Tâm sự của giáo sư Trần Lê Hoa Tranh về nền giáo dục Việt Nam

Giáo sư Trần Lê Hoa Tranh, tiến sĩ văn chương hiện đang giảng dạy ngành văn học tại trường đại học Khoa học xã hội và nhân văn- Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh viết lời tâm sự về ngành giáo dục Việt Nam trên Facebook.

Giờ mình hiểu tâm trạng của những nhà Nho thời mạt pháp như Chu Văn An!
Ngày xưa mỗi lần giáo dục có một scandal nào đó, các anh ở báo hay gọi điện hỏi quan điểm của mình, mình trả lời, hoặc viết bức xúc của mình lên facebook.

Nhưng giờ, cứ mỗi ngày là một chuyện buồn, sao mình nản đến độ không biết nói gì. Giáo dục nước nhà bức tranh toàn cảnh quá nhiều chuyện chán, mặc dù quanh mình, mình vẫn thấy những gắng gỏi nỗ lực thầm lặng mà tuyệt vọng mà ngoan cường của đồng nghiệp, của học trò! Nhưng hỡi ôi, người cầm lái không biết thế nào, không biết đi về đâu thì quả thật những cố gắng đó vô vọng quá!


Sáng nay dạy học trò hai đội tuyển Học sinh giỏi, có nhắc đến khái niệm “quốc dân tính”. Và mình nghĩ mãi, khi nào thì chúng ta ý thức về “quốc dân tính” của chúng ta? Khi nào chúng ta biết điểm mạnh và quan trọng hơn cả là “liệt căn tính quốc dân”(điểm yếu) để chúng ta tìm cách chữa đây?

Sài Gòn, ngày 04 tháng 12 năm 2018.

Tiến sĩ văn chương kiến nghị bắt buộc chơi Facebook đối với tất cả các giáo viên

Tiến sĩ văn chương Chu Mộng Long ở đại học Quy Nhơn-Bình Định đề xuất với Bộ trưởng Bộ giáo dục- Đào tạo rằng phải bắt buộc tất cả các giáo viên sử dụng mạng xã hội Facebook để kiểm soát đạo đức nghề nghiệp lẫn nhau.

Trích bức thư ngỏ của tiến sĩ Chu Mộng Long:

KIẾN NGHỊ BỘ TRƯỞNG: VỀ SỰ BẮT BUỘC GIÁO VIÊN CHƠI FACEBOOK

Đã có bao giờ Bộ trưởng nghĩ vì sao từng có nhiều sự vụ bạo hành trẻ em bị dư luận chỉ trích dữ dội, thậm chí nhiều vụ nghiêm trọng được mang ra xét xử mà bạo hành vẫn tiếp tục leo thang ngày một trầm trọng hơn chưa?Bệnh thành tích gây áp lực biến con người thành quỷ dữ là nguyên nhân đầu tiên, hiển nhiên rồi. Cái gốc là cần chấm dứt những trò thi đua vì thành tích.

Nhưng tôi lại hình dung trong lúc khó chấm dứt bệnh thành tích thì cần có một giải pháp nhanh hiệu quả để răn đe. Đó là bắt buộc tất cả các giáo viên đều phải chơi Facebook!
Tôi vừa hỏi nhiều số giáo viên có biết thông tin gì về những vụ bạo hành trẻ em bị dự luận chỉ trích và cơ quan chức năng xét xử không? Đa số không hề biết!

Trong số đó có những người không hề biết Facebook là gì vì hiệu trưởng của họ cấm, sợ giáo viên tiếp thu thông tin phản động. Một số có chơi Facebook nhưng chỉ để khoe hình, khoe danh, khoe thành tích. Đến cái giấy khen cổ lỗ sĩ thời phân bắc phân xanh mà cũng chụp khoe lên cho mọi người chiêm ngưỡng. Thử hình dung suốt ngày kẻ thì thủ dâm với thành tích đang chạy đua ngoài đời, kẻ thì lại thủ dâm với thế giới ảo như vậy thì còn sức đâu mà cập nhật thông tin? Đa số giáo viên bị mù thông tin, nên có xử một trăm vụ họ vẫn không thay đổi nhận thức.

Thử hỏi cô giáo Dạ Xoa với nhị bách tam thập nhất chưởng vừa rồi có thông tin gì về những vụ bạo hành trước đó không? Chắc chắn mụ ta không biết gì nên mới ra nông nỗi.

Vì thế, tôi kiến nghị Bộ trưởng ra quyết định khẩn cấp bắt buộc mọi giáo viên đều phải chơi Facebook. Tất nhiên phải kết nối hoặc theo dõi những trang thông tin nóng và bình luận khai trí để cập nhật thông tin và hiểu được lẽ đúng sai. Nghiêm cấm chơi Facebook mà chỉ để khoe hình, khoe danh, khoe thành tích. Bởi cái món khoe hình, khoe danh, khoe thành tích trên mạng ảo cũng là một phần của bệnh thành tích.

Lãnh đạo Bộ cũng phải chơi Facebook để cập nhật thông tin thường xuyên mà có cách ứng xử đúng, kịp thời, nếu không lãnh đạo cũng mù tịt! Mà dân thì cần lãnh đạo sáng suốt chứ chẳng nhẽ đóng thuế nuôi anh mù có mắt?

Chu Mộng Long