Những vấn đề then chốt về đạo đức của con người trong xã hội.

I/Đặt vấn đề

Một cộng đồng xã hội,  một dân tộc,  một quốc gia hay nói rộng hơn là cộng đồng các quốc gia dân tộc trên thế giới muốn phát triển bền vững cần xây dựng những quy tắc ứng xử được đa số cộng đồng xã hội chấp nhận mà ta có thể tạm gọi đó là sự chuẩn mực về hành vi, thái độ, ngôn ngữ… Tuy nhiên, vượt trên tất cả đó là tình yêu thiên nhiên, yêu quê hương đất nước, yêu thương con người… đó chính là ĐẠO ĐỨC.

Hình minh họa (Sưu tầm)

II/ Những khái niệm tiền đề

 1/Theo truyền thống Việt đạo: Người có đạo đức là người trọng danh dự, biết kính trên nhường dưới, có lòng yêu thương con người, không làm điều gì mà mình không mong muốn đối với người khác

2/Theo nhà nước pháp quyền:  Người có đạo đức là người chấp hành đúng đắn những quy tắc ứng xử của xã hội theo quy định Pháp luật của nhà cầm quyền.

3/ Sự giao thoa và tiệm cận của hai khái niệm

3.1/ Tính giao thoa:

 Nếu nhà cầm quyền không do dân bầu cử một cách tự do dân chủ thì những qui tắc ứng xử xã hội thiên vị cho một giai cấp, tuy nhiên để cai trị dân, khi giới cầm quyền soạn thảo các qui tắc vẫn có một số điểm tương đồng với quy tắc truyền thống của dân tộc, ta gọi đó là “sự giao thoa”

3.2/ Tính tiệm cận:

Nếu  nhà cầm quyền do dân bầu cử một cách tự do, dân chủ, công bằng … đích thị là “của dân, do dân, vì dân” thì giới cầm quyền toàn tâm phục vụ dân, họ sẽ soạn thảo các quy tắc ứng xử có nhiều điểm tương đồng với quy tắc ứng xử mang giá trị truyền thống của dân tộc, ta gọi đó là “sự tiệm cận”

III/ Những điểm then chốt trong vấn đề đạo đức

Xét về đạo đức của một con người, có nhiều đức tính mà các nhà tâm lý học, đạo đức học đã chỉ ra, tuy nhiên theo cá nhân người viết bài này, con người trong xã hội chỉ cần có những đức tính sau đây chắc chắn nền tảng xã hội đó sẽ tốt đẹp. Cụ thể những đức tính đó là:

1/ Tính trung thực

1.1/ Trung thực là gì?

         Trước hết cần hiểu rõ  định nghĩa “Trung thực là thành thực với người và cả với chính mình, luôn tuân thủ chuẩn mực đạo đức chân thật trong từng lời nói và hành động”.  Đây  là một trong những phẩm chất quan trọng nhất tạo nên giá trị của một con người chân chính.

1.2/ Giá trị của đức tính trung thực

Người trung thực luôn tạo niềm tin cho người thân, bạn bè rộng hơn là cộng đồng xã hội. Đức trung thực là nền tảng xây dựng công dân công tâm dù họ hoạt động ở lĩnh vực nào. Có công dân công tâm sẽ tạo được xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.

Abraham Lincoln – Tổng thống thứ 16 của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ (1861 – 1865) đã gởi bức thư sau cho thầy giáo của con mình: “Kính thưa thầy! Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có những con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đôla nhặt được trên hè phố…” Vâng, “một đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đôla nhặt được trên hè phố” đó chính là giá trị của đức tính trung thực mà Ngài Tổng thống vĩ đại Abraham Lincoln muốn nhấn mạnh!

Năm 2013, cá nhân tôi tham gia cuộc thi giảng viên giỏi, có tình huống thế này:

“Trong một giờ giảng, một sinh viên hỏi giảng viên một vấn đề trong nội dung bài giảng nhưng giảng viên không trả lời được ngay, giải quyết tình huống đó như thế nào?”

Tôi đưa ra câu trả lời: “Hỏi các sinh viên xem ai giải quyết được câu hỏi nói trên, nếu không ai trả lời hoặc trả lời chưa thỏa đáng thì giảng viên xin lỗi và khất lại giờ sau sẽ trả lời”. Nào ngờ tôi bị đánh rớt phần thi này trong khi tôi thực hành giảng bài và thi kiến thức đạt điểm cao, chung cuộc người ta xếp loại “không đạt”. Mặc dù  kết quả đối với cá nhân tôi là không tốt nhưng tôi vẫn vui vẻ chấp nhận kết quả đó bởi vì việc giải quyết đúng theo tính cách vốn có của mình. Đáp án mà Hội đồng giám khảo đưa ra là: “Sau khi đề nghị sinh viên giải quyết câu hỏi nếu không được, giảng viên giao nhiệm vụ cho cả lớp về nhà nghiên cứu câu trả lời để giờ sau cùng giải quyết”. Như vậy là cố tình lấp liếm việc tại thời điểm bấy giờ giảng viên không giải quyết được câu hỏi. Giải quyết như vậy, theo tôi là thiếu trung thực!

1.2.1/ Trung thực là cái gốc của lòng dũng cảm:

Người có đức tính trung thực chắc chắn có lòng dũng cảm và đủ tự tin để nói lên sự thật!

Sách “Cổ học Tinh hoa” có câu chuyện điển tích nổi tiếng. Vào thời Xuân Thu, sau khi tướng quốc nước Tề  tên Thôi Trữ giết vua Tề là Trang Công để thâu tóm quyền lực, bèn gọi quan Thái sử Bá đến ra lệnh: “Ông phải viết rằng Tiên Vương chết vì bị bệnh nặng.
Thái sử Bá nói: Lịch sử không thể ghi chép hồ đồ. Viết theo sự thật là bổn phận của Thái sử.  Nói đoạn, ông chép: “ Vào tháng 5 mùa hạ, Thôi Trữ giết vua”.

Thôi Trữ cầm lên đọc nổi giận chém đầu lập tức. Lần lượt các em trai của Thái sử Bá là Thái sử Trọng, Thái sử Thúc  được vào thay thế đều chép như anh trai mình và đều bị Thôi Trữ chém đầu. Thái sử Quý, em út của ba Thái sử trên vào thay, vẫn viết: “ Vào tháng 5 mùa hạ, Thôi Trữ giết vua”.

Viết xong ông nói với Thôi Trữ: “Ông càng giết người thì càng chứng tỏ sự tàn bạo. Nếu tôi không viết thì người khác sẽ viết và thiên hạ cũng biết. Ông có thể giết chết Thái sử nhưng không thể giết chết được sự thật”. Thôi Trữ nghe xong lắc đầu, thở dài, không dám giết tiếp. (Theo “Cổ học tinh hoa” – Nguyễn Văn Ngọc – Trần Lê Nhân)

Riêng cá nhân tôi, cũng bởi tôn trọng sự thật nên tôi dám lên tiếng phản ánh thực trạng xã hội trong nhiều tình huống khác nhau, xin  đơn cử một ví dụ.  Năm 1978, khi tôi đang học lớp 8, trong lớp tôi có nhiều bạn phàn nàn về phương pháp dạy học chưa tốt của giáo viên dạy môn toán nhưng không ai dám có ý kiến. Tôi hỏi các bạn nếu muốn thay đổi cần phải lên tiếng, tôi khảo sát có nhiều bạn đồng ý thì tôi sẽ làm đơn. Quả nhiên khi tôi làm đơn gửi hiệu trưởng, hầu hết cả lớp đồng ký tên, duy nhất chỉ có lớp trưởng không ký. Đơn nộp lên ông Hiệu trưởng, đáng lẽ ông đáp ứng nguyện vọng của học sinh thì ngược lại, ông chụp mũ tôi là chủ mưu, sau đó tôi bị phạt lao động một tuần và bị hạ bậc hạnh kiểm bởi nhà trường cho rằng hành vi đó là “vi phạm đạo đức học sinh”(?)  Nhưng tôi vẫn không hề sợ hãi, nhụt chí…. Đến năm 1983, tôi đã tố cáo ông Tiểu đoàn trưởng D37, E509, F384 cấu kết với nhân viên khí tài bán trộm xăng dầu của đơn vị, lần này thì cơ quan an ninh quân đội đã điều tra xác minh, kỷ luật ông Đại úy Tiểu đoàn trưởng rồi đổi ông đi đơn vị khác. Những việc làm nói trên tôi chỉ xem đó là trách nhiệm của mình  đối với xã hội.

Rõ ràng, nếu con người có đức tính trung thực sẽ có đủ dũng khí để dám nói lên sự thật và bảo vệ sự thật.

1.2.2/ Trung thực là cái gốc của uy tín – danh dự

Người có đức tính trung thực sẽ tạo niềm tin cho gia đình, bạn bè và cộng đồng xã hội mà người ta gọi đó là “uy tín” hay chữ “tín”, trong kinh doanh gọi là “thương hiệu”

Một lời nói ra dù giống nhau về nội dung nhưng tùy vào uy tín cá nhân người nói sẽ có sự khác biệt về mức độ tin cậy của cộng đồng xã hội. Một sản phẩm làm ra (mặc dù trên nhãn hiệu bố cáo thành phần, chất lượng giống nhau)  nhưng đối với sản phẩm của cơ sở này được ưa chuộng hơn cơ sở khác đó chính là uy tín thương hiệu. Có câu chuyện kể về Nhạc Chính Tử  thời Xuân Thu bên Tàu nói về chữ “tín” rất thú vị!

