Diễn sâu như Phùng Xuân Nhạ: bắt cháu bé cởi áo khoác giữa trời lạnh để quay phim

Chuỗi xấu xa, tệ hại và khuyết tật của nền giáo dục phi nhân liên tục xuất hiện. Chắc điều đó làm bộ trưởng Bộ gi o dục-đào tạo Phùng Xuân Nhạ cảm thấy không vui, bất an, sợ bị quy trách nhiệm là bất tài và vô cảm?

Và ông đã thể hiện sự tài năng quản lý và trách nhiệm cao của mình bằng một kịch bản hết sức tồi tệ: ngày 17-12 hôm qua, ông lên thăm một trường học vùng cao giữa trời rét lạnh căm căm, và ông đã bắt một cháu bé cới áo khoác để ông bẻ lại cổ áo của cháu bé cho ngay ngắn. Các nhà báo bưng bô tha hồ quay phim và chụp hình. Nhưng, bản chất của hành vi này là phản cảm thì tuyên truyền mạnh mẽ cũng chỉ làm tăng thêm sự phản cảm.

Tuyên truyền và mỵ dân có thể giúp kéo dài tuổi thọ của một chế độ, nhưng hình thức tuyên truyền và mị dân của một vị bộ trưởng ngu xuẩn và vô trách nhiệm càng làm lộ rõ hơn bản chất ngu xuẩn và vô trách nhiệm của bộ trưởng đó.

Nhà báo độc lập Chu Vĩnh Hải

Đảng cộng sản Trung Quốc chèn ép các giảng viên đại học

Tờ báo Liberation số ra ngày 05-12 cho biết, trong những tháng gần đây, đàn áp tại Trung Quốc đã tăng lên, không cần phải giữ gìn.

Hồi tháng tám, một giáo sư về hưu ở Sơn Đông khi đang trả lời điện thoại một đài phát thanh Mỹ, thì công an đã xuất hiện, cắt ngay lập tức cuộc phỏng vấn, và đến nay không biết số phận ông ra sao. Tháng 11, hai nhà trí thức được mời tham gia bàn tròn của Havard « Trung Quốc, 40 năm sau mở cửa », đã bị chận không cho lên máy bay, tuy họ không hề là nhà ly khai, mà chỉ là những người có tư tưởng tự do, không theo đường lối chỉ đạo của đảng.

Tất cả những giảng viên được Libération phỏng vấn đều cho biết đa số sinh viên Trung Quốc ngày nay là « phi chính trị », « quan tâm đến tiền bạc và giải trí hơn là ý thức hệ ». Nhưng cũng có một số rất nhỏ muốn đấu tranh cho các quyền của mình. Còn thầy cô giáo, theo Chloé Froissart, nhiều người chỉ tuân thủ ngoài mặt để tự vệ, « không thể ngăn được người ta suy nghĩ ».

Khi đè bẹp mọi khả năng biểu đạt, Tập Cận Bình nhận lấy rủi ro là sự phẫn nộ âm thầm sôi sục. Dấu hiệu cho thấy Đảng Cộng Sản Trung Quốc nhận ra sự dễ tổn thương của quyền lực tuyệt đối, là tăng cường cưỡng bức và tuyên truyền. Sắp bước qua năm 2019, một cựu quan chức Bộ Nội vụ đã được bổ nhiệm làm hiệu trưởng trường đại học Bắc Kinh danh giá. Tại đây, cách đúng một thế kỷ, đã nổ ra cuộc cách mạng Ngũ Tứ của sinh viên ngày 4 tháng Năm năm 1919, và đến năm 1989 là cuộc nổi dậy Thiên An Môn.

Chu Vĩnh Hải

Tham khảo:

https://www.liberation.fr/planete/2018/12/04/il-doit-y-avoir-des-references-a-xi-jinping-dans-chaque-chapitre_1695966

Giáo sư Trương Duy Nghênh: vì không có tự do nên Trung Hoa đã không có phát minh

Tại sao từ một cường quốc sáng tạo từ 500 năm trước Trung Quốc đã thực sự trở thành cường quốc sao chép và bắt chước, cướp đoạt công nghệ dưới mọi hình thức? Ngày 1/7/2018 này, nhà nghiên cứu kinh tế học Trung Quốc-Giáo sư Trương Duy Nghênh đã tham dự lễ tốt nghiệp của Viện nghiên cứu phát triển quốc gia thuộc Đại học Bắc Kinh.

Trong buổi lễ, ông có bài phát biểu đại diện cho giáo viên với chủ đề “Tự do là một trách nhiệm”, ông nói đẩy mạnh và bảo vệ tự do là trách nhiệm của mỗi người Trung Quốc quan tâm đến vận mệnh của đất nước.

Theo Giáo sư Trương, chính vì không có tự do nên Trung Hoa đã không có sáng tạo và phát minh, đã trở thành kẻ học việc trong thế giới hiện đại.

“Sự sáng tạo mới phải tỷ lệ thuận với dân số, tại sao Trung Quốc không thế?

Về lý luận mà nói, trong một điều kiện khác, một nước có dân số đông, thì sự sáng tạo sẽ nhiều, tiến bộ về kỹ thuật sẽ nhanh. Hơn nữa, tỷ lệ sáng tạo và tỷ lệ dân số là mối quan hệ chỉ số, không phải đơn giản là mối quan hệ tỷ lệ tương ứng. Có 2 nguyên nhân: thứ nhất, tri thức ở phương diện sản xuất có tính kinh tế và hiệu ứng lan tỏa quan trọng; thứ 2, tri thức ở phương diện sử dụng sản phẩm không có tính ngăn cản người khác sử dụng nó.

Những phát minh cống hiến cho nhân loại của người Trung Quốc không tương xứng với tỷ lệ dân số của Trung Quốc. Dân số Trung Quốc gấp 4 lần dân số Mỹ, gấp 10 lần Nhật, gấp 20 lần Anh, gấp 165 lần Thụy Sĩ.

Nhưng thực tế, trong 500 năm, về phương diện phát minh sáng tạo, sự cống hiến của Trung Quốc gần như con số 0, chưa cần so sánh với nước Mỹ, nước Anh, ngay cả con số lẻ của Thụy Sĩ cũng chưa đạt đến. Người Thụy Sĩ phát minh ra kìm phẫu thuật, máy trợ thính điện tử, dây an toàn, công nghệ chỉnh hình, màn hình LCD, v.v.

Nguyên nhân do đâu? Lẽ nào là do gen của người Trung Quốc? Hiển nhiên là không phải! Nếu không, chúng ta không có cách nào giải thích được sự huy hoàng của Trung Quốc Cổ đại.

Hiển nhiên là do thể chế và chế độ của chúng ta. Sức sáng tạo là dựa vào sự tự do! Sự tự do về tư tưởng và tự do về hành vi. Đặc điểm cơ bản của thể chế của Trung Quốc đã hạn chế sự tự do của người dân, nó đã bóp nghẹt tính sáng tạo, giết chết tinh thần của các nhà khởi nghiệp. Người Trung Quốc có sức sáng tạo nhất đó là vào thời Xuân thu và thời Tống, đây không phải là ngẫu nhiên. Hai thời đại này cũng là thời đại người Trung Quốc tự do nhất.”

Nhà báo độc lập Chu Vĩnh Hải