển, đất đai, hầm mỏ đã khai thác cạn kiệt, tan hoang; còn tài nguyên CON NGƯỜI cũng chỉ biết khai thác chộp giựt, ăn sẵn chứ chả biết chăm lo cái chó gì! Đó là chưa nói đến sự khốn khổ với hệ thống y tế và thuế khóa vắt kiệt sức người dân…Thế thì làm sao thế hệ trẻ có thể tin yêu chính quyền; làm sao người dân phải biết ơn, gắn bó với chế độ này?
05/10/2018

Giáo sư Mạc Văn Trang/fb

Chủ tịch hội phụ huynh cũng tháo chạy khỏi trường học

20769968_108890523167639_942714016360385408_n.jpg

Tôi được bầu làm Hội trưởng Hội Cha Mẹ học sinh, nơi con trai mới vào lớp 1 ở một trường tư thục.

Sau buổi họp phụ huynh đầu tiên, tôi quan sát cách dạy-học tại đây. Và lập tức, tôi đưa ra quyết định cho con nghỉ học.

Cô chủ nhiệm lớn tuổi, là một nhà giáo về hưu đi làm thêm. Cô giữ trật tự trước lũ nhóc hiếu động bằng cách liên tục đập mạnh cây thước lớn xuống bàn học sinh, hết bàn này sang bàn khác. Một không khí căng thẳng bao trùm. Những bé thơ phải ngồi yên tại một chỗ ngồi quy định và ê a cả ngày theo lối học vẹt.

Đã thế, khắp nơi trong trường, người ta treo đủ loại khẩu hiệu cứng nhắc, rập khuôn. (Ảnh).

Trước đó, từ phản ánh của một số phụ huynh, tôi có buổi làm việc với lãnh đạo nhà trường. Rất dễ để nhận ra rằng, mình có thể thay đổi chứ họ thì không.

Tôi viết thông báo lên group Hội Cha Mẹ và đến trường rút hồ sơ. Thật bất ngờ, khoảng chục phụ huynh khác cùng kéo đến và làm điều tương tự.

Lúc đầu, tôi dự định cho con ở nhà để tự dạy, dạng mô hình Home Shool. Nhưng cuối cùng, từ sự mách bảo của một gia đình hàng xóm người Nhật, chúng tôi tìm được ngôi trường Quốc tế có phong cách giáo dục nhân bản.

Kế hoạch của tôi là cho những đứa trẻ nhà mình học xong lớp 3 hoặc lớp 6. Đến khi đó nếu giáo dục Việt Nam vẫn không cải thiện thì chúng tôi sẽ cho con ở nhà tự học-Home School.

Nhìn rộng ra toàn cảnh giáo dục hiện nay, lòng dâng lên một cảm giác đầy thương xót trước thân phận trẻ thơ nước nhà.

Đến Chính phủ và Trung ương mà còn ê a tập đọc, thì lấy gì mà trông chờ, kỳ vọng?!

Yên Trường/fb

Lỗi tại bố mẹ, lỗi tại thầy cô

Một ngày nọ, nhà giáo Nguyễn Văn Khải nhận được yêu cầu bán bóng đèn 60 phân. Ông buồn vì người thầy mua bóng đèn bừa bãi như thế sẽ làm hỏng mắt các học sinh. Các nhà giáo đi mua bóng đèn mà không biết mua nhầm bóng đèn sẽ làm cho  học sinh bị cận và phải đeo kính.