Nước Lỗ có một cái đỉnh rất quý. Nước Tề bắt phải đem dâng. Vua Lỗ tiếc lắm, cho làm một cái đỉnh giả đưa sang. Vua Tề bảo: “Phải có Nhạc Chính Tử đem đỉnh sang nói, thì ta mới tin”. Vua Lỗ cho gọi Nhạc Chính Tử đến, bảo mang đỉnh đi giao nộp. Nhạc Tử Chính hỏi: “Sao không đưa đỉnh thật?” Vua Lỗ nói: “Ta quý cái đỉnh ấy lắm” . Nhạc Tử Chính thưa: “Nhà vua quý cái đỉnh ấy thế nào thì tôi quý cái đức ‘Tín’ của tôi như thế”. Sau đó Vua Lỗ phải đưa đỉnh thật Nhạc Chính Tử mới chịu đi. (Theo “Cổ học tinh hoa” – Nguyễn Văn Ngọc – Trần Lê Nhân)

Chữ “Tín” không những chỉ là uy tín cá nhân mà còn được xây dựng trong thương hiệu của các sản phẩm do con người làm ra. Cùng một sản phẩm nhưng của hãng sản xuất này có giá cao hơn sản phẩm của công ty khác chính là chất lượng khẳng định trong sản phẩm đó được người tiêu dùng đánh giá sau một quá trình sử dụng. Một sản phẩm được sản xuất bằng cả cái tâm của người thợ được tích hợp những tinh hoa để tạo sự tiện ích tối ưu cho người sử dụng đó là sự thành tâm đối với con người khác biệt với những sản phẩm cùng loại được sản xuất cẩu thả nhưng bố cáo chất lượng tốt nhằm lừa dối người tiêu dùng. Hiện nay các quốc gia phát triển như Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Hà Lan, Nhật Bản, Hàn Quốc … còn tiến tới việc xây dựng thương hiệu quốc gia trong các sản phẩm xuất khẩu ra thị trường thế giới đó là một minh chứng hùng hồn về việc xây dựng chữ “Tín” trong sản xuất kinh doanh.

Người có uy tín tức là người biết trọng danh dự. Câu chuyện kể về Nhạc Chính Tử  thời Xuân Thu  khước từ đem đĩnh giả của nước Lỗ đi giao nộp cho nước Tề đó là vì ông ta trọng danh dự của mình. Các công ty xe hơi Toyota, Honda, công ty điện tử Samsung …thu hồi sản phẩm bị lỗi của họ rồi bồi thường cho khách hàng đó là vì họ tự trọng danh dự của công ty họ trong kinh doanh sản xuất….

2/Tình yêu thương

2.1/Tình yêu thương là gì?

Tình yêu thương là phẩm chất tình cảm thiêng liêng của con người được biểu hiện bằng  sự thương yêu, cảm thông, chia sẻ, bao dung độ lượng giữa con người với con người. Tình yêu thương cũng được thể hiện đối với những động vật cùng tồn tại trên trái đất.

Tình yêu thương được thực hành cụ thể bằng hành động giúp đỡ của một cá nhân, tổ chức, cộng đồng đối với một cá nhân, tổ chức, cộng đồng khác khi có tình huống cụ thể.

2.2/ Các biểu hiện của tình yêu thương

2.1.1/ Tình yêu thương gia đình     

Tình yêu thương gia đình là tình cảm ruột thịt thiêng liêng mà các thành viên trong gia đình dành trọn cho nhau bằng sự quan tâm chia sẻ niềm vui, nỗi buồn và sự chăm sóc lẫn nhau trong hầu hết cuộc đời của mỗi người. Một gia đình hạnh phúc thực sự khi có ông bà cha mẹ mẫu mực, yêu thương chăm sóc dạy dỗ con cháu tận tâm để chúng trở thành những công dân tốt cho xã hội. Các con cháu luôn hiếu kính ông bà cha mẹ hết lòng đồng thời khéo léo tìm mọi cách bày tỏ những quan điểm của mình khi thấy cha mẹ, ông bà có những hành vi chưa chuẩn mực. Truyền thống yêu thương  gia đình được xây dựng từ đời này sang đời khác, vì thế tính mẫu mực của thế hệ trước chính là tấm gương cho thế hệ sau như giọt nước mưa từ mái nhà rơi xuống đất, giọt sau nối tiếp giọt trước vậy! Tình yêu thương gia đình cũng đồng nghĩa với sự nhường nhịn, sẻ chia và đặc biệt là sự hy sinh của những người ruột thịt cho nhau.

2.1.2/ Tình yêu quê hương, tổ quốc

Mỗi con người trong chúng ta, khi được sinh ra, ai cũng có một quê hương, tổ quốc. Chính nền văn hóa, giáo dục và những trải nghiệm của con người trong quá trình trưởng thành đã hun đúc tình yêu quê hương, tổ quốc! Tình yêu quê hương của con người là cơ sở nền tảng xây dựng tình yêu tổ quốc ở mức độ cao nhất đó là việc yêu quý từng tấc đất của tổ tiên để lại, yêu quý hết thảy những con người mặc dù khác màu da, dân tộc cùng chung sống trên lãnh thổ từ đó có ý chí quyết tâm bảo vệ tính toàn vẹn vốn có của quốc gia, dân tộc đồng thời làm cho quốc gia dân tộc ngày càng tốt đẹp, văn minh, phồn thịnh!

2.1.3/ Tình yêu thương đồng bào, nhân loại

Đồng bào là những người sinh ra cùng một quốc gia. Quốc gia có văn minh giàu đẹp hay không  cũng chính nhờ từng công dân của quốc gia đó. Trong quá trình làm ăn sinh sống đóng góp cho cho quốc gia, lúc này lúc khác hoặc nơi này nơi khác chúng ta bắt gặp có những người kém may mắn trong cuộc sống như là bị tai nạn, thiên tai, địch họa, bị tật bệnh không có khả năng lao động … vì thế trong những tình huống khác nhau họ chịu đau khổ, thiệt thòi. Nếu chúng ta gặp những  hoàn cảnh như vậy mà không quan tâm giúp đỡ học thì đồng nghĩa với con người chúng ta quá thờ ơ, vô tâm, vô cảm. Chúng ta  hãy tự đặt trường hợp mình lâm vào hoàn cảnh đó mà thiếu sự giúp đỡ của cộng đồng xã hội thì thử hỏi chúng ta sẽ xoay xở ra sao? Vậy nên quan tâm giúp đỡ những con người cùng sống trên lãnh thổ đó chính là tình thương, trách nhiệm và bổn phận làm người!

Phát huy tình yêu thương đồng bào, con người có tình thương đồng loại đó là tình thương yêu đối với con người cùng chung sống trên trái đất màu xanh.

Có tình yêu nhân loại thì con người ở các quốc gia khác nhau luôn chung sống hòa bình và quan tâm giúp đỡ lẫn nhau trong những tình huống cần sự trợ giúp. Chúng ta có thể thấy nhiều người ở các quốc gia khác nhau có những dự án giúp đỡ những con người bất hạnh tại các quốc gia lạc hậu nhằm góp phần xóa bỏ tình trạng nghèo đói, bệnh tật, thiên tai và hơn thế nữa làm cho nhân loại xích lại gần nhau hơn.

3/ Trách nhiệm

3.1/ Trách nhiệm là gì?  “Trách nhiệm là điều mà cá nhân hay tổ chức phải làm, phải gánh vác hoặc phải nhận lấy về mình, tức là sự ràng buộc đối với lời nói, hành vi của cá nhân hay tổ chức  bảo đảm đúng đắn, nếu sai trái thì phải chịu phần hậu quả”

3.2/ Các biểu hiện của trách nhiệm

3.2.1/ Trách nhiệm với bản thân

Trách nhiệm đối với bản thân được biểu hiện đó là việc từng cá nhân của con người phải biết tự chăm sóc, bảo vệ sức khỏe đồng thời tích cực học tập để tương lai biết lao động tạo ra sản phẩm cho xã hội, tìm kiếm thu nhập để sinh sống và phát triển mà không phải lệ thuộc hay làm phiền đến người khác

3.2.2/Trách nhiệm với gia đình

Ngoài tình thương, các thành viên trong gia đình phải có trách nhiệm với nhau. Cha mẹ  phải có trách nhiệm nuôi dạy con cái nên người. Khi cha mẹ về già, con cái phải có trách nhiệm chăm sóc cha mẹ lúc ốm đau, đó là sự thể hiện truyền thống đạo hiếu ngàn đời của dân tộc Việt Nam. Người có trách nhiệm gia đình ngoài việc lo chu toàn cho gia đình còn phải biết yêu cầu người khác hợp tác, cùng chung trách nhiệm.

3.2.3/ Trách nhiệm với cộng đồng xã hội

Bản thân cá nhân sống trong một cộng đồng xã hội cần thể hiện tinh thần trách nhiệm với cộng đồng, cụ thể:

Có trách nhiệm giáo dục, sửa lỗi cho các thiếu nhi khi bắt gặp chúng có ngôn ngữ và hành vi xấu

Bảo vệ môi trường sống, không chặt phá cây xanh, săn bắt chim thú hoặc xả rác thải bừa bãi gây ô nhiễm ảnh hưởng đến sức khỏe cộng đồng. Kiên quyết phản đối những cá nhân có các hành vi nói trên.

Tham gia các hoạt động cồng đồng hữu ích để cùng nhau chia sẻ trách nhiệm đồng thời xây dựng tinh thần đoàn kết trong cộng đồng

3.2.4/ Trách nhiệm với tổ quốc, dân tộc

Là một công dân phải có trách nhiệm với tổ quốc, dân tộc. Trách nhiệm với tổ quốc, dân tộc  được thể hiện bằng  ý chí quyết tâm gìn giữ và bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ quốc gia, bảo vệ các di sản văn hóa mà tổ tiên để lại đồng thời bảo vệ danh dự tổ quốc, dân tộc bằng mọi giá dù phải chấp nhận hy sinh cả tính mạng của bản thân.

4/Bảo vệ danh dự

Bảo vệ danh dự là bảo vệ những phẩm giá của cá nhân, gia đình, dòng họ, quốc gia… đồng thời yêu cầu tất cả các cá nhân, tổ chức xã hội, cộng đồng quốc tế tôn trọng danh dự của các cá nhân, tổ chức như đã nói trên

4.1/ Bảo vệ danh dự cá nhân

Bảo vệ danh dự cá nhân là việc yêu cầu  xã hội tôn trọng về phẩm giá con người, được thừa nhận như một quyền nhân thân được Hiến pháp, Pháp luật bảo hộ, không ai được xâm phạm. Người có danh dự tức là có lòng tự trọng. Lòng tự trọng được thể hiện:

Luôn mẫu mực trong mọi hành vi, cử chỉ, lời nói ở tất cả các tình huống giao tiếp. Cụ thể trong khi giao tiếp với cộng đồng xã hội ở các tình huống khác nhau cần phải thận trọng trong từng lời nói hoặc hành động sao cho không ảnh hưởng đến người khác.

Nếu thấy có người xúc phạm danh dự cá nhân, dòng họ… thì ta phải kiên quyết bảo vệ  để bảo toàn danh dự!

4.2/ Bảo vệ danh dự dòng họ, quốc gia

Danh dự dòng họ được xây dựng theo thời gian. Một dòng họ có phương cách giáo dục tốt, làm nền tảng truyền thống tốt đẹp xây dựng nên giá trị văn hóa của dòng họ đó. Vì thế, từng cá nhân của dòng họ phải biết gìn giữ bảo vệ phẩm giá của dòng họ mình.

Tương tự như thế, suy rộng ra là công dân một nước phải gìn giữ bảo vệ danh dự tổ quốc. Công dân một nước có việc ra nước ngoài vi phạm đạo đức, luật lệ xứ người bị truy tố thì ngoài việc cá nhân bị mất danh dự, còn làm ảnh hưởng đến danh dự tổ quốc, người ta gọi là “làm nhục quốc thế”

IV/Kết luận

Qua tiểu luận này, tôi muốn khẳng định vấn đề rèn luyện đạo đức của từng cá nhân theo các điểm chủ chốt nêu trên để làm cơ sở xây dựng xã hội tốt đẹp hiện nay là hết sức quan trọng.

Muốn làm được điều này, ở trong môi trường giáo dục, hơn ai hết các nhà hoạch định chiến lược giáo dục cần phải tăng cường nội dung, thời lượng trong sách giáo khoa dùng để giáo dục đạo đức cho học sinh. Các nhà giáo sử dụng các hình thức, phương pháp linh hoạt khác nhau để truyền thụ một cách hiệu quả nhất.

Trong gia đình, cha mẹ quan tâm uốn nắn, rèn luyện đạo đức cho con cái từng lời nói, thái độ, cử chỉ, hành động cho hợp chuẩn mực đạo đức kết hợp giữa truyền thống và xu thế thời đại. Trong cộng đồng xã hội, người lớn biết quan tâm dạy dỗ trẻ em và xác định việc đó là trách nhiệm xã hội!

Một điều hết sức quan trọng đó là dù cha mẹ, người lớn có dạy trẻ ngàn điều tốt đẹp nhưng hành vi đi ngược lại với lời nói, chắc chắn gây hoang mang, mất phương hướng nơi trẻ, lâu dần trẻ bị mất niềm tin sẽ dẫn đến nghi ngờ, bản năng hoang dã vốn có sẽ trỗi dậy và chắc chắn sự giáo dục đạo đức bị thất bại. Vì thế làm gương cho trẻ em là cách giáo dục tốt nhất.

Xin trân trọng cảm ơn Viện Globethics.net và TS Anh Tho Andres đã thiết kế “chương trình học bỗng đào tạo quốc tế giảng viên đại học chất lượng cao” giúp cá nhân tôi và các bạn có cơ hội  trau dồi thêm một số kiến thức đáng kể về các nguyên tắc chuẩn mực đạo đức ngõ hầu tự tu dưỡng bản thân đồng thời phục vụ cho công việc truyền thụ về kiến thức, đạo đức và nhân cách cho các thế hệ tương lai nhằm xây dựng xã hội ngày càng tốt đẹp, văn minh, dân chủ, tiến bộ!

Bài thu hoạch của: Đặng Đăng Phước – Từ TP. Buôn Ma Thuột, Dak Lak, Việt Nam

Câu chuyện giáo dục: Ai đã biến đứa trẻ 10 tuổi thành con thú hoang?

Theo (CAO) đưa tin: “Ngày 25-12, Công an H.Kông Chro, Gia Lai đã tạm giữ Đinh Th. (SN 2010, sống lang tang tại xã Đăk Kơ Ning, Kông Chro) là nghi phạm trong vụ án bắn 3 người trong 1 gia đình bị thương”(hết trích)

Cháu Định.Th cùng tang vật


Đọc câu chuyện tôi không cầm được nước mắt, có lẽ ai trong chúng ta cũng đau lòng nếu biết được câu chuyện này!
Vì sao một đứa trẻ 10 tuổi sinh ra nơi miền rừng núi tỉnh Gia Lai tên  Đinh.Th đã dùng súng tự chế để sát hại gia đình chị gái ruột thịt của mình, nguyên nhân vì đâu?
Theo bài báo của CAO cho hay, cháu Đinh.Th mồ côi cha từ bé, bị mẹ bỏ rơi đi lấy chồng khác, cháu có chị gái và anh rể nhưng gia đình chị gái cũng quá nghèo khổ, túng thiếu quanh năm nên không cưu mang được em mình. Đinh.Th vì thế không được học hành. Hàng ngày cậu bé đi làm thuê kiếm sống, những lúc không ai thuê thì cậu lang thang đi tìm cái ăn, có khi túng quá làm liều ăn cắp vặt của làng xóm để có cái cho vào miệng chống đói…. Và cứ mỗi lần như thế thì bị chị gái la mắng, cái sự căm hận người chị ruột thịt của mình ngày càng lớn dần trong nhận thức non nớt của cháu. Có lẽ cháu nghĩ, đối với nó, hiện ngoài chị gái ra thì nó không còn có ai là ruột thịt, chị nó đã hất hủi nó như vậy coi như nó tuyệt vọng, không còn nơi nương tựa … 
Sự đời thường ông bà hay nói “thương nhau lắm, cắn nhau đau”, nỗi căm hận chị gái đã xâm chiếm lấy tâm hồn non nớt của nó, và nó đã ra tay dùng súng quyết đoạt mạng gia đình chị mình, may thay cả 3 người không chết.
 Than ôi, có đau đớn nào bằng, xót xa nào bằng?
Khi xảy ra vụ việc đau lòng, lúc bấy giờ cả xã hội mới giật mình tỉnh thức nhưng đã quá muộn. Cán bộ địa phương thì xem như mình vô can nhưng hãy bình tâm đặt các câu hỏi:
1/Nó mồ côi cha từ bé, nó bị mẹ nó bỏ rơi thì cả làng, cả xã có biết không? Chắc có biết.
2/Chị gái nó con đông không đủ khả năng cưu mang nó. Nó cô độc, thất học đói ăn lang thang làm thuê khắp nơi, thậm chí đói quá phải đi ăn trộm vặt để sống, chính quyền địa phương biết không? Chắc chắn là biết!
3/ Chính quyền địa phương và các cơ quan đoàn thể như đoàn thanh niên, nông dân, phụ nữ … đã có hành động thiết thực nào giúp đỡ cho gia đình chị gái nó để chăm sóc nuôi dưỡng nó hay chưa? Có lẽ là chưa!
4/Tại sao nó có súng và biết dùng súng? Súng đó của ai, dùng vào mục đích gì? Chắc chắn chính quyền địa phương phải biết.
Nếu trả lời xong bốn câu hỏi đó thì chúng ta có thể xác định được nguyên nhân từ đâu và trách nhiệm thuộc về ai?
 Cả xã hội quay lưng với nó thì nó biến thành con thú hoang kể cũng không có gì lạ! Nó chính là nạn nhân của xã hội vô tâm, vô cảm hôm nay!  Thật thương tâm cho hoàn cảnh của cháu bé! 

30/12/2020

Phúc Điền

Nền văn minh không ổn!

Bs Nguyễn Đan Quế – Chủ tịch Cao trào Nhân Bản

BS. Nguyễn Đan Quế

Cách mạng Kỹ-thuật Số khoét sâu thêm hố giầu – nghèo toàn cầu. Ngay tại Mỹ, những gã khổng lồ như Google, Facebook, Microsoft, Amazon…giầu sụ, còn phần đông dân thường chỉ khoác cái ‘mác’ văn-minh khi chúi đầu xử dụng internet, face-book, twitter, i-phone, e-game, youtube, video…

Từ đầu năm 2020 Covid-19 lan nhanh, gây chết chóc nhiều, vẫn chưa có hồi kết. Cuối năm thêm vụ tranh cử TT Mỹ, ‘chia rẽ, hạ nhau, tung tin giả, phóng thuyết âm mưu’…

Đối phó đại dịch lúng túng không hiệu quả, cộng thêm những chiêu trò vận động kiểu giang hồ dao búa ở một nước có nền văn minh Tây phương hàng đầu, khiến nhiều người chưng hửng, khủng hoảng niềm tin, mất phương hướng, hoài nghi những giá trị tự do – dân chủ. Trong lễ khai mạc Đại Hội Đồng LHQ tháng 9- 2020 Tổng thư ký cảnh báo thế giới đang đi vào “hướng đi nguy hiểm”, và ông nói tới sự đổ vỡ do “hai nền kinh tế lớn nhất” tạo ra và rằng Covid-19 không chỉ là lời kêu gọi làm ta thức tỉnh mà nó còn là một cuộc tập dượt để thế giới đối diện với các thách thức sắp diễn ra”. Hình như văn minh Tây phương đang có gì không ổn?

Đầu đuôi là sự ra đời của Cơ Học Lượng Tử (1927) dẫn đến Cách Mạng Số như www, smartphone, AI, robot…

Cuối thế kỷ XX khám phá hình thành đại vũ trụ là do vụ nổ Big Bang mà ra. Cái toàn thể là Vũ Trụ Năng. Phần tạo ra con người là Sinh Năng. Cơ Học Lượng Tử chỉ ra Tinh thần & Vật chất là 2 mặt của Sinh Năng. Sinh Năng là 1 phần của Vũ Trụ Năng và Vũ Trụ Năng trực tiếp ảnh hưởng trên Sinh Năng. Tinh thần & Vật chất hỗ tương tác động và có thể hoán chuyển qua Sinh Năng. Chứ không phải cái nọ có trước & ‘đẻ’ ra cái kia theo duy vật hay duy tâm. Khi ý thức con người trong xã hội đổi, cả xã hội trong đó có chính trị và tôn giáo phải đổi, tỷ lệ thuận với thức tỉnh quần chúng. Khi Covid-19 truyền vào Mỹ, sinh hoạt cộng đồng mới chỉ trì trệ cục bộ, mà tuyên truyền ‘tự bốc thơm’ đã hết ‘linh’. Quay ra đổ lỗi cho nhau! Nội bộ chia rẽ! Lý do: Đỉnh cao nền văn minh hoàn toàn ‘đuối sức’. 

Đại dịch Covid-19 còn kéo dài dài, ở qui mô toàn cầu, làm tê liệt sự vận hành của xã hội loài người, từ kinh tế, y tế, giáo dục, du lịch, buôn bán, đầu tư đến cách ly tại nhà, học online, họp – làm việc online, giãn cách xã hội, đeo khẩu trang…Chưa từng có!

Xã hội đình trệ có nghĩa là tác động của xã hội lên con người giảm về 0, giống như lúc mới đẻ, chưa bị lấm bụi trần. Chỉ cần một thoáng ‘mây mù’ tan, Sinh Năng phản ảnh đúng sự thực của thực tại: Hóa ra, bấy lâu nay bát nháo chạy theo tiêu dùng, vật chất ; bị ‘yếu’ đi, không còn là mình nữa, bởi giới chính trị và tôn giáo. Ai đã từng băn khoăn sự thực là gì? Hốt nhiên đại ngộ: Bản chất đích thực con người là Sinh Năng. Sinh Năng là một phần của Vũ Trụ Năng, mới là phổ quát (universal); chứ không phải thứ mà chính trị và tôn giáo thường rao giảng. 

Covid-19 tạo cho nhân loại một ‘trải nghiệm gây thức tỉnh’do tác dụng điều kiện hóa ngưng. Bản chất cội nguồn (lúc ra chào đời) nay hiện ra nơi người có tuổi đời, có hiểu biết, có kinh nghiệm sống… Đó chính là tự lột xác, tự nhân-bản-hóa mình! Một khi đã thức tỉnh, đã ngộ thì người đó khó trở lại u mê và có sức lan tỏa. Covid-19 đã phát triển thành lực đẩy chính trị quan yếu từ hạ tầng làm thay đổi xã hội loài người. Chính trị thượng tầng phải thích ứng theo.

Phục chỉnh hậu Covid-19, nhân loại và thế giới không thể trở lại như xưa vì tư bản lẫn cộng sản đều khập khiễng về tính người; và quan hệ quốc tế cũng khác rồi, đi theo với các cơ chế kinh tế  – chính trị toàn cầu đang xoay chuyển. Hừng đông ló rạng NHÂN BẢN HƠN, CÂN BẰNG HƠN GIỮA TINH THẦN & VẬT CHẤT: Văn minh Đông phương (hướng nội, chủ về tinh thần, đời sống bên trong) và văn minh Tây phương (hướng ngoại, chủ về khoa học, về vật chất) là hai mặt của nền văn minh mới. 

Tóm lại, Số Hóa và Nhân Bản Hóa là điều kiện cần và đủ để đưa nhân loại đi vào nền văn minh mới. 

Sinh hoạt chính trị toàn cầu trong tương lai mang tính Nhân Bản Kỹ Trị, có đặc trưng: (1) Xã hội hoá toàn bộ nền kinh tế và văn hoá để mỗi cá nhân nắm trong tay điều kiện phát triển cân bằng và tối đa cả 2 mặt tinh thần lẫn vật chất. (2) Vai trò của nhà nước là điều hoà phối hợp giữa các khu vực của nền kinh tế quốc dân; và giữa các ngành nghệ thuật của văn hoá dân tộc. Chứ không phải là quản lý. (3) Nền giáo dục Nhân Bản phát huy Sinh Năng, vì Sinh Năng mới là tự do tối thượng, mới là tình yêu đích thực, mới là nền tảng luân lý và đạo đức của xã hội. (4) Về thể chế chính trị mỗi quốc gia: 

Hạ tầng: Số hóa và Kỹ nghệ hóa + con người Nhân bản hơn.

Hạ tầng này quyết định thượng tầng mới (nhà nước) đi vào vừa cạnh tranh vừa hợp tác thuận hơn. 

Các nước giầu (1/3 dân số, ở Bắc bán cầu) làm Cách Mạng Số. Cách mạng Kỹ-Nghệ-Hóa được chuyển giao cho các nước nghèo (2/3 dân số ở Nam) thông qua đầu tư vốn, kỹ thuật, quản lý để lấp hố xa cách giầu – nghèo, mâu thuẫn chính.

Tất cả các nước, kể cả những siêu cường Số như Mỹ – Trung –  Nhật – Đức – Nga, đều thấy cần phải có hành động phối hợp, bất chấp kết quả 3-11 ở Mỹ, mới có thể giải quyết những thách thức đa dạng vượt xa khả năng của bất cứ một siêu cường nào, như: hố xa cách giầu – nghèo, biến đổi khí hậu, ô nhiễm môi trường sống, sử dụng không gian, phân chia tài nguyên đáy biển, chiến tranh mạng, giải trừ vũ khí nguyên tử, nạn khủng bố, phân biệt chủng tộc, chống các đại dịch như Covid-19… 

Tóm lại, thế giới đang tiến đến Hợp tác kinh tế Bắc – Nam và Giao hòa Đông – Tây về văn hóa. Hướng đúng, hợp lòng người!

Bs Nguyễn Đan Quế  gửi cho Nghiệp đoàn Giáo chức Việt Nam

Nhà giáo Đặng Đăng Phước: Dân có cần quan tâm chính trị

Nhiều người nói với tôi rằng:
Quan tâm chính trị, lằng nhằng làm chi!
Nói thế, vô cảm ra gì?
Làm người phải biết nghĩ suy công bình…
Đúng, sai ranh giới phân minh,
Rạch ròi phải, trái, lý, tình mới thông!
Việc tư không lấn việc công
Trăm họ an lạc mới mong vững bền!
Đạo đức giữ lấy làm nền
Chính danh trung trực gọi tên đứng đầu!
Ngặt vì gốc rể nát nhàu…
Thành ra kẻ nịnh đứng đầu làm quan…
Việc dân cứ mặc dở dang,
Tham ô móc ngoặc, dối gian lọc lừa!
Túi tham kể mấy cho vừa?
Bán dân, hại nước chẳng chừa đường lui
“Tuyệt mật” hóa để làm chui(!)
Ai người yêu nước ngậm ngùi xót xa…
Bao nhiêu “dự án” thành ma!
Dân không lên tiếng chắc là nát tan!
Thất thoát tiền tỉ hàng ngàn…
Thuế phí tăng mãi dân càng chịu oan!
Nhiều người vẫn nghĩ mơ màng..
“Ơn đảng, chính phủ cưu mang dân mình”?
Chợt nghe tăng thuế, thất kinh,
Xe thồ, Gờ ráp bất bình kêu ca!
Ấy là chính trị đó mà!
Tưởng đâu êm thấm chiết qua khấu thời!
Tính thuế thu nhập, ôi thôi!
Dân mà câm nín, sống đời ngựa trâu!
10/9/2019
Đặng Phước

Nhà giáo Đặng Đăng Phước gửi bài đến Nghiệp đoàn giáo chức Việt Nam

Lễ khai giảng tại sân bệnh viện ung bướu

 

Lễ khai giảng tại sân bệnh viện ung bướu với những học sinh đầu trọc lóc và tay ghim kim truyền dịch. Lễ khai giảng đầy nước mắt của phụ huynh khi họ phải giành giật với tử thần từng ngày cho con đi học, và họ không biết đây có phải là ngày khai giảng cuối cùng của con không?

Những kẻ đang tâm buôn bán thực phẩm bẩn, đầu độc môi trường…những người lớn độc ác đang giết hại trẻ con, xin hãy dừng tay lại.

Việt Nam xứ sở của loài quỷ dữ.

Nhà báo Lê Thuý Bảo Liên-Trà Vinh.

Nết xấu của dân tộc

Hỏi rằng có nét xấu nào gọi được là dân tộc tính chăng? Nên phân biệt, nếu là xét về thể thì không có vì nhờ nền văn hoá đạt Cơ , thì tất cả nhhững nhu yếu nền tang đều đã có chỗ ứng đáp. Nhưng nếu xét về Dụng tức là do hoàn cảnh ngoại lai thì mấy nét xấu sau đây có thể gọi được là gắn liền với dân tộc, một là gian vặt hai là cẩu thả và ba là thiếu lòng chung. Cả ba gây nên do tình trạng của nước bé nhỏ sống bên cạnh một nước quá lớn, hay bị xâm chiếm đô hộ thì tất nhiên phải chịu nhiều bất công nên nhu yếu sinh tồn bắt phải tìm những lề lồi ngang ngửa quặt quẹo để sống.

Trong các lối đó phải kể trước hết là sự gian lận. Thí dụ lúc người Pháp còn cai trị lập ra sở đoan , muốn để giữ độc quyền mua bán muối. Mua vào 6 xu bán ra 9 cắc (hay là 90 xu tức 15 lần đắt hơn. Đây là thí dụ có thực ở Bắc Việt). Với giá mua rẻ mạt như vậy tất nhiên dân làm muối quá khổ, cần phải gian lận, giấu giếm một ít để bán lậu. Thế là có cả một hệ thống buôn muối lậu mà ai cũng cho là phải lẽ. Nói là gian lận thì không đúng, vì đó là của mồ hôi nước mắt mình, nay bị ngoại bang tham tàn đến cướp miếng cơm thì mình có quyền phản kháng nhưng vì quá yếu phản kháng vô ích chỉ còn cách làm lén một việc không hề phạm tới quyền lợi của ai, vì thế được mọi người chấp nhận. Nhưng chính sự chấp nhận đó lâu ngày gây nên tật xấu là gian dối. Tôi có đọc trong một quyển sử Pháp nào đó lời phàn nàn rằng sau bốn năm quân Đức chiếm đóng, người Pháp phải nói dối để tự vệ, để giúp du kích quân…. thế là khi lấy lại được độc lập thì nhiều người Pháp đã mắc tật nói dối, gian lận…

Mới có 4 năm Đức chiếm đóng mà tật gian dối đã xâm nhập một số người Pháp, huống chi từng ngàn năm Bắc thuộc, rồi 80 năm Pháp thuộc thì người Việt Nam thoát sao khỏi cảnh bị tẩm nhuận trong việc ăn gian nói dối. Khi nó lan vào giới công chức nhất là những đợt cao cấp thì sẽ làm tê liệt mãi mãi quê hương ta. Không một việc lớn nào có thể hiện thực khi chính quyền gồm phần lớn những đầu óc tham nhũng.

Cầu thả: Tật xấu thứ hai cũng do cảnh tiểu nhược quốc bên cạnh nước khổng lồ, không bao giờ được hưởng thái bình lâu dài nên cứ phải làm lại cuộc đời luôn luôn. Sự kiện đó gây nên tâm trạng ăn sổi ở thì lâu ngày đâm ra quen không thích những lối làm việc dài hơi. Thế là lâu ngày đoạ ra cầu thả. Đấy là một nết xấu rất tai hại, Con đường người Việt tráng nhựa thì hầu như phải làm lại một năm. Dây điện cao độ do người Việt mắc chưa xong mà các cây sắt đã quằn hoặc trệ xuống. Quyển Kinh Thư do trung tâm học liệu xuất bản mà không có đến cả một mục lục. Quyển Xuân Thu thì phải kể là thùng rác… Hầu hết cách chưa xuất xứ trong các sách khảo cứu của ta còn xa lắm mới đạt sự cẩn thận của khoa học gia… Đây là một tật xấu rất tai hại, có sửa đổi được thì nước mới trông tiến bộ. Sau trận thế chiến thứ hai thì Nhật và Đức là hai nước đã phục hưng một cách mau lẹ hiện nay Nhật đứng thứ ba Đức thứ bốn sau Mỹ, Nga. Cái gì đã giúp hai nước này tiến được như thế? Có nhiều lý do nhưng các nhà quan sát đều nhận thấy ở cả hai nước một yếu tố chung thuộc tinh thần đó là sự ham mê việc làm, nhờ vậy việc nào làm cũng tới nơi tới chốn. Có thể nói đức tính này đứng đầu trong các nhân tố đẩy đà tiến mạnh của hai nước Đức Nhật. Đấy là tấm gương trong mà người nước ta cần phải soi đêm soi ngày cho tới lúc bất cứ việc gì to nhỏ không làm thì thôi, đã làm là làm tới chốn. Chỉ có thế nước nhà mới trông theo kịp thế giới.

Thiếu lòng chung: Nét xấu thứ ba là thiếu lòng chung không chú ý đến lợi ích công cộng. Điều này xem ra trái ngược với tinh thần công thể mà chúng tôi đã gọi là một dân tộc tính. Quả thiệt nó là một dân tộc tính phát xuất từ tình huynh đệ phổ biến, nên đã được thi hành ở nhiều đợt: gia đình, làng xã, quốc gia. Tuy nhiên xuyên qua các đời tinh thần công thể đã không gặp bầu khí thuận lợi cho sự nẩy nở do tình trạng luôn luôn bị đô hộ. Một khi chủ quyền đã vào tay ngoại bang thì khó có thể còn lòng chung, và lúc ấy lòng chung chỉ còn được biểu lộ qua những vận động đánh đuổi xâm lăng. Sự đánh đuổi này có nhiều độ: có khi là phá cầu cống đê điều có khi là tẩy chay hay làm việc công cho qua lần… Thế là ít lâu công dân cũng như công chức mất tinh thần lo cho công ích để chỉ còn biết lo cho gia đình. Vì thế hiện nay ta thấy các nhà tư gia của các ông bự thì rất đẹp, đang khi các cơ sở chung thì rất tồi tệ. Ngược hẳn với bên Đài Loan nhà của các ông lớn xuýt xoát như nhà dân có hơn cũng không nhiều, đang khi đó các công sở đều đẹp đẽ tráng lệ.

Đó là vài ba nét xấu nổi của người Việt, nổi đến nỗi có thể ghi vào bảng “dân tộc tính”. Tuy chỉ do hoàn cảnh mà ra nhưng nếu không có một nền giáo dục và quốc học chú ý sửa chữa cách nghiêm nghị, thì đó là những nết xấu sẽ kìm hãm nước nhà lại trong tình trạng chậm tiến. Và cũng là những bóng đen che khuất lấp mất những đức tính cố hữu của dân tộc. Vì thế muốn nhìn ra cần phải vượt nhiều đợt trật đường do ngoại bang, thí dụ “bình sản” là một nét dân tộc nhưng vì bị ảnh hưởng của Tàu (tự đời Tần, Hán… xem Cửa Khổng) nên bình sản co lại như miếng da lừa: Ngoài Bắc còn có 20 phần trăm, Trung còn có 26 phần trăm, đến Nam vì chịu thêm một ách đô hộ mới của Pháp nữa nên chi còn được có hơn hai phần trăm. Vậy nếu căn cứ trên số lượng công điền hiện có thì làm sao nói được “bình sản” là một nét của dân tộc. Muốn thấy câu trên đúng thì phải vượt qua nhiều đợt trở ngại chắn khuất. Chính vì sự vượt qua này khó khăn không phải ai cũng có mắt tinh tường để minh biện, nên khi nói đến dân tộc tính ít có sự đồng ý là vì vậy. Bởi vì trong mọi địa hạt đều có sự lấn át tương tự như trong vụ bình sản nhưng không hiện lên trong hình tích đếm đo được. Tuy nhiên vẫn có đó trong tình trạng hôn mê và ta có thể dùng những tỷ lệ ruộng công trên (20, 26, 25 phần trăm) làm như tiêu biểu của sự sa sút của đức tính dân tộc gây nên do những căn do bên ngoài.

Trích Kim Định- chương 5 sách Vấn đề Quốc học

Xâm hại tình dục ở trẻ em, và lòng mẹ

Tiến sĩ Phạm Đình Bá- đại học Toronto, Canada

Tôi đọc bài “Tâm sự của người mẹ có con gái nhỏ 7 tuổi bị thầy giáo hiếp dâm tại thành phố Hồ Chí Minh” từ Nghiệp Đoàn Sinh Viên trong sự rộn rã của các cháu bé trong những ngày  nầy.(1) Tôi không dám tưởng tượng là mình có thể hiểu nổi lòng mẹ của chị Trần Mỹ Châu và khủng hoảng của cháu trong gần hai năm nay kể từ khi sự cố xảy ra, những giai đoạn rất khó khăn mà gia đình chị đã phải trải qua. Đầu tiên, tôi cầu chúc mọi điều nguyện tốt nhất cho chị, cháu và gia đình.

Tôi cố tìm hiểu về việc xảy ra bằng cách tìm kiếm với cụm từ “Lương Thế Vinh”, “Thủ Đức” và “xâm hại” ở các trang mạng trong báo chính như Vietnamnet, Dân trí, Vnexpress, Sài gòn “giải phóng”, Hà Nội mới, Lao động, Đời sống pháp luật, Thanh niên, Tuổi trẻ, và “Nhân dân”. Một loạt bài báo tường thuật về vụ nầy, tuy rằng nội dung có nhiều phần lập đi lập lai những điều đã viết trước. Thí dụ như báo Dân Trí vào ngày 13 tháng 3, 2017 tường thuật một số chi tiếc xung quanh sự việc xảy ra.(2) Báo Việtnam Net tường thuật về công an TP.HCM cung cấp thông tin xung quanh vụ việc vào ngày 16 tháng 05, 2017.(3) Cảm giác đầu tiên sau chừng vài tiếng đọc một cách cẩn thận các bài báo nầy là rất bất ổn. Tôi tạm nghĩ rồi ngày hôm sau mới đọc lại một lần nữa.

Cảm tưởng từ xa sau khi đọc qua đọc lại vài lần là các bài báo về cuộc điều tra là công cuộc điều tra có vẻ với chuyên nghiệp thấp, và khẳng định từ cơ quan liên hệ là mơ hồ. Cảm giác khó chịu nhất là việc xâm hại tình dục trẻ em có vẻ như không được đánh giá và quản lý theo các tiêu chuẩn của xã hội coi trọng nhân phẩm của công dân, đặc biệt là trẻ em và cha mẹ các cháu.

Lạm dụng tình dục trẻ em

Cụm từ “xâm hại tình dục” mà công an TP.HCM dùng trong cách điều tra có thể là không chuẩn theo quy trình của Tổ Chức Y Tế Thế Giới. Quản lý của vụ việc có vẻ như đã dẫn đến tổn hại, xin xem các mục có chú thích nghiên bên dưới đây. Các báo chính cũng dùng cụm từ nầy trong việc tường thuật vụ việc, bởi vậy cách viết các bài báo nầy là rất giới hạn.

Lạm dụng tình dục là lạm dụng quyền lực mà người xúc phạm có đối với trẻ em, vi phạm quyền sống và quyền phát triển bình thường thông qua các mối quan hệ lành mạnh và đáng tin cậy của trẻ em.(4) Trên toàn cầu, không có định nghĩa chuẩn về lạm dụng tình dục trẻ em. Tổ Chức Y tế Thế giới định nghĩa lạm dụng tình dục trẻ em là:

“Sự tham gia của một đứa trẻ vào hoạt động tình dục mà đứa trẻ ấy không hiểu đầy đủ, không thể đưa ra sự đồng ý, hoặc đứa trẻ không được chuẩn bị và phát triển đúng mức để không thể đồng ý. Lạm dụng tình dục trẻ em được chứng minh bằng hoạt động này giữa trẻ em và người lớn hoặc một trẻ em khác ở độ tuổi hoặc sự phát triển mà có mối quan hệ trách nhiệm, tin tưởng hoặc quyền lực với đứa trẻ bị lạm dụng, với hoạt động nhằm thỏa mãn nhu cầu của người lạm dụng.”

Theo định nghĩa của Tổ chức Y tế Thế giới, lạm dụng tình dục trẻ em được định nghĩa trong các hướng dẫn này là bất kỳ hình thức hoạt động tình dục nào với trẻ em bởi người lớn hoặc bởi một đứa trẻ khác có quyền lực đối với trẻ em. Lạm dụng tình dục trẻ em thường liên quan đến cơ thể. Điều này có thể bao gồm hôn tình dục, chạm và quan hệ tình dục bằng miệng, hậu môn hoặc âm đạo. Tuy nhiên, không phải tất cả lạm dụng tình dục đều liên quan đến cơ thể. Buộc một đứa trẻ phải chứng kiến hiếp dâm hoặc các hành vi bạo lực tình dục khác, buộc trẻ em xem phim khiêu dâm hoặc cho xem những phần riêng tư của người lạm dụng, hành động để thấy một bộ phận riêng tư của trẻ em, thuyết phục và bắt ép trẻ em để lạm dụng tình dục, lạm dụng trẻ em cho mại dâm hay làm những nội dung khiêu dâm cũng là hành vi lạm dụng tình dục. Các hành vi cụ thể của lạm dụng tình dục bao gồm cả hành vi tiếp xúc và không tiếp xúc. Tiếp xúc, đụng hay chạm vào các phần thân thể bao gồm: i) chạm vào bộ phận sinh dục trẻ em hoặc bộ phận riêng tư cho mục đích tình dục, ii) buộc một đứa trẻ chạm vào bộ phận sinh dục của người khác hoặc chơi trò chơi tình dục, và iii) đặt các đồ vật hoặc bộ phận cơ thể (như ngón tay, lưỡi hoặc dương vật) vào bên trong âm đạo, trong miệng hoặc hậu môn của trẻ cho mục đích tình dục.

THỰC HÀNH CHUYÊN NGHIỆP

Tài liệu “Hướng dẫn về lạm dụng tình dục trẻ em” của “Ủy ban Cứu hộ Quốc tế” cung cấp hướng dẫn cho các nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe về cách thực hành tốt nhất để quản lý trẻ em bị ảnh hưởng.(5) Một số khuyến nghị quan trọng đã tóm lược dưới đây.
Báo Cáo Thực Hành Tốt 1

Các nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe (như bác sĩ, y tá) nên cung cấp hỗ trợ nhạy cảm về giới tính và theo quan điểm lấy trẻ em hoặc thanh thiếu niên làm trung tâm, để đáp ứng với việc tiết lộ lạm dụng tình dục. Cung cấp hỗ trợ đầu tiên bao gồm:

lắng nghe một cách tôn trọng và đồng cảm với thông tin được cung cấp bởi đứa trẻ hoặc thanh thiếu niên và người chăm sóc trẻ mà không liên hệ đến việc lạm dụng;

hỏi về những lo lắng của trẻ em hay trẻ vị thành niên, và trả lời tất cả các câu hỏi; nếu lạm dụng tình dục được tiết lộ, trấn an và cung cấp các nỗ lực để giảm thiểu bất kỳ tác hại nào;

đưa ra một phản ứng không phán xét và xác nhận – trấn an trẻ em hoặc thanh thiếu niên rằng không ai đổ lỗi cho các em về việc lạm dụng và rằng các em đã hành động thích hợp trong việc tiết lộ việc bị lạm dụng;

thực hiện các hành động để tăng cường an toàn cho trẻ em hoặc trẻ vị thành niên và giảm thiểu tác hại, bao gồm cả những trẻ em đã tiết lộ và khả năng tiếp tục lạm dụng tình dục với các em khác có thể bị tác hại, nếu có thể; điều này bao gồm đảm bảo sự tính riêng tư về thị giác và thính giác của việc tiết lộ sự lạm dụng tình dục;

cung cấp hỗ trợ về mặt cảm xúc và hỗ trợ thực tế bằng cách tạo điều kiện tiếp cận hỗ trợ tâm lý xã hội cho trẻ em hoặc thanh thiếu niên và những người chăm sóc; hỗ trợ đó có thể bao gồm giới thiệu đến tư vấn, dịch vụ xã hội, bao gồm dịch vụ bảo vệ trẻ em, cảnh sát và dịch vụ pháp lý;

cung cấp thông tin và giải thích phù hợp với lứa tuổi cho trẻ em và thanh thiếu niên và những người chăm sóc không liên hệ đến việc vi phạm, về những cuộc điều tra sẽ được tiến hành, phương pháp điều trị nào sẽ được cung cấp, và liệu có nên báo cáo hay không về việc lạm dụng cho các cơ quan được chỉ định theo luật pháp;

cung cấp dịch vụ một cách kịp thời và phù hợp với nhu cầu và mong muốn của trẻ em hoặc trẻ vị thành niên (ví dụ: xử lý khi cần thiết để tránh thời gian chờ đợi lâu, nhưng không thúc dục các em);

ưu tiên các nhu cầu y tế ngay lập tức và cung cấp hỗ trợ đầu tiên một cách nhanh chóng;
bảo đãm môi trường và cách thức chăm sóc được cung cấp phù hợp với lứa tuổi, cũng như nhạy cảm với nhu cầu của những người phải đối mặt với sự sự lạm dụng tình dục và các phân biệt đối xử có thể xảy ra do việc các em bị lạm dụng;

giảm thiểu nhu cầu cho trẻ em hoặc thanh thiếu niên đến nhiều điểm chăm sóc để điều trị trong cơ sở y tế và đảm bảo rằng chúng được đi kèm theo bởi người chăm sóc hoặc người lớn trong cơ sở y tế;

trao quyền cho người chăm sóc với thông tin đầy đủ để hiểu các triệu chứng hoặc hành vi có thể xảy ra mà trẻ hoặc thanh thiếu niên có thể thể hiện trong những ngày và tháng tới và khi nào cần tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người cung cấp các dịch vụ y tế hoặc các dịch vụ liên hệ.

Báo Cáo Thực Hành Tốt 2
Theo nguyên tắc “không làm hại”, khi có thẩm định y tế và nếu cần, một cuộc phỏng vấn pháp y đang được thực hiện, các nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe nên tìm cách giảm thiểu chấn thương và đau đớn cho trẻ em và thanh thiếu niên tiết lộ họ bị lạm dụng tình dục. Những hành động này bao gồm:

giảm thiểu nhu cầu cho trẻ em hoặc thanh thiếu niên liên tục kể về lịch sử lạm dụng tình dục của chúng, vì nó có thể gây chấn thương về tâm lý;

vì lý do bảo mật và an toàn, tự mình phỏng vấn trẻ em hoặc thanh thiếu niên (tức là tách biệt với người chăm sóc trẻ), đồng thời đề nghị có một người lớn khác làm hỗ trợ;

xây dựng niềm tin và mối quan hệ bằng cách hỏi về các chủ đề trung lập trước khi đi sâu vào các câu hỏi trực tiếp về việc lạm dụng;

tiến hành đánh giá toàn diện về sức khỏe thể chất, tinh thần của trẻ em hoặc thanh thiếu niên;

điều này rất quan trọng, vì tài khoản trẻ em hoặc thanh thiếu niên nói về những gì đã xảy ra với họ cung cấp thông tin quan trọng để tạo điều kiện cho các quyết định phù hợp để tiến hành kiểm tra và điều tra, đánh giá thương tích và cung cấp điều trị hoặc giới thiệu đến các người chuyên nghiệp về các dịch vụ cần thiết khác;

đặt câu hỏi rõ ràng, dùng lối hỏi mở (trái với các câu hỏi chỉ cần trả lời “có” hoặc “không”) và hạn chế việc lặp lại; trong một số trường hợp, mặc dù có thể có yêu cầu ghi lại một số thông tin để báo cáo lạm dụng, điều quan trọng là không khăng khăng rằng trẻ em hoặc thanh thiếu niên trả lời hoặc tiết lộ thông tin có thể khiến họ bị chấn thương hoặc ảnh hưởng đến sự an toàn của họ;

sử dụng ngôn ngữ và thuật ngữ phù hợp với độ tuổi và không kỳ thị, và xữ dụng phiên dịch viên khi cần thiết;

cho phép trẻ em hoặc thanh thiếu niên trả lời các câu hỏi và mô tả những gì đã xảy ra với chúng theo cách mà chúng lựa chọn, bao gồm, ví dụ, bằng cách viết, vẽ hoặc minh họa bằng các mô hình.

Báo Cáo Thực Hành Tốt 3
Khi tiến hành kiểm tra thể chất và khi cần thiết, điều tra pháp y, các nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe nên tìm cách giảm thiểu tác hại, chấn thương, sợ hãi, đau khổ và tôn trọng quyền tự chủ và mong muốn của trẻ em hoặc thanh thiếu niên. Những hành động này bao gồm:

tối đa hóa các nỗ lực để trẻ em hoặc thanh thiếu niên chỉ trải qua một lần kiểm tra, để giảm thiểu chấn thương;

cung cấp thông tin về ý nghĩa của kết quả dương tính hoặc âm tính của kiểm tra thể chất và điều tra pháp y;

giảm thiểu sự chậm trễ trong khi tiến hành kiểm tra theo nguyện vọng của trẻ em hoặc trẻ vị thành niên (ví dụ, không vội vã chúng);

trong quá trình kiểm tra, giải thích những gì sẽ được thực hiện trước mỗi bước;

đưa ra lựa chọn trong giới tính của người kiểm tra, nếu có thể;

theo tiêu chuẩn thực hành, đảm bảo rằng có một người lớn khác có mặt trong khi kiểm tra;

sử dụng các phương tiện và thuật ngữ trực quan phù hợp với lứa tuổi để giải thích các thủ tục kiểm tra;

sử dụng các dụng cụ và tư thế kiểm tra để giảm thiểu sự khó chịu về thể chất hoặc đau khổ tâm lý;

thu thập bằng chứng pháp y theo cách dựa trên tài khoản của lạm dụng tình dục và dựa trên bằng chứng nào có thể được thu thập, lưu trữ và phân tích; nó nên được thực hiện với sự đồng ý từ trẻ em, trẻ vị thành niên và người chăm sóc, nếu thích hợp.

Những hành động không cần thiết về mặt y tế hoặc có khả năng làm tăng tác hại hoặc đau khổ cho trẻ em hoặc thanh thiếu niên và do đó, không được thực hiện, như sau:

thực hiện cái gọi là thử nghiệm trinh tiết (còn được gọi là thử nghiệm hai ngón tay hoặc khám âm đạo). Nó không có giá trị khoa học (tức là không cung cấp bằng chứng về việc có xảy ra tấn công tình dục hay không), làm tăng sự đau khổ và tổn hại cho những người bị kiểm tra và vi phạm nhân quyền của họ;

thực hiện khám âm đạo hoặc trực tràng của một đứa trẻ trước tuổi dậy thì, trừ khi có chỉ định về mặt y tế; nếu kiểm tra mỏ vịt là cần thiết, gây mê hoặc gây mê toàn thân nên được xem xét.

Báo Cáo Thực Hành Tốt 4

Các nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe nên ghi lại chính xác và đầy đủ các phát hiện về thẩm định và lịch sử y tế, khám thực thể và xét nghiệm pháp y và bất kỳ thông tin liên quan nào khác, nhằm mục đích theo dõi phù hợp và hỗ trợ những người bị vi phạm tiếp cận các dịch vụ cảnh sát và pháp lý, đồng thời bảo vệ bí mật và giảm thiểu đau khổ cho trẻ em hoặc thanh thiếu niên và người chăm sóc họ. Những hành động này bao gồm:

sử dụng mấu hoặc định dạng có cấu trúc để ghi lại các phát hiện;

ghi lại các tuyên bố nguyên văn của trẻ em hoặc thanh thiếu niên và người chăm sóc không liên hệ đến cáo trạnh vi phạm, khi áp dụng, để thâu thập các tài liệu chính xác và đầy đủ về tiết lộ lạm dụng;

ghi nhận sự khác biệt giữa trẻ em và trẻ vị thành niên và tài khoản người chăm sóc, nếu có, mà không cần thêm thắt các giải thích theo cách nghĩ của người cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe;

ghi lại một mô tả chi tiết và chính xác về các triệu chứng và thương tích của trẻ con hoặc trẻ vị thành niên;

nơi không tìm thấy bằng chứng vật lý, lưu ý rằng việc không có bằng chứng vật lý không có nghĩa là lạm dụng đã không xảy ra;

ghi lại trạng thái cảm xúc của trẻ con hoặc trẻ vị thành niên, trong khi lưu ý rằng không có trạng thái cụ thể nào là biểu hiện của lạm dụng tình dục;

tìm kiếm sự đồng ý, khi thích hợp, để chụp bất kỳ ảnh hoặc video, sau khi giải thích cách chúng sẽ được sử dụng như thế nào;

xử lý tất cả thông tin được thu thập một cách bảo mật (ví dụ: chỉ chia sẻ thông tin sau khi được phép của trẻ em hoặc thanh thiếu niên và người chăm sóc và chỉ trên cơ sở cần biết, để cung cấp sự chăm sóc).

Quản lý trường hợp cần dịch vụ xã hội

Trong các bài báo không có tường thuật gì về quản lý trường hợp từ dịch vụ xã hội để giúp đỡ em và gia đình chị Trần Mỹ Châu.(2,3) Quản lý trường hợp dựa trên nhân viên xã hội là một quy trình có hệ thống, trong đó một nhân viên phụ trách được đào tạo và giám sát sẽ đánh giá các nhu cầu của khách nhận dịch vụ xã hội và, khi thích hợp, sẽ đánh giá gia đình khách ; sau đó nhân viên sẽ sắp xếp, đôi khi cung cấp, điều phối, giám sát, đánh giá và ủng hộ một nhóm nhiều dịch vụ để đáp ứng các nhu cầu phức tạp của khách nhận dịch vụ xã hội.(5)

Nhân viên quản lý trường hợp cần dịch vụ xã hội – Thuật ngữ này mô tả một nhân viên làm việc trong một cơ quan cung cấp dịch vụ, người được giao nhiệm vụ cung cấp dịch vụ quản lý trường hợp cho khách cần dịch vụ. Điều này có nghĩa là nhân viên phụ trách được đào tạo phù hợp về quản lý trường hợp khách cần dịch vụ xã hội; họ được giám sát bởi các nhân viên chương trình cao cấp và tuân thủ một bộ hệ thống cụ thể và các nguyên tắc hướng dẫn được thiết kế để tăng cường sức khỏe, hy vọng và chữa lành cho khách hàng của họ. Nhân viên quản lý trường hợp cần dịch vụ xã hội cũng thường được gọi là nhân viên xã hội, người giữ hồ sơ, nhân viên bảo vệ trẻ em.

Vai trò của nhân viên xử lý tình huống – Vai trò chính của nhân viên phụ trách là
1) hỗ trợ và biện hộ thay mặt cho trẻ và gia đình,

2) là điểm liên lạc chính của trẻ và gia đình để đánh giá nhu cầu,

3) hỗ trợ các mục tiêu điều trị và chăm sóc và lên kế hoạch can thiệp để đáp ứng nhu cầu, và

4) cung cấp, phối hợp và theo dõi việc cung cấp dịch vụ. Trong một số cài đặt, một số cơ quan nhất định được chỉ định là cơ quan quản lý trường hợp chính, cũng yêu cầu nhân viên phụ trách đảm nhận thêm trách nhiệm xử lý các yêu cầu báo cáo bắt buộc và tổ chức các cuộc họp để hội nghị về các cách giải quyết trường hợp, trong số các nhiệm vụ khác.

Nói tóm lại

Chúng ta đấu tranh cho một xã hội tiến bộ với các dịch vụ xã hội bảo vệ trẻ em và trừng phạt những lạm dụng tình dục. Chúng ta đòi hỏi mức độ chuyên nghiệp theo tiêu chuẩn các quốc gia nhân bản và tiến bộ.

Tài liệu:
1.Tâm sự của người mẹ có con gái nhỏ 7 tuổi bị thầy giáo hiếp dâm tại thành phố Hồ Chí Minh. https://nghiepdoansinhvien.org/2018/12/20/tam-su-cua-nguoi-me-co-con-gai-nho-7-tuoi-bi-thay-giao-hiep-dam-tai-thanh-pho-ho-chi-minh/
2.https://dantri.com.vn/giao-duc-khuyen-hoc/nghi-an-be-gai-bi-xam-hai-tai-truong-con-dau-lam-me-oi-20170313211541925.htm
3.http://vietnamnet.vn/vn/phap-luat/ho-so-vu-an/thieu-tuong-phan-anh-minh-be-gai-7-tuoi-khong-bi-xam-hai-o-truong-373190.html#inner-article
4.This definition is a compilation from various definitions of child sexual abuse, according to item #5 below. Also see World Health Organization, Social Change and Mental Health, Violence and Injury Prevention, Report of the Consultation on Child Abuse Prevention, pp. 13-17, Geneva, 29-31 March 1999. Responding to children and adolescents who have been sexually abused: WHO clinical guidelines. Geneva: World Health Organization; 2017. Licence: CC BY-NC-SA 3.0 IGO.
5.International Rescue Committee. Caring for Child Survivors of Sexual Abuse. Guidelines for health and psychosocial service providers in humanitarian settings. International Rescue Committee, Agency Headquarters, 122 East 42nd Street, New York, NY 10168 U.S.A.

Photo by Ofugu

Sự bịa đặt vụng về của anh giáo thực thà

Thầy Trần Quang Cường người tự nhận nhặt được của rơi, trả người đánh mất

Một giáo viên ở Hà Tĩnh bịa chuyện mình nhặt được 50 triệu đồng và 23 chỉ vàng, sau đó, trả lại cho người đánh rơi. Báo chí làm rùm beng lên. Coi đó là một điểm sáng chói, cần được biểu dương, trên bức tranh nhem nhuốc của xã hội. Nhưng sự bịa đặt ấy nhanh chóng bị vạch trần. Khi được hỏi lý do tại sao phải bịa đặt như vậy, người giáo viên ấy đáp: Lâu nay thấy ngành giáo dục có quá nhiều điều “tiêu cực” nên anh bịa chuyện để người ta thấy dù sao nó cũng có những mặt tốt nào đó.

Việc bịa chuyện ấy dĩ nhiên là sai. Tuy nhiên, ý nghĩ của người giáo viên ấy đáng để chúng ta chú ý: Nó rất thật thà. Nó thừa nhận cái xấu đang hoành hành trong lãnh vực giáo dục, hơn nữa, trong xã hội. Nó cũng cho thấy: Để có điều gì có thể được xem là tốt và đáng được khen ngợi, người ta phải nói dối. Chứ trên thực tế, nó không có.

Thật thảm hại.

Cần lưu ý: Sự bịa đặt kể trên chỉ là sự bịa đặt vụng về của một cá nhân. Ở Việt Nam, lâu nay nhà cầm quyền vẫn thường xuyên bịa đặt như thể. Chuyện Lê Văn Tám là một ví dụ điển hình. Để đề cao sự anh hùng. Để đề cao cái tốt. Nhằm che đậy những sự xấu xa đen tối trong xã hội. Nhằm lừa dối mọi người. Và lừa dối cả lịch sử.

Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc/ Facebook

 

Ảnh: thanhnien.vn

Nhà văn Tạ Duy Anh: Cuộc chiến bất đối xứng

Tôi định không nói bất cứ lời nào về vụ ông Chu Hảo, vì đó là việc riêng, chuyện nội bộ giữa ông ta và đảng, chả liên quan gì đến tôi. Tổ chức nào cũng có những điều lệ, quy tắc riêng của nó, định ra cho thành viên tham gia. Ông Chu Hảo là đảng viên, ông phải chấp hành những quy định đó nếu vẫn là đảng viên. Đảng cứ việc xay nhuyễn ông Chu Hảo ra khi còn có quyền với ông ấy, tôi cũng mặc kệ. Còn nếu ông Chu Hảo không muốn chấp hành Điều lệ và các quy định của đảng nữa, muốn về với nhân dân, thì đơn giản nhất là ông ném trả thẻ đảng, thế là xong. Có quái gì đâu mà ầm ỹ ! Khi đó mọi “quy định về những điều đảng viên không được làm” chả có tí ý nghĩa gì với ông cả. Như tôi đây chẳng hạn, luôn chỉ ở phe Nhân dân.

Tôi viết bài này để góp ý với Đài truyền hình Việt Nam. Đúng ra tôi thấy tiếc cho ông Trần Bình Minh, người mà có lúc tôi đã khen là “thông minh”. Các vị bị ai thúc ép mà vội vã thế, thành ra vụng về và lộ liễu quá. Đánh Chu Hảo một trí thức lớn có hàng vạn fan hâm mộ, mà lại đi dùng mấy cái bản mặt trông gần cũng như trông xa chả khác nào đắp bằng đất, thì thật bất đối xứng. Nói nghiêm túc, trừ tướng Thước ra (được 1 cái tích cực ủng hộ chống tham nhũng- trang chủ ghi chú thêm), mấy vị kia chả còn tí uy tín nào với người dân. Ai mà nhắc tên các ông ấy trước mặt tôi là tôi nôn vào mặt ngay đấy.

(Các vị đừng tưởng người Dân không biết gì chuyện cung đình, họ biết hết, lâu rồi, rằng ai là ai, ai ra gì, ai vớ vẩn, ai nịnh thần, ai giỏi diễn kịch, ai bất tài, vô hạnh, ai ăn gian nói dối, ai tham tàn…họ biết hết các vị ạ).

Thành thử, ngay cả khi hình ông Chu Hảo phản động, tự chuyển hóa, tự diễn biến đã bị làm nhòe, biến thành âm bản, thì trông ông ta vẫn cao sang, đĩnh đạc, đầy ánh sáng của trí tuệ hơn một trời một vực so với mấy vị kia. Ai lại mất công tốn của để biến một người bỏ đảng thành con phượng hoàng, trong khi những chiến sỹ kiên trung, yêu chế độ đến sùi bọt mép thì thật chẳng khác gì mấy con gà rù sắp về chầu trời, có khổ không cơ chứ?

Anh Thưởng cần phải gọi anh Minh lên hỏi xem có động cơ gì bên trong không? Tôi cũng đóng thuế cho nhà đài hoạt động đấy. Mà tôi thì luôn căm thù, khinh ghét bọn nào cứ chực kéo lùi lịch sử (tức là phản động), dù công khai hay ngấm ngầm !

Nhà văn Tạ Duy Anh/fb

Bộ trưởng văn hóa ra lệnh bán đồng nát thư viện của Bộ văn hóa?

Kính anh Nguyễn Ngọc Thiện – Bộ trưởng Bộ Văn hóa thể thao và du lịch

Chiều nay, 02/10, tôi tình cờ ngang qua trụ sở Bộ anh ở đường Ngô Quyền, Hà Nội, thấy cảnh tượng người ta đang hì hụi bê những thùng cac – ton vuông vắn bán cho mấy người lượm ve chai. Thấy khác lạ, tôi dừng xe lại xem thì ra họ đang bán rất nhiều các loại sách quý cho mấy bà đồng nát. Tôi hỏi sao lại làm vậy, họ tỉnh queo trả lời: “Bộ trưởng Thiện cho giải tán thư viện của Bộ thì chúng tôi giữ cái đống giấy lộn này làm gì mà không bán ve chai …”. Tôi lại thêm lần nữa sững người và nghĩ mình nghe nhầm, bộ trưởng ạ.

Thưa anh Thiện, tôi từng được biết thư viện Bộ Văn hóa thể thao và du lịch được thành lập từ nhiều chục năm trước và cũng qua nhiều đời bộ trưởng. Ở đó có hàng chục ngàn đầu sách các loại và vô số những tài liệu, tư liệu chuyên ngành cực quý và có giá trị vô cùng. Không hiểu vì lý do gì mà anh lại cho “giải tán” nó một cách phũ phàng đến thế? Và nếu vì anh là bộ trưởng a có quyền “khai tử” cái văn hoá đọc với vô vàn tri thức đó bằng một mệnh lệnh hành chính, thì sao không chuyển “từ thiện” hàng chục ngàn đầu sách, tư liệu quý ấy cho … thiếu gì chỗ đang rất có nhu cầu, đang vô cùng thèm khát “bầu trời kiến thức” của bộ anh?

Chưa hết chuyện bikini Thường Châu cùng đội tuyển U23 hồi đầu năm, còn không ít ì xèo vụ cổ phần hoá hãng phim truyện Việt Nam … giờ anh lại để xảy ra việc này ở nơi anh đương nhiệm bộ trưởng, liệu có “ra gì” không anh Nguyễn Ngọc Thiện ơi ?

Hú hú hú hú …. thảo nào cái tên viết tắt của bộ anh, bọn láo nháo nó lại dịch là “Bóp vào h thấy thích và dựng lên” (!?).
________

02 – 10 – 2018

Nhưng tôi vẫn chưa tin anh Thiện. Tôi tin vào bạn Thanh Tường.

Thanh Tường/facebook

Nguyễn Xuân Diện: 07h12 phút sáng nay, tôi đã gọi điện cho anh Thiện, Bộ trưởng Văn hóa để hỏi về thông tin trên. ANh Thiện nói là không có chuyện bán sách thư viện. Anh nói đi nói lại là: Không bao giờ có chuyện bán sách thư viện